Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 351
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 351 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt mũi mẹ Ngô Tinh trông giống Ngô Tinh, thật thà hiền lành. Bà ngồi dưới đất khóc lóc, vẻ mặt như thể chịu bao tủi nhục, oan ức.
Trương Lượng đứng trong đám đông, chứng kiến cảnh này, cả gương mặt tái mét, lưng toát mồ hôi lạnh. Có người biết mối quan hệ giữa anh ta và Ngô Tinh, còn bảo anh ta đến khuyên giải.
"Không, làm gì có chuyện đó. Tôi và cô ta chỉ là đồng nghiệp, không phải người yêu." Anh ta tái mặt bỏ chạy.
Tương Lệ Lệ đứng ở một bên thấy vậy thì hừ một tiếng: "Thằng hèn."
Không chỉ công nhân ở hầm mỏ tụ lại hóng chuyện, ngay cả dân chúng quanh đây cũng kéo đến vây xem.
Cả gương mặt Vệ Quốc Binh đã đen sầm lại.
Nhiều năm như vậy, anh ấy chưa bao giờ gặp cảnh cả già lẫn trẻ khiêng người bệnh đến gây rối. Giờ không biết phải thu xếp thế nào cho ổn thỏa, đuổi thì không đi, mà bắt người thì nhỡ có chuyện gì lại thành làm lớn chuyện hơn.
Quản lý mỏ Cao nghe tin tức cũng chán nản đến xem: "Nhà mấy người đó không phải vẫn có thằng con trai làm ở hầm mỏ à? Đến nói với họ, gây rối như vậy ảnh hưởng không tốt. Nếu vẫn ầm ĩ thì bảo bà ta dẫn cả con trai con gái về nhà mà ầm ĩ. Muốn tạo phản chắc? Tưởng đến gây rối là có thể khiến hầm mỏ thỏa hiệp à? Nhất quyết không được mở tiền lệ cho chuyện này!"
Quản lý mỏ Cao ra lệnh, lập tức có người đi tìm con trai nhà họ Ngô để báo lại chuyện này.
Con trai cả nhà họ Ngô vừa nghe nói sẽ bị cắt giảm, không nói hai lời chạy ngay đến cửa hầm mỏ, đạp cho Ngô Tinh một cước: "Mày là cái đồ tai họa, chỉ biết gây rắc rối thôi!"
Thấy Ngô Tinh bị đánh, mấy đứa em trai em gái đều im bặt, không dám hó hé thêm lời nào. Nghe theo lời anh cả, khiêng người bệnh đến thế nào thì lại khiêng người bệnh rời đi như thế ấy.
Chỉ còn Ngô Tinh ngồi khóc dưới đất.
Chứng kiến tình huống này, Hứa Nam Nam mới kéo Chu Phương cùng nhau rời đi.
Chu Phương nói: "Người nhà cô ta vậy mà cũng dám đến thật. Chuyện này là lỗi của Ngô Tinh, còn làm loạn cái gì."
"Hoàn cảnh gia đình đáng thương, cảm thấy mọi người phải đồng tình với họ." Hứa Nam Nam đã gặp nhiều rồi. Trước đây cô cũng thấy không ít tin tức về loại người như vậy, cứ tự cho mình đáng thương thì người khác phải đồng tình, giúp đỡ mình. Nếu không thì là không có lương tâm, là người xấu.
Đây là hành vi áp đặt đạo đức.
Hầm mỏ đã ầm ĩ đến mức sôi sục vì việc phân chia nhà ở. Quản lý mỏ Cao cũng thấy phiền, bảo mọi người nhanh chóng hoàn thành việc bỏ phiếu. Sớm phân chia nhà ở cho xong việc, miễn cho về sau lại phát sinh vấn đề vì chuyện nhà ở nữa.
Hứa Nam Nam cũng cảm thấy càng sớm làm xong càng tốt, cô còn dự tính khi sự việc kết thúc thì sẽ đi công tác nữa mà.
Buổi chiều lúc tan tầm, vừa mới ra khỏi hầm mỏ, cô đã nhìn thấy cảnh sát Tôn mặc thường phục đứng ở cửa phòng gác cổng nói chuyện với Vệ Quốc Binh.
Hứa Nam Nam sửng sốt, gì thế này, vẫn còn điều tra à, mãi vẫn chưa được yên sao.
Cô giả bộ không nhìn thấy, từ bên cạnh đi lướt qua.
"Ấy, Nam Nam." Vừa mới đi qua đã bị Vệ Quốc Binh gọi lại.
Vệ Quốc Binh cười híp mắt vẫy tay: "Nam Nam, qua đây."
Hứa Nam Nam đi qua đó, trên mặt nở một nụ cười lễ phép.
"Nam Nam, cảnh sát Tôn nói dạo gần đây không yên bình lắm, cháu còn bị kéo vào nên cảm thấy không an toàn. Mấy ngày này cậu ta sẽ phụ trách việc đưa cháu về thị trấn."
Hứa Nam Nam trừng mắt nhìn cảnh sát Tôn, gì cơ, đưa cô về thị trấn á?
Cảnh sát Tôn sờ đầu mình, cười nói: "Chào đồng chí Vu Nam Nam. Là thế này, chuyện của Đổng Vũ còn chưa điều tra rõ ràng, trước đó hắn ta còn đến tìm cô, chúng tôi lo lắng đến vấn đề an toàn của cô, cho nên từ nay trở đi tôi sẽ đón cô tan tầm và đưa cô về thị trấn."