Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chuyện Phiếu Lương Thực Gây Sóng Gió
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 390 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước kia, khi cô bé và chị gái còn ở nông thôn, cô bé luôn ngưỡng mộ Tiểu Linh vì được ở thành phố cùng cha mẹ, không phải chịu đựng những trận đòn roi, mắng chửi từ bà và các thím ở nhà. Thế nhưng giờ đây cô bé mới biết, cuộc sống của Tiểu Linh ở nhà cũng chẳng tốt đẹp gì. Khi cô bé và chị gái còn ở nông thôn, ít ra còn có nhau mà nương tựa, chứ Tiểu Linh ở nhà thì làm gì có được tình yêu thương?
Hứa Nam Nam nghe chuyện này, lông mày cũng cau chặt lại. Lý Tĩnh rốt cuộc đang muốn làm gì vậy, tư tưởng nô lệ của cô ta có phải quá nghiêm trọng rồi không? Cho dù Hứa Hồng tìm được nhà chồng là quan chức ủy ban huyện thì cũng liên quan gì đến cô ta? Cô ta có cần phải vội vã quỳ xuống nịnh bợ đến thế không?
Còn cả Hứa Kiến Sinh cũng vậy, nghe nói hắn ta đưa Tiểu Linh đi học, cô còn tưởng rằng hắn ta đã hối lỗi, nhận ra mình có một cô con gái. Giờ nhìn lại, rõ ràng là kiểu chuyện lớn nhỏ gì cũng chẳng hề quan tâm.
"Tiểu Linh nói em ấy chỉ đói bụng thôi, chỉ cần không chết đói là được." Khi Tiểu Linh nói những lời này, dáng vẻ của cô bé khiến cô bé kia sợ hãi lắm.
Hứa Nam Nam xoa xoa đầu cô bé: "Không sao, chị sẽ không để Tiểu Linh đói đâu, lát nữa chị sẽ đến tìm em ấy, đưa em ấy đến nhà ăn ở hầm mỏ ăn cơm."
Bởi vì đầu cô vẫn còn hơi choáng, nên cả buổi sáng Hứa Nam Nam làm việc chẳng có tinh thần chút nào.
Chị Liễu nhắc tới chuyện quyên góp phiếu lương thực, Hứa Nam Nam lấy ra một cân phiếu lương thực.
Chị Liễu nói: "Nghe nói Ngô Kiếm nộp hơn tám mươi cân."
Hứa Nam Nam vừa nghe mấy chữ này, giật mình đến mức tỉnh táo lại vài phần: "Anh ta lấy đâu ra nhiều phiếu lương thực như thế?" Ôi chao, một tháng bọn họ cũng chỉ được ba mươi cân phiếu lương thực, không ăn không uống gì cũng phải để dành ba tháng mới đủ tám mươi cân.
"Lấy ở nhà anh ta đấy, hai người chị gái cùng một cô em gái ở nhà anh ta đều có đơn vị, được cấp lương thực theo tiêu chuẩn. Lần này vì để ủng hộ anh ta, thế nên cũng đã lấy số phiếu tích trữ hàng tháng của mình ra. Cả nhà thắt lưng buộc bụng để ủng hộ cho anh ta đấy."
Chị Liễu nói xong lại nhỏ giọng nói: "Nhưng đây vẫn chưa đủ, Hứa Mai Tử kia…" Chị ấy nháy mắt một cái, không biết có nên nói hay không, dù sao cũng có chút quan hệ với Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam tò mò hỏi: "Cô ta thế nào, chị Liễu chị nói đi!"
"Cô ta còn giúp thêm phiếu lương thực, cũng góp khoảng hai mươi cân. Ôi chao, em nói xem cô gái đó có ý gì, còn chưa xác định mối quan hệ mà đã cứ thế vội vã làm vậy rồi, sau này không xong mất thôi."
Lương thực quý giá và đắt giá biết bao, nhà nhà xem như mạng sống của mình vậy, thế mà lại lấy ra để trợ cấp cho đàn ông.
Nếu là đàn ông của mình thì cũng được đi, nhưng chẳng phải còn chưa xác định mối quan hệ sao?
Lúc này bên phía nhà họ Hứa, cũng đang gây gổ vì chuyện phiếu lương thực.
Nguyên nhân của chuyện này là do Hứa Mai Tử gây ra, vì để ủng hộ Ngô Kiếm đi lên, Hứa Mai Tử đã giúp góp phiếu lương thực. Bản thân chị ta thắt lưng buộc bụng bỏ ra năm cân phiếu lương thực, sau đó lại còn dùng phiếu công nghiệp và phiếu vải của mình đem đi đổi lấy phiếu lương thực với người ta. Hứa Hồng sớm đã luôn nhìn chằm chằm vào những thứ này của chị ta, mặc dù chị ta có không ít quần áo mới, thế nhưng sau khi chị ta quen biết Lâm Thanh Tùng, lúc nào cũng cảm thấy quần áo trước đây của mình không đủ đẹp, giày mình đang dùng cũng không vẻ vang.
Chị ta muốn dùng phiếu vải để đổi lấy váy liền để mặc, rồi còn mua thêm giày da tốt nhất. Chị ta thấy những chiếc váy liền mà các nữ công nhân ở ủy ban mỏ mặc trông vô cùng phong cách.
Nhưng Hứa Hồng có nói hết lời thì Hứa Mai Tử vẫn không đưa cho chị ta.