Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 383
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 383 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi biết cô gái đó làm việc ở hầm mỏ, tâm tư cậu ta đã bắt đầu dao động.
Nghe tin hầm mỏ không tuyển người nữa, Lâm Thanh Tùng lập tức thất vọng.
Sao lại không tuyển người nữa chứ, hầm mỏ lớn như vậy, chẳng lẽ không thể nhận thêm một người nữa sao?
Cán bộ trẻ của xã nói: "Thật ra vẫn tuyển, nhưng không tuyển học việc và cán sự. Nhưng nếu có năng lực thì sao lại không tuyển được chứ? Chỗ chúng ta nhỏ, cái gì cũng thiếu, thiếu nhất là người có học thức. Đừng thấy hầm mỏ lớn, cũng chỉ có vài lãnh đạo là sinh viên đại học, những người khác cùng lắm cũng chỉ là học sinh cấp ba và trung cấp chuyên nghiệp mà thôi."
Nghe thấy lời này, tinh thần Lâm Thanh Tùng phấn chấn hẳn lên.
Cậu ta là sinh viên đại học chính gốc đấy, lại còn học về máy móc. Trên hầm mỏ nhiều máy móc đào hầm như vậy, chung quy cũng cần có người bảo trì chứ.
"Trưởng ban Lâm, có người tìm." Cán bộ ở bàn lễ tân bên ngoài gọi vào báo.
Đúng lúc Trưởng ban Lâm đang vui vẻ, nghe tiếng gọi thì nhướng mày. Cậu ta bước ra ngoài nhìn, thấy đồng chí Lưu Hồng Quân – người anh em của mình – cùng một cô gái đang ở quầy lễ tân ngó nghiêng xung quanh.
Thấy Lâm Thanh Tùng bước ra, Lưu Hồng Quân lập tức cười tươi rói: "Anh Tùng."
Hứa Hồng cũng nhìn thấy người đến, tóc chải ngược ra sau, mặc áo khoác màu kem chỉnh tề, ngoại hình thanh tú, trông rất trí thức. Cô ta lập tức đỏ mặt, gọi theo Lưu Hồng Quân một tiếng: "Anh Tùng."
Lâm Thanh Tùng cười nói: "Không phải sáng nay đi học rồi sao, sao lại có thời gian đến tìm anh vậy?"
Lưu Hồng Quân cười hì hì: "Đi học có gì vui đâu, vẫn là theo anh Tùng tốt hơn."
Lâm Thanh Tùng cũng cười nhẹ nhàng vỗ vào vai Lưu Hồng Quân: "Đi, anh đưa cậu đi ăn đồ ngon." Lại quay sang nhìn Hứa Hồng: "Đây là?"
"Bạn em, cùng đến mở mang tầm mắt một chút."
Lưu Hồng Quân nói.
Hứa Hồng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta chỉ sợ Lưu Hồng Quân nói mình là người yêu của cậu ta. Nếu là trước đây, chắc chắn cô ta sẽ hy vọng Lưu Hồng Quân nói như vậy, nhưng bây giờ, cô ta không bằng lòng nữa. So với Trưởng ban Lâm trước mắt, Lưu Hồng Quân hoàn toàn không thể sánh bằng. Cô ta vẫn phải tìm kiếm lựa chọn tốt hơn.
Lâm Thanh Tùng ra vẻ chợt hiểu ra: "Thì ra là bạn học, đi nào, bạn học nữ này, đi ăn cơm cùng bọn anh thôi."
Hứa Hồng đỏ mặt gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Ba người đến quán ăn gần cục cảnh sát. Lâm Thanh Tùng gọi ba bát sủi cảo, thêm một bát thịt. Khi thanh toán, một xấp lớn phiếu lương thực toàn quốc được lấy ra, làm chói mắt hai người kia.
Người ra tiếp đón vẫn là cô phục vụ mũm mĩm Tiểu Điền, người lần trước đã tiếp đón Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam.
Tiểu Điền đỏ mặt đến lấy phiếu lương thực, rồi lại hung hăng trợn mắt nhìn Hứa Hồng. Hừ, đồ lẳng lơ, đôi mắt đó nhìn đi đâu vậy, đúng là không đứng đắn.
Lâm Thanh Tùng nheo mắt cười nói: "Tiểu Điền, dáng vẻ em trợn mắt còn đẹp hơn bình thường đấy, nào, trợn cái nữa đi."
"Kệ anh đấy, chỉ biết trêu chọc em." Tiểu Điền đắc ý liếc nhìn Hứa Hồng.
Hứa Hồng ở bên cạnh tức giận bĩu môi. Cô ta cũng trợn mắt nhìn Lâm Thanh Tùng. Cô ta nghĩ mình trợn mắt cũng xinh đấy.
Lâm Thanh Tùng nhìn cô ta một cái, khẽ cong mắt cười.
Lâm Thanh Tùng liếc nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Lưu Hồng Quân, trong lòng thầm vui sướng: đồ ngốc, nhìn xem bản tính của người yêu cậu thế nào kìa. Đứng núi này, trông núi nọ, sớm muộn gì cũng lăng nhăng.
Một lúc sau đồ ăn được bưng lên, Lưu Hồng Quân và Hứa Hồng há hốc mồm ăn, còn Lâm Thanh Tùng thì ở bên cạnh chậm rãi gắp từng miếng, động tác ấy đẹp không tả xiết.
Khiến hai người đều phải ngại ngùng.
"Ăn đi, sao không ăn nữa rồi." Thấy hai người dừng lại, Lâm Thanh Tùng nhíu mày.
"Không phải, anh, anh cũng ăn đi." Lưu Hồng Quân kính cẩn nói.
"Anh cũng đang ăn đây," Lâm Thanh Tùng nhìn vào bát của mình, lại nói: "Phải rồi, Lưu Hồng Quân, cậu có biết chuyện về mỏ sắt Nam Giang không?"