367. Phát hiện chậu sứ Quan Diêu

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Phát hiện chậu sứ Quan Diêu

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 367 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam nghĩ có lẽ bà cụ này đã trút hết nỗi bực dọc trong lòng. Nếu cô lấy đi hết những thứ này, sau này con cháu bà ấy chắc sẽ tức đến hộc máu.
Cứ hộc máu thì hộc, thứ này cô vẫn phải lấy.
Thấy trời đã muộn, Hứa Nam Nam quyết định xách bình hoa, lên xe trở về nhà khách. Cô đã có cách rồi, không cần nóng lòng nữa, cứ chuẩn bị thật đầy đủ rồi hẵng quay lại.
Thấy Hứa Nam Nam lên xe, bà lão tiếp tục cúi đầu quét rác, lẩm bẩm: "Ông trời có mắt, sẽ không để lũ vong ơn bội nghĩa các người được hưởng lợi đâu."
Ăn cơm xong trở về nhà khách, quả nhiên Tiểu Khương đã đun nước nóng giúp cô.
Ôi chao, đúng là người chân thành. Hứa Nam Nam thư thái rửa mặt rửa chân, sảng khoái nằm xuống giường.
Đang định đi ngủ, trong đầu cô lại vang lên tiếng "leng keng".
Cổ Lỗ Sĩ: "Cái chậu thanh hoa kia dưới đáy có con dấu không!"
Hứa Nam Nam giật mình tỉnh hẳn. Chậu thanh hoa nào cơ? Cô lướt Taobao một lúc mới hiểu cậu ta đang nói đến cái chậu đầy bùn đất mà cô dùng đồ ăn đổi được từ chỗ bà lão kia.
Cô còn chưa nhìn kỹ, cũng không định bán vội, nên mới tiện tay vứt vào một góc. Hứa Nam Nam nhìn kỹ đáy bình.
"Nội Tạo Quan Diêu."
Đồ sứ "Quan Diêu" nhằm phục vụ hoàng triều không phải lúc nào cũng không màng lợi nhuận, cũng có khi vì thiếu vốn nên khó duy trì sản xuất. Vì kế sinh nhai, lò nung Quan Diêu "lách luật", nung tạo ra sứ "Quan Diêu Nội Tạo", lén lút bán cho người dân.
Cổ Lỗ Sĩ: "Đó là Quan Diêu Nội Tạo. Còn gì nữa không, bên trong còn chữ gì nữa không?"
Hứa Nam Nam đọc được: "Chế tạo vào năm Đại Minh Tuyên Đức."
Cổ Lỗ Sĩ: "Không ngờ là thật. Cô tìm thấy ở đâu thế, mới đó mà đã tìm thấy rồi. Tôi muốn cái này."
Hứa Nam Nam vẫn đang ngơ ngác, cô nào biết đây là cái gì, giá trị bao nhiêu đâu. Muốn có ngay rồi sao? Dù sao cậu ta cũng là trợ lý của mình, tuy người ta không thừa nhận, nhưng bây giờ cô vẫn phải dựa vào cậu ta: "Cậu không sợ là đồ giả à?"
Cổ Lỗ Sĩ: "Lỡ là thật thì sao, những thứ như đồ cổ cũng phải dựa vào vận may."
Hứa Nam Nam cảm thấy không nên nói gì thêm: "Thôi được, cậu thích thì lấy đi, đưa tôi chút tiền là được. Sau này chúng ta hợp tác vui vẻ." Dù sao ngày mai cô còn cả đống hàng thật đang đợi, cái này chẳng hiếm lạ gì.
Cổ Lỗ Sĩ: "Đang định đưa cô một trăm tám mươi ngàn, nếu cô đã nói vậy thì bỏ bớt số lẻ đi nhé."
Số lẻ này hình như hơi quá lớn rồi thì phải.
Lời đã nói ra không thể rút lại, định giá một trăm ngàn, khi tiền đã vào túi, Hứa Nam Nam thoải mái đi ngủ.
Thôi vậy, dù sao giá vốn cũng chỉ năm lạng mì sợi. Đi ngủ thôi, ngày mai sẽ phát tài rồi.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam hớn hở mặc quần áo. Cô vội vàng bước ra cửa.
Tiểu Khương ngồi ở quầy lễ tân cắn hạt dưa, thấy Hứa Nam Nam đi ra ngoài, lắc đầu thở dài. Đãi ngộ công việc của người ta tốt thì tốt thật, nhưng cả ngày bận rộn đi sớm về khuya cũng quá sức.
Công việc của mình vẫn nhàn hơn. Cuối cùng cũng tìm được cảm giác cân bằng.
Hứa Nam Nam mang theo bình hoa, đi thẳng về phía khu sân nhỏ có ba lối vào kia. Lúc này bên trong không nhiều người lắm, dĩ nhiên mọi người đều đã bắt đầu đi làm. Chỉ có một vài người già cùng phụ nữ ở nhà dọn dẹp.
Thấy người lạ đi vào, ai nấy đều nhìn về phía cô. Hứa Nam Nam nói: "Tôi tìm nhà họ Vương."
Nghe nói tìm người, mọi người liền chỉ vào trong sân, bảo cô vào đó tìm. Dạo này không có ai dám đi trộm cắp nữa, cũng không sợ người lạ giở trò.
Hứa Nam Nam bước vào, vừa đặt chân xuống thì nhìn thấy một người phụ nữ da đen nhẻm, người gầy gò đang phơi quần áo. Người phụ nữ thấy cô, hỏi: "Cô tìm ai?"
Hứa Nam Nam cười nói: "Hôm qua tôi đi thu mua bình hoa ở gần đây, nghe người ta nói nhà cô có rất nhiều đồ sứ loại này, nên tới đây xem thử."