389. Ông bà Vu lo lắng, Tiểu Mãn sẻ chia

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Ông bà Vu lo lắng, Tiểu Mãn sẻ chia

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 389 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dạo này tôi vẫn luôn tìm đối tượng cho con bé, nhưng nhìn ai cũng thấy không ưng, cứ sợ con bé gặp phải mẹ chồng khó tính, bị người ta bắt nạt. Tôi nghĩ, vị thủ trưởng mà Hải Tử nhà mình từng theo ấy ông, hay là chúng ta nên thăm hỏi qua lại với người ta một chút. Chờ đến khi chúng ta không còn nữa, ít ra cũng coi như là có thêm người thân cho hai đứa nhỏ.
Đã nhiều năm hai người không nhắc đến chuyện này, dù sao năm đó Vu Hải, con trai của họ, là đại đội trưởng đội cảnh vệ, cũng xem như đã hy sinh vì bảo vệ thủ trưởng, nhưng đó cũng là trách nhiệm, là hy sinh vì nhiệm vụ, không liên quan gì đến vị thủ trưởng kia.
Ban đầu, nếu không phải vì muốn giữ lại căn nhà này, họ cũng sẽ không nghĩ đến việc viết thư cho vị thủ trưởng đó. Sau khi giữ được nhà rồi, hai người cũng không viết thư cho thủ trưởng nữa, cũng không muốn để người ta nghĩ rằng họ đang ơn huệ đòi báo đáp.
Dù sao tuổi của họ cũng đã cao rồi, có chịu giày vò thế nào cũng được, nhưng bây giờ lại có thêm hai đứa cháu gái, thế nên mới nảy sinh nhiều trăn trở.
Ông Vu suy nghĩ một lát: "Đợi thêm chút nữa đi, đến Tết sẽ viết thư cho vị thủ trưởng đó, nói rằng chúng ta vừa nhận nuôi hai đứa con gái cho con trai. Nếu người ta còn nhớ đến Hải Tử, chắc chắn sẽ quan tâm giúp đỡ. Nếu không nhớ, chúng ta có nói nhiều hơn cũng vô ích."
Bà Vu thở dài gật đầu.
Ngày hôm sau, khi Hứa Nam Nam rời giường đã cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Bà Vu bảo cô xin nghỉ, nhưng cô không đồng ý. Bây giờ đang là thời gian chọn công nhân tiên tiến, cả phòng làm việc cũng chỉ trông cậy vào một mình cô. Cho dù cô không được chọn, cô vẫn phải thể hiện thái độ tích cực, nếu không người ta sẽ cảm thấy không vui.
Bà Vu luộc trứng gà, Hứa Nam Nam nghĩ một lát, vẫn nên ăn ở nhà thì hơn. Bây giờ là lúc mọi người ăn không đủ no, nếu cô cầm trứng gà ăn trên đường đi, thật sự sẽ quá thu hút sự chú ý. Đang ăn thì cô phát hiện Tiểu Mãn lén bỏ trứng gà vào túi, chứ không ăn.
Cô bé chỉ vội vàng ăn cháo, sau đó ăn một chiếc bánh bao không nhân to rồi chạy ra ngoài.
Hứa Nam Nam cũng vội vàng ăn cháo, sau đó nói với ông bà nội: "Cháu đi làm đây ạ."
"Đi đường cẩn thận." Bà Vu rời khỏi phòng bếp, dặn dò.
Hứa Nam Nam vừa đi ra ngoài vừa đáp một tiếng "dạ". Chạy được mấy bước thì thấy Tiểu Mãn nhảy tung tăng ở phía trước.
"Tiểu Mãn." Hứa Nam Nam đuổi theo.
Tiểu Mãn quay đầu lại: "Chị, sao thế?"
"Sao vừa nãy em không ăn trứng gà?" Hứa Nam Nam cười híp mắt hỏi. Bình thường Tiểu Mãn đều ăn ở nhà, bởi vì cô từng nói, nếu mang thứ này ra ngoài sẽ dễ thu hút sự chú ý, dễ khiến người ta phật ý. Tiểu Mãn cũng rất hiểu chuyện, từ trước đến nay cô bé sẽ không ăn ở bên ngoài.
Nghe Hứa Nam Nam hỏi như thế, Tiểu Mãn cắn cắn môi: "Chị, em muốn đưa cho Nhỏ Năm… à không, cho Tiểu Linh ăn." Chị không cho gọi là Nhỏ Năm nữa, muốn cô bé phải gọi là Tiểu Linh.
"Sao em không nói với chị, lén lén lút lút thế này, chị còn tưởng rằng…" còn tưởng đứa bé này yêu sớm nữa đấy. Cũng chẳng trách được, thời đại này mười tám tuổi đã có thể kết hôn, mười một tuổi đã yêu đương cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Hứa Nam Nam đang suy nghĩ vẩn vơ, Tiểu Mãn đã nói: "Chị, Tiểu Linh không cho em nói. Em ấy bướng bỉnh lắm, em cho mà con bé cũng không chịu nhận."
Hứa Nam Nam lại không biết Tiểu Linh đã trở nên như thế, lần trước lúc cô đến tìm cô bé, cô bé còn nói mình phải đi học mà, cho kẹo, cô bé vẫn ăn bình thường.
"Bây giờ mỗi ngày Tiểu Linh đều ăn không đủ no. Mẹ… mẹ em ấy luôn mang thức ăn ngon cho chị Cả, bảo là phải nuôi chị Cả cho trắng trẻo tròn trịa để sang năm kết hôn. Lương thực trong thôn không mang tới, lương thực ở nhà cũng phải siết chặt, khẩu phần ăn của Tiểu Linh cũng không còn như trước nữa chị." Tiểu Mãn nhắc đến lại muốn khóc.