382. Mưu kế bỏ học

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 382 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy vẻ mặt đó của Hứa Hồng, Lưu Hồng Quân liền bị thu hút, cậu ta dẹp bỏ những suy nghĩ riêng tư. "Không có gì. Này, tớ nói cậu nghe, dạo này tớ đi theo một người huynh đệ bên ngoài, sống sung sướng lắm."
Hứa Hồng sáng mắt lên: "Sung sướng thế nào?"
"Sung sướng lắm chứ! Ngày nào cũng được ra quán ăn, bữa nào cũng có thịt cá. Cậu nói xem có sướng không? Thuốc hút toàn là Đại Trung Hoa. Chẳng có thứ gì là anh ấy không kiếm được."
Nghe thấy cuộc sống mà Lưu Hồng Quân kể, Hứa Hồng nuốt nước miếng: "Ai vậy? Sao trước đây chưa từng nghe nói đến?"
Lưu Hồng Quân xụ mặt xuống, mím môi nói: "Cậu còn nhớ chuyện của cha tớ lần trước tớ kể không? Chẳng phải người ta điều người từ bên ngoài đến sao? Người đó là huynh đệ ruột của vị kia đấy. Nhưng mà trong chuyện này cha tớ cũng chẳng thiệt thòi gì, người ta từ thủ đô đến đây, có thế lực lớn. Người nhỏ bé như chúng ta làm sao mà tranh giành với họ được?" Cha cậu ta đã an ủi như vậy, nói là do bối cảnh của người ta lớn, chứ không phải do ông ta năng lực kém cỏi. Lưu Hồng Quân cũng một mực tin tưởng không chút nghi ngờ, vậy nên cậu ta luôn nghĩ đến việc đuổi vị bộ trưởng mới vô năng đó đi, để cha cậu ta giành lại vị trí đó.
Đến từ thủ đô, là huynh đệ của bộ trưởng bộ vũ trang, ngày nào cũng ra quán ăn, bữa nào cũng có thịt cá… Hứa Hồng cảm thấy nhịp tim mình cũng đập nhanh hơn.
"Lưu Hồng Quân, vậy hôm nay cậu không đi tìm huynh ấy sao?" Hứa Hồng hồi hộp nói.
"Tớ cũng muốn tìm chứ, nhưng cha tớ nói rồi, nếu còn trốn học nữa thì sẽ đánh gãy chân tớ."
Nhắc đến chuyện này, Lưu Hồng Quân thấy tức giận. Đi học có ích gì chứ? Lâm Thanh Tùng người ta đến đại học còn chẳng muốn học, đã ra ngoài lăn lộn rồi. Chẳng phải người ta nói rồi sao, có quan hệ thì có công việc gì mà không thể tìm được chứ? Học xong đại học, còn mất mấy năm nữa, một chút tự do cũng không có. Thà tự kiếm tiền nuôi sống bản thân còn hơn.
Đôi mắt Hứa Hồng lóe lên, kéo lấy tay áo Lưu Hồng Quân nói: "Tớ có cách." Sau đó bắt đầu thì thầm vào tai cậu ta.
Đôi mắt Lưu Hồng Quân sáng lên, có chút không chắc chắn hỏi: "Có được không?"
"Sao lại không được? Cậu là người thân thiện với bạn học, nhiệt tình giúp đỡ người khác, cha cậu mà biết còn khen cậu đấy chứ." Hứa Hồng xúi giục nói.
Nghe thấy lời này của Hứa Hồng, Lưu Hồng Quân cảm thấy có lý. Nghĩ đến cuộc sống sung sướng trước mắt, rồi nhìn lại cảm giác ngột ngạt bị đè nén trong phòng học bây giờ, cậu ta lập tức gật đầu: "Cứ làm vậy đi!"
Một lát sau, Hứa Hồng ôm bụng ngã ra đất.
Trong phòng học hỗn loạn, khi giáo viên nghe tin chạy từ ngoài vào, Lưu Hồng Quân đang cõng Hứa Hồng chạy ra ngoài: "Thầy Chu, bạn Hứa Hồng bị ốm rồi, em đưa bạn ấy đến bệnh viện."
Hứa Hồng trên lưng cậu ta kêu la đau đớn.
Thầy Chu vội vã gật đầu, lo lắng nói: "Đi mau đi mau!"
Đợi hai người ra ngoài rồi, khuôn mặt thầy Chu lập tức trở nên nghiêm nghị: "Nhìn cái gì mà nhìn? Mau xem sách đi, sắp phải lên trung học phổ thông rồi, bây giờ vẫn còn tâm trạng hóng chuyện sao!"
Các bạn học khác nhanh chóng cúi xuống bàn làm bài tập.
Thầy Chu trở về phòng làm việc, các thầy cô khác hỏi ông tình hình.
"Không có gì, chỉ là có hai đứa không muốn học làm loạn om sòm thôi."
Cô giáo bên cạnh nghe xong, lắc đầu: "Có cơ hội tốt để đi học mà không học tử tế, còn gây chuyện."
Thầy Chu thản nhiên nói: "Chuyện của mình còn không để ý đến, làm giáo viên như chúng ta không thể quản nổi."
Sau khi hai người trốn học thành công chạy ra khỏi trường, lập tức đi về phía khu thương mại của thị trấn.
Đúng lúc Lâm Thanh Tùng đang tán gẫu với một viên chức trong phòng làm việc, nghe ngóng chuyện của mỏ sắt Nam Giang. Cậu ta đã cân nhắc đến chuyện chuyển việc rồi.
Ở khu thương mại nhỏ bé này đúng là chẳng có ý nghĩa gì.