397. Ngô Kiếm giả vờ ngất, Hứa Nam Nam ra tay 'cứu giúp'

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Ngô Kiếm giả vờ ngất, Hứa Nam Nam ra tay 'cứu giúp'

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 397 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh ấy bị đói đến ngất đấy! Để tổ chức quyên góp lương thực cho hầm mỏ mà mấy ngày nay chưa được nghỉ ngơi, lúc này lại chưa ăn gì cả, thì làm sao chịu nổi đây?”
Giọng Hứa Mai Tử vang lên chói tai.
“Ôi trời, đói đến ngất đi sao? Mau cho anh ta ăn gì đó đi!” Lập tức có người nói.
Hứa Nam Nam và Chu Phương sững sờ nhìn nhau. Chu Phương nhỏ giọng: “Không thể nào, trưa hôm qua chị còn thấy anh ta ăn vụng trứng gà mà.”
Là giả vờ!
Hai người liếc nhau.
“Cán sự Hứa, bên này có đồng chí đói lả vì công việc hầm mỏ, sao chị vẫn còn thản nhiên ăn uống thế ư?” Hứa Mai Tử đột nhiên lớn tiếng hỏi Hứa Nam Nam.
Chị ta biết chuyện lần này Hứa Nam Nam cũng tham gia cuộc tuyển chọn công nhân viên ưu tú. Hứa Nam Nam từng được biểu dương vài lần, lần này cũng có hy vọng, chị ta không muốn Ngô Kiếm bị Hứa Nam Nam lấn át nên khi thấy Hứa Nam Nam ngồi ở bên kia, chị ta liền lớn tiếng nói, hòng cho mọi người thấy sự máu lạnh vô tình của cô.
Hứa Nam Nam cảm thấy mình đúng là ngồi không cũng trúng đạn. Vốn dĩ còn muốn ngồi yên xem Ngô Kiếm diễn kịch, bây giờ thì thôi được rồi, người ta đã không cho mình ngồi yên xem kịch. Đã không cho xem thì mình cũng lên sân khấu diễn vậy.
Hứa Nam Nam nhanh chóng bưng bát đĩa trên bàn lên: “Ôi trời, cán sự Ngô bị làm sao vậy? Tôi cũng vừa bị một phen hoảng hồn đấy. Người bị đói ngất không thể ăn thức ăn khô, lúc trước tôi cũng từng bị ngất xỉu vì đói nên tôi biết phải làm thế nào.” Nói đoạn, cô lấy một bát canh lại: “Mau tránh ra nào!” Một tay đẩy Hứa Mai Tử ra, đồng thời bảo mọi người xung quanh tránh đường, một tay kẹp mũi Ngô Kiếm: “Ai đó mau giúp tôi mở miệng anh ta ra với!”
Ngay lập tức có một người tốt bụng chạy đến giúp đỡ, giữ chặt quai hàm, miệng Ngô Kiếm liền mở toang. Hứa Nam Nam nhanh chóng đổ canh vào miệng anh ta.
“Khụ khụ…”
Nước canh vừa xuống, Ngô Kiếm ho sặc sụa tỉnh dậy, miệng không ngừng thốt lên: “Nóng, nóng quá.”
Thấy anh ta tỉnh lại, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Nam Nam áy náy nói: “Cán sự Ngô, xin lỗi anh nhiều, vì quá gấp gáp nên tôi không kịp đợi canh nguội. Anh đã đỡ hơn chưa? Có cần thêm chút nữa không? À đúng rồi, anh còn phải cảm ơn đồng chí này đấy, trong bát người ta còn thừa lại một chút cơm, đã vào bụng anh rồi đấy.”
Ngô Kiếm vừa nghe thấy câu này, vẻ mặt lập tức trở nên như vừa nuốt phải ruồi bọ.
Cô quay lại nhìn người chủ của bát cơm đó nói: “Thật ngại quá đồng chí ạ, vừa nãy tôi hơi nóng vội nên đã dùng bát cơm của anh. Thế này đi, anh cứ lấy thức ăn trong bát của tôi mà dùng nhé.”
Vốn dĩ đồng chí này vẫn còn đang tiếc nuối chút thức ăn còn lại trong bát của mình, vừa nghe Hứa Nam Nam nói vậy thì có chút ngượng nghịu: “Không cần đâu, tôi ăn ít một chút cũng chẳng sao.”
“Làm thế sao được!” Hứa Nam Nam nháy mắt ra hiệu cho Chu Phương, Chu Phương nhanh chóng bưng bát của Hứa Nam Nam qua, đưa bát thức ăn chưa đụng đũa của Hứa Nam Nam sang cho đồng chí đó: “Vẫn chưa động đũa đâu, anh đừng khách sáo.”
Đồng chí này nhìn thấy thức ăn trong bát thì đỏ mặt nhưng lại không nỡ từ chối. Buổi tối có thể mang về cho mấy đứa trẻ ở nhà vào bữa tối.
Mọi người bên cạnh nhìn thấy Hứa Nam Nam làm vậy thì đều cảm thấy cô gái này thật sự hào phóng, một chút cơm thừa đổi lấy cả một bát thức ăn đầy ắp như vậy. Lại còn là vì cán sự Ngô nữa.
Một lát sau Ngô Kiếm cũng đã tĩnh tâm trở lại, sắc mặt âm trầm nhìn Hứa Nam Nam.
Hứa Mai Tử cũng tức đến nghiến răng, tay nắm chặt thành quyền, chị ta cũng không ngờ cái con bé nuôi heo ở quê này lại xảo quyệt đến thế. Chẳng trách ngay cả mẹ chị ta cũng nói con nhỏ này đã thành tinh rồi.
Hứa Nam Nam nhìn hai người đó rồi nói: “Cán sự Ngô, anh nên giữ gìn sức khỏe cẩn thận đấy, đừng để ngất xỉu nữa. Nếu như không đủ thức ăn, thì cứ ăn phần của tôi đây này.”