350. Chương 350

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 350 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Con Ngô Tinh lần này đúng là gieo gió gặt bão. Hết lần này đến lần khác, cứ tưởng ai cũng dễ bắt nạt chắc."
Trong bữa cơm ở nhà ăn, Chu Phương nói đầy kích động.
Hứa Nam Nam đang ăn cơm, nói: "Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi."
Nếu Ngô Tinh không bám riết không buông, chạy đi tố cáo cô, thì cô muốn đối phó với Ngô Tinh cũng phải nghĩ cách. Nhưng lần này Ngô Tinh dám tùy tiện tố cáo cô, có lẽ là vì lần trước cô bị hại mà không hề phản kháng. Thế nên Ngô Tinh nghĩ cô chỉ biết chịu đựng, sẽ không phản công. Cô ta còn cho rằng dù tố cáo không thành công thì cũng có thể hủy hoại thanh danh của cô.
Con người mà, chính là luôn thích bắt nạt kẻ yếu như thế.
"Loảng xoảng." Ba người đang ăn cơm, một đĩa bánh ngô được đặt đến trước mặt họ, trên đĩa còn có chút thịt, đây chính là món mặn và món chính ngon nhất của nhà ăn hôm nay.
Hứa Nam Nam ngẩng đầu nhìn, Tương Lệ Lệ phụng phịu đứng bên cạnh. Cái đĩa kia chính là do cô ta ném tới.
Chu Phương như gặp phải kẻ thù: "Làm cái gì đấy?"
Tương Lệ Lệ mím môi, trên mặt vẫn là vẻ mặt như cả thế giới đều nợ tiền cô ta: "Cho mấy người ăn đấy. Chuyện của con tiện nhân Ngô Tinh kia coi như là thiếu nợ mấy cô." Sau khi biết Trương Lượng và Ngô Tinh vụng trộm với nhau, cô ta tức muốn chết, đánh con tiện nhân kia một trận, cuối cùng người ta chỉ bị thương nhẹ, còn cô ta thì lại bị xử phạt, suýt nữa thì bị đuổi việc. Về sau người nhà cảnh cáo cô ta không được làm loạn nữa, nên trong lòng vẫn luôn khó chịu nhưng chỉ có thể nín nhịn. Lúc biết được chuyện hôm nay, cục tức trong lòng cô ta cuối cùng cũng được nuốt xuống.
Hứa Nam Nam nhìn mấy thứ trên bàn, rồi lại nhìn cô ta: "Cô đừng hiểu lầm, chuyện này tôi làm không phải vì cô, mà là để bảo vệ danh dự của chính mình. Chuyện của Ngô Tinh cũng là do lãnh đạo hầm mỏ xử phạt, cô nên đi cảm ơn họ ấy."
Cô ta tỏ chút thiện ý thôi mà tôi đã chấp nhận thì dễ dàng quá. Cũng không phải chỉ có cô ta nhỏ nhen thôi đâu. Hứa Nam Nam thầm hừ một tiếng.
Có lẽ không ngờ Hứa Nam Nam lại xảo trá như vậy, trong lòng Tương Lệ Lệ lại bắt đầu khó chịu. Nhẫn nhịn, vẫn phải nhịn xuống. Hứa Nam Nam mặc dù đặc biệt đáng ghét, nhưng nếu so với con tiện nhân Ngô Tinh kia thì cô vẫn tốt hơn nhiều.
"Dù sao thì đây cũng là tặng cho mấy người. Tôi không muốn nợ cô cái gì hết." Cô ta hừ mạnh một tiếng rồi lại mang theo vẻ mặt cau có đó rời đi.
Chu Phương nhìn Hứa Nam Nam: "Thứ này làm sao đây?"
Hứa Nam Nam cầm lấy một cái bánh ngô: "Ăn đi, người ta đã mang đến tận nơi tặng rồi, không ăn thì lại thành chúng ta nhỏ nhen."
Chu Phương bật cười: "Nói cứ như em là người hào phóng lắm ấy."
Lý Vĩ Minh ở bên cạnh ngơ ngác nhìn cảnh này, cảm thấy phụ nữ quả nhiên rất đáng sợ.
Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện của Ngô Tinh coi như đã xong xuôi rồi. Ai ngờ vừa ăn cơm xong, còn chưa kịp đến văn phòng đã thấy bên cửa hầm mỏ đang ầm ĩ.
Hóa ra là mẹ của Ngô Tinh mang theo em trai em gái của cô ta, cùng nhau đưa cha và bà nội đang bệnh tật đến hầm mỏ.
Mẹ Ngô Tinh đang ra sức gào khóc trước cửa hầm mỏ: "Làm ơn hãy rủ lòng thương với gia đình chúng tôi, đứa nhỏ thất nghiệp, cả gia đình tôi biết sống sao đây, hãy thương xót cho chúng tôi với."
Bà của Ngô Tinh cũng nước mắt giàn giụa, nói chuyện cũng không rõ ràng lắm, cứ nằm đó khóc.
Chỉ có cha của Ngô Tinh là mặt vô cảm.
"Tình Tử nhà chúng tôi là một đứa bé hiếu thuận, cho tới giờ đều không nỡ ăn nhiều hơn một miếng cơm, chỉ để hiếu thuận người nhà. Nhà chúng tôi nghèo không có tiền, đều phải sống dựa vào đứa bé này. Nếu bị thất nghiệp thì cả nhà chúng tôi biết sống sao đây. Hãy thương xót cho gia đình chúng tôi đi."