40. Chương 40

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Kiến Sinh đang khó xử thì một người phụ nữ chen vào giữa đám đông.
Người phụ nữ có dáng người gầy yếu, nhưng gương mặt lại rất xinh đẹp, toát lên vẻ hiền lành.
Thấy Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn, cô ta vui vẻ nói: “Nam Nam và Tiểu Mãn cũng đến à, sao không về nhà mà lại chạy đến đây tìm cha làm gì?”
Hứa Nam Nam nhìn người này, nhếch môi. “Mẹ.”
Hứa Tiểu Mãn cũng khẽ gọi.
Lý Tĩnh cười rạng rỡ hơn: “Mau về nhà đi, ở đây ảnh hưởng công việc của người ta. Đi, về nhà thôi, mẹ làm đồ ăn ngon cho hai con.” Cô ta mỗi tay nắm một đứa trẻ, dùng chút sức lực kéo cả hai về nhà.
Hứa Nam Nam không vui, muốn thoát khỏi tay Lý Tĩnh nhưng bị cô ta nắm chặt không buông. Lý Tĩnh nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng: “Còn ồn ào nữa, tao và cha mày sẽ thật sự mặc kệ mày đấy. Nếu cha mày bị mày hại mất việc, thì có lợi gì cho mày?”
Thấy Hứa Kiến Sinh vẫn còn ngây người, cô ta quay đầu cười cười: “Kiến Sinh, sao không mau về nhà? Thức ăn sắp nguội rồi.”
Hứa Kiến Sinh mới lấy lại tinh thần, lập tức đi theo.
Hứa Nam Nam thấy không tránh được, đành quay đầu hô to: “Chú Vệ, chú ăn cơm xong thì phải đến gặp cháu nhé, cháu lo cha mẹ cháu sẽ đưa cháu về mất, chú nhất định phải đến đó!”
Vệ Quốc Binh là một người đàn ông ngay thẳng, lập tức vẫy tay chào: “Chú sẽ đi thăm cháu, sẽ dẫn cả chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ đi cùng.”
Lý Tĩnh nhíu mày, vẻ mặt nhìn Hứa Nam Nam càng thêm ghét bỏ.
Trong thời đại này, nhà ở thành phố rất đắt đỏ, thậm chí không kém gì so với thế kỷ 21. Về cơ bản, cả một đại gia đình thường phải sống chung trong một căn phòng. Chỉ cần kéo một tấm rèm vải để ngăn cách là đã có ngay một không gian riêng tư. Những đứa trẻ mới lớn mà có thể có một chiếc giường riêng để ngủ thì cũng đã được coi là có điều kiện rất tốt rồi.
Mặc dù Hứa Kiến Sinh là cán bộ trong hầm mỏ, nhưng căn nhà được phân cũng không lớn lắm. Ngôi nhà có hai phòng, phòng khách nhỏ chỉ đủ để kê một cái bàn. Một phòng là phòng ngủ chính, với ga trải giường và rèm cửa sổ màu sọc ca rô xanh, trên tủ đầu giường đặt một bình hoa, trông rất ấm cúng. Ngoài ra, một phòng nữa là phòng trẻ con, với hai chiếc giường lớn: hai đứa cháu trai ngủ một chiếc, hai đứa cháu gái ngủ một chiếc. Bên cạnh đó còn có hai chiếc bàn học, trên đó đồ dùng học tập và sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Cả căn nhà khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy đây là một gia đình hạnh phúc, nữ chủ nhân quán xuyến việc nhà rất tài tình.
Vẻ mặt Hứa Tiểu Mãn tràn đầy ngưỡng mộ nhìn căn phòng của bọn trẻ, nhưng lại không dám bước chân vào, trông có vẻ rất rụt rè, mất tự nhiên. Ngược lại, Hứa Nam Nam chẳng kiêng dè gì, đánh giá toàn bộ căn nhà của gia đình họ Hứa một lượt từ trong ra ngoài. Cô cảm thấy hai người họ sống ở thành phố thật thoải mái, một gia đình tương thân tương ái đến thế. May mà sau khi nguyên chủ về quê thì chưa từng quay lại thành phố, nếu không nhìn thấy cảnh này, có lẽ sẽ tức đến nỗi hôn mê bất tỉnh.
“Nam Nam, ăn cơm thôi.”
Hứa Kiến Sinh bưng hai cái chén và hai đôi đũa đi vào. Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn ngồi vào bàn. Nhìn thấy trong chén chỉ có mấy sợi mì, trên mặt cô không chút biểu cảm. Hứa Kiến Sinh hơi xấu hổ: “Mẹ con nói trong nhà không đủ lương thực, đợi lát nữa cha sẽ ra ngoài mượn chút lương thực về.”
“Cha, sao mọi người ở thành phố lại sống như thế này vậy?” Hứa Nam Nam nói thẳng, đôi mắt to đen láy nhìn chằm chằm vào Hứa Kiến Sinh, nhìn đến mức ông ta quẫn bách nhưng cô vẫn không hề thu hồi ánh mắt. “Mày nghĩ rằng bọn tao sống rất tốt sao?” Lý Tĩnh cau mày từ bên ngoài đi vào, theo sau là một cô gái nhỏ mặc áo khoác hoa màu xanh cũ.