Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Cán sự Ngô ngất xỉu
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 396 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhớ ra điều gì đó, cô bé khẽ nói: “Đúng rồi chị ơi, hôm qua chị cả Hứa Hồng có nói chuyện với cha, hình như là về một sinh viên đại học, nói muốn đến mỏ chúng ta, nhờ cha tìm hiểu giúp chị ấy. Chị nói xem, chị ấy làm sao mà quen biết được sinh viên đại học vậy nhỉ?”
Chuyện này Hứa Nam Nam thực sự không biết. Trong lòng thầm nghĩ Hứa Hồng này tính tình quậy phá, nhưng quan hệ cũng rộng thật. Có điều, kết giao với Hứa Hồng thì cũng chẳng phải loại người tốt lành gì!
Cuộc bình chọn công nhân tiên tiến trong hầm mỏ sắp đến giai đoạn bỏ phiếu. Mấy ngày này, Hứa Nam Nam cũng bận rộn làm việc tích cực.
Về chuyện quyên góp của Ngô Kiếm, ngoài việc góp một cân phiếu lương thực, cô không có ý định hùa theo. Ngược lại, cô đi đến khu mỏ để trao đổi với các công nhân, hỏi thăm xem lúc làm việc họ thường gặp phải khó khăn gì, những vấn đề nào mà bộ phận vật tư có thể giải quyết được. Những điều đó đều được cô ghi chép lại. Đối với những thiếu sót thực sự, cô sẽ viết thành đơn xin mua vật tư, những vật tư cần thiết để phòng khi công nhân làm việc cần dùng đến.
Chuyện này được làm một cách êm đẹp, không ai tìm ra được sai sót gì, và cô cũng tích cực hoàn thành tốt công việc của mình.
Bởi vì phương pháp Ngô Kiếm thực hiện trước đó quá quyết liệt, thế nên Trưởng ban Tiêu cùng với những người khác trong bộ phận vật tư đều không gây áp lực cho Hứa Nam Nam, bảo cô cứ làm theo ý mình.
Họ không muốn Hứa Nam Nam cũng trở nên giống Ngô Kiếm. Đến lúc đó, toàn bộ bộ phận vật tư phải đi đầu trong việc quyên góp giống như công đoàn.
Được lợi nhỏ mà mất mát lớn, so với cái gọi là vinh dự, phiếu lương thực vẫn quan trọng hơn.
Bản thân Hứa Nam Nam cũng cảm thấy không cần phải lo lắng. Đối với chuyện của Ngô Kiếm, cô không hề để tâm. Hiện giờ việc quyên góp đã kết thúc rồi. Những công nhân khó khăn sẽ sớm tìm công đoàn để nhận lương thực. Khi đó, những vấn đề thực sự mới bắt đầu.
Còn việc bản thân cô có được chọn hay không thì cô cũng rất bình tĩnh. Dù sao trước kia cô cũng chưa làm được bao nhiêu việc cho mỏ, không được chọn cũng là hợp tình hợp lý, chẳng cần phải tiếc nuối.
Tuy rằng mấy hôm nay Hứa Nam Nam bận bịu, nhưng cuộc sống cũng rất thú vị.
Lý Vĩ Minh đi công tác nên buổi trưa Chu Phương đến kéo cô đến nhà ăn dùng bữa. Vừa mới tìm được vị trí xếp hàng thì phát hiện Hứa Kiến Sinh cũng đang xếp hàng lấy thức ăn ngay bên cạnh. Hứa Linh ở phía sau thỉnh thoảng quan sát xung quanh. Nhìn thấy Hứa Nam Nam, cô bé vẫy tay cười.
“Em gái của em giờ có thể ăn no rồi nhỉ.” Chu Phương nói nhỏ.
Hứa Nam Nam cũng cười với Hứa Linh, sau đó cô đưa bát cơm cho Tương Lệ Lệ. Tương Lệ Lệ hừ một tiếng rồi múc cho cô một muỗng thức ăn lớn.
Lúc mang đồ ăn ra ngoài, Hứa Nam Nam cũng không hiểu có chuyện gì. Chu Phương thì vẫn vừa đi vừa nói nhỏ: “Nghe nói bây giờ cô ta có quan hệ tốt với một công nhân trong mỏ, được tuyển từ nông thôn. Đã bàn đến chuyện kết hôn rồi. Có vẻ như sau chuyện của Ngô Tình, tính tình của cô ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại.”
Hứa Nam Nam gật đầu, lại nhìn Tương Lệ Lệ, vẻ mặt thù địch thật sự đã giảm đi nhiều. Không giống như lúc trước, mỗi lần nhìn ai cũng giống như người đó nợ cô ta nhiều lắm vậy. Giờ thì bình thường hơn nhiều rồi.
Có vẻ như con người ta phải trải qua một chút gì đó thì mới biết cách sống.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, vừa định ăn cơm thì ở chỗ xếp hàng xảy ra một trận hỗn loạn.
Hứa Nam Nam và Chu Phương nhìn qua, hình như có ai đó bị ngất.
“Cán sự Ngô ngất xỉu rồi! Mau đưa đến phòng y tế!” Có người hét lên.