407. Chương 407

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 407 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam trong lòng cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng vui vẻ. Ôi chao, cô ấy hư hỏng mất rồi.
Buổi sáng cần phải phát biểu, nên Hứa Nam Nam cùng chị Liễu đã đến công đoàn từ sớm.
Chị Liễu là người thích náo nhiệt, vừa cùng Hứa Nam Nam bước vào ủy ban mỏ đã đi tìm người quen trò chuyện.
Hứa Nam Nam yên lặng ngồi chờ.
Đột nhiên có người ngồi xuống bên cạnh, Hứa Nam Nam liếc mắt nhìn, khẽ mím môi không nói gì.
"Cán sự Vu, chúng ta có hiểu lầm, thật đó. Tôi hoàn toàn không biết có chuyện như thế, nếu không tôi chắc chắn sẽ không tìm chủ nhiệm Hứa giúp đỡ. Tôi đâu phải không vào được đâu, tôi chỉ không muốn tốn công, muốn bớt chút phiền phức, vừa đúng lúc gặp Hứa Hồng mà thôi."
Lâm Thanh Tùng cảm thấy mình thật oan uổng, là oan thật đấy. Mấy năm nay cậu ta vốn là người lười biếng, có thể không động tay thì sẽ không động tay. Thế nên hôm đó, khi biết trong nhà Hứa Hồng có người làm cán bộ ở hầm mỏ, cậu ta thuận miệng nói ra, cũng chỉ muốn thử xem sao. Dù sao với điều kiện của cậu ta, muốn vào đâu có khó. Nếu thật sự không được thì chẳng phải cậu ta vẫn có thể đi cửa sau sao? Lại còn không cần làm biên chế chính thức, kể cả không có lương cũng được, chỉ cần tìm một vị trí để an phận, chẳng lẽ lại không tìm được sao?
Cậu ta chỉ là muốn tránh bớt khó nhọc. Ai mà ngờ được tránh bớt khó nhọc lại còn có thể tránh ra vấn đề lớn như vậy chứ.
Hứa Nam Nam thậm chí còn không thèm nhấc mí mắt lên.
"Chỉ đạo viên Lâm, hôm qua tôi đã nói rõ ràng với cậu rồi. Cậu cứ thế này, đến lúc đó người nhà họ Hứa lại cho rằng tôi cố tình tiếp cận cậu đấy. Cho nên cậu và tôi cần phải giữ khoảng cách."
Hứa Nam Nam không phải viện cớ, tính tình của người nhà họ Hứa cô biết rất rõ.
"Vậy… vậy tôi ngồi xa một chút nhé?" Lâm Thanh Tùng lập tức ngoan ngoãn dời ra một vị trí.
Hứa Nam Nam lúc này mới hài lòng.
Chưa đầy một phút sau, cậu ta lại ngồi xích lại: "Không đúng, tôi muốn nói chuyện với ai, muốn làm gì, sao phải để ý đến người nhà họ Hứa đó chứ. Họ là ai chứ."
Hứa Nam Nam cạn lời, không muốn phí lời với cậu ta nữa.
Rất nhanh sau đó, chị Liễu cũng trở lại, vừa nhìn thấy Lâm Thanh Tùng đã cười khúc khích chào hỏi: "Xin chào Chỉ đạo viên Lâm."
Lâm Thanh Tùng lập tức đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.
Chị Liễu như mở cờ trong bụng, không ngại ngần kéo Hứa Nam Nam nói: "Chị vừa vận động được cho em mấy phiếu đấy. Ngay cả chủ tịch Lưu cũng nói sẽ không ủng hộ cho Ngô Kiếm. Nếu đại biểu công nhân trong hầm mỏ không có vấn đề gì, thì em vẫn còn cơ hội đấy."
Chị Liễu cảm thấy đúng là chuyện đời khó lường, lúc trước cứ tưởng chuyện của Ngô Kiếm đã chắc như đinh đóng cột rồi, ai dè anh ta lại tự đóng đinh mình.
Dưới gốc cây nhỏ cách xa bên ngoài hội nghị, Hứa Mai Tử đang đỏ bừng mắt nói chuyện với Ngô Kiếm.
"Anh đã nói gì trước khi tham gia bầu chọn, anh nói em giúp anh tìm phiếu lương thực, giúp anh đi làm công tác với những công nhân mà em quen, nhưng giờ…"
Ngô Kiếm nhìn bộ dạng chị ta, có hơi bực bội.
Anh ta nào biết lần này lại xảy ra chuyện như vậy. Thành ra trở tay không kịp, chuyện vốn đang êm đẹp, nhưng hiện giờ còn phải đi yêu đương với Lưu Đại Nữ mới có thể giữ vững địa vị của mình ở công đoàn, bằng không thì anh ta rất có khả năng sẽ bị đánh đuổi đến một góc xó xỉnh nào đó.
"Đồng chí Hứa Mai Tử, xin cô lý trí lại chút, trước kia tôi không hề nói gì cả. Chúng ta chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp nam nữ bình thường." Ngô Kiếm cảm thấy lúc này mình phải đưa ra lựa chọn.
Hứa Mai Tử ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh ta một lúc.
Một lúc sau chị ta mới nói: "Anh nói xem, nếu em đi kể cho mọi người rằng anh giở trò lưu manh với em, thì sẽ như thế nào?"