366. Chương 366

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 366 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đó, Hứa Nam Nam bước nhanh vào sân, nhổ hết rau trong chậu, đổ hết đất ra ngoài.
Chậu hoa không quá lớn, Hứa Nam Nam cảm thấy chiếc chậu này trước đây hẳn đã được dùng để trồng hoa trong phòng. Mặc dù họa tiết xanh trắng bị bùn đất che khuất, nhưng vẫn có thể nhận ra sự tinh xảo của nó.
Năm lạng mì sợi đổi lấy thứ này, hoàn toàn không lỗ vốn.
Bà cụ cũng chẳng ngại bùn đất, mang thẳng chiếc chậu ra. Hứa Nam Nam không nói gì, lấy mì sợi từ trong túi xách ra, quan sát một hồi, ước chừng còn hơn năm lạng một chút.
Bà cụ là một người khôn khéo, cầm gói mì trong tay suy nghĩ một lát, rồi cười híp cả mắt.
Hứa Nam Nam cũng không biết đó có phải đồ cổ hay không, cô tìm một nơi kín đáo, lưu lại để tra cứu trên Taobao, rồi đi đến nhà tiếp theo.
Đáng tiếc là ở đây dân cư đông đúc nhưng đồ sứ thì chẳng có bao nhiêu, cho dù có thì chỉ nhìn cũng biết không phải đồ cổ.
Sau khi đi một vòng, cô cũng chỉ thu thập được bốn năm món trông có vẻ là đồ cổ. Dù sao, chỉ cần không phân biệt được thật giả là cô đều lấy. Một trong số chúng bị thủng một lỗ, nhưng Hứa Nam Nam thấy tổng thể chiếc bình hoa này vẫn đẹp, nên cứ cất đi đã. Tiền mặt thì chưa tiêu đồng nào, nhưng mì thì đã tốn mất ba hộp. Xách chiếc bình sứ có họa tiết xanh trắng vừa lấy được, cô đi qua hai con hẻm nữa, tới một con đường lớn, Hứa Nam Nam chợt nhận ra con đường này trông khá quen mắt.
Khi nhìn thấy một bà dì lớn tuổi đang cầm cây chổi lớn quét sân và một bé trai ngồi cạnh, cô mới nhớ ra đây là ai.
Ôi chao, lấy đi vật gia truyền của nhà người ta, duyên phận lại đưa đẩy đến mức dây dưa không dứt.
Vậy mà cũng gặp được.
Hứa Nam Nam không muốn gặp người này cho lắm. Bà dì này là một người thông minh, muốn mua được đồ cổ từ chỗ bà ấy là điều không tưởng. Lần trước nếu không phải cháu bà ấy bị bệnh, chiếc vòng kia cũng không thể đến được tay cô.
Cô đang định đi sang chỗ khác thì đứa bé kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía cô, mở to mắt, chỉ vào Hứa Nam Nam mà hét.
"Thuốc, thuốc." Thằng bé hô lên. Bà dì kia cũng quay đầu lại nhìn, bắt gặp Hứa Nam Nam.
Bà dì vứt cây chổi xuống, chạy về phía Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam thấy thế, cũng không tiện rời đi, đành tiến lại.
"Cô gái, hóa ra người lần trước cho thằng cháu tôi thuốc là cô à." Lần này bà dì trông có vẻ hòa nhã hơn lần trước.
Hứa Nam Nam cười nhẹ: "Tình cờ tôi có mang theo thuốc hạ sốt, nên đưa cho cháu bé một ít ấy mà. Cháu bé đã đỡ hơn chưa ạ?"
"Đỡ hơn rồi, thuốc của cô rất hiệu quả." Bà dì đó cười nói. Lại nhìn thấy bình hoa Hứa Nam Nam cầm trong tay, hỏi: "Cô đang..."
"Sưu tầm đồ trang trí ạ, tại thấy đẹp." Hứa Nam Nam trả lời qua loa.
Bà dì "à" một tiếng, cười nói: "Nếu cô thích mấy thứ này thì để tôi chỉ đường cho."
Hứa Nam Nam chớp chớp mắt, bà ấy chỉ vào sân một ngôi nhà nọ: "Cô đến chỗ kia, cái nhà ở sâu nhất trong ba con hẻm ấy, chủ nhà họ Vương. Cứ đến nhà bà ta mà mua. Nhiều lắm. Tất cả đều là đồ thật."
Hứa Nam Nam sửng sốt. "Vậy người ta sẽ không bán cho tôi đâu nhỉ?"
"Bình chỉ để đựng nước thôi, còn tiếc gì mà không bán? Nếu cô có thể đưa ra tiền hoặc lương thực thì cái gì cũng mua được. Toàn là một lũ chẳng biết giá trị đồ đạc, trước đây từng là quản gia nhà tôi, sau này chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà đem những thứ đó về nhà họ. Những thứ kia... uổng phí rồi." Nói đến câu sau nghe còn có vài phần vô cùng đau xót.
Thảo nào bà cụ này lại tốt bụng như vậy, thì ra là do người ta đã chiếm đoạt đồ của nhà bà ấy, nên bà ấy cũng không muốn để người ta được lợi.
"Này cô bé, đồ tốt thế sao lại không lấy chứ." Bà cụ nói xong, không tiếp tục nói chuyện với Hứa Nam Nam nữa, lại đi lấy chổi quét rác. Có điều lúc này trông bà có vẻ sung sức hơn hẳn.