408. Hứa Mai Tử Phản Đòn

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 408 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngô Kiếm trừng mắt nhìn cô ta: "Cô nói vậy mà người khác sẽ tin sao? Chuyện tôi không làm, ai có thể gán ghép cho tôi chứ?"
"Em còn trẻ, lại bị anh lừa dối, vẫn sẽ có người tin em thôi. Muốn khiến người khác tin rằng em bị anh ức hiếp, chuyện đó dễ ợt thôi." Hứa Mai Tử nói.
Lúc này cô ta hoàn toàn không còn vẻ hiền lành dịu dàng như thường ngày.
Nhịp tim của Ngô Kiếm từ từ tăng lên.
"Hứa Mai Tử, cô điên rồi, cô không cần danh dự nữa sao?" Anh ta không tin một nữ đồng chí lại có thể làm ra chuyện như vậy, cho rằng dù người khác có tin đi chăng nữa thì sau này thanh danh của cô ta cũng sẽ chẳng còn. Đời này sẽ không thể ngẩng mặt lên được.
Hứa Mai Tử lạnh lùng nhìn anh ta: "Bây giờ thanh danh của tôi chẳng còn bao nhiêu cả, còn anh, muốn tiếp tục thăng tiến, hay là bị xử tội lưu manh."
Mẹ cô ta nói không sai, không thể mềm lòng với đàn ông. Lúc cần trấn áp thì phải trấn áp, đừng nghĩ rằng anh ta có thể nhìn thấy những hy sinh của mình mà sẽ đối xử tốt với mình.
Lúc trước cô ta không nghe, kết quả bây giờ lại phải chịu thiệt.
Ngô Kiếm nhìn cô ta, sau lưng bắt đầu vã mồ hôi lạnh.
Trước kia anh ta luôn cảm thấy Hứa Nam Nam không phải đồng chí tốt, một đứa con gái mà cứ mãi tiến lên như thế làm gì, không chịu an phận ở nhà. Giống như mấy người chị của anh ta, luôn tích cực làm việc trong đơn vị, kết quả là làng trên xóm dưới luôn nói con trai như anh ta không bằng con gái, nữ tính như vậy là không được. Thế nên anh ta cảm thấy Hứa Mai Tử so với cô ngoài việc không phải là nhân viên chính thức, học lực thấp hơn một chút ra, cũng không hề thua kém gì.
Giờ mới biết người phụ nữ này còn tàn nhẫn hơn ai hết.
Hứa Nam Nam nhận ra lúc Ngô Kiếm đến phòng hội nghị, sắc mặt anh ta lúc xanh lúc trắng.
Lần phát biểu này, quản lý mỏ Cao không tham gia, để cho quản lý mỏ Lý chủ trì.
Chủ tịch công đoàn Lưu ở bên cạnh, sắc mặt cũng không mấy dễ chịu.
Đợi mọi người đến đầy đủ, quản lý mỏ Lý mới giải thích về việc bình chọn công nhân tiên tiến lần này. "Chắc hẳn mọi người đều đã nghe qua chuyện quyên góp lương thực hôm trước rồi chứ. Đây là chuyện tốt, ủy ban mỏ chúng tôi cũng rất ủng hộ việc tổ chức hoạt động giúp đỡ công nhân. Sau khi quản lý mỏ Cao biết chuyện, đã yêu cầu tất cả cán bộ quyên góp lương thực, ít nhất cũng phải quyên góp mười cân. Các đồng chí, ủy ban mỏ đã dành không ít sự ủng hộ cho chuyện này. Nhưng kết quả lại khiến người khác không vừa lòng…"
Một đoạn phát biểu lưu loát, muốn nói với mọi người rằng, chuyện công đoàn tổ chức quyên góp lần này ủy ban mỏ đã tích cực ủng hộ dựa trên những ý kiến của bạn, của tôi, của mọi người. Nhưng cuối cùng là, năng lực làm việc của công đoàn quá yếu kém, thiếu suy nghĩ, không chỉ không giải quyết vấn đề cho công nhân, mà còn để phát sinh mâu thuẫn nội bộ công nhân, ủy ban mỏ cũng rất phiền lòng. Vì vậy nhân dịp bình chọn công nhân tiên tiến lần này sẽ thu thập một số ý kiến.
Vừa nghe dứt lời của quản lý mỏ Lý, những đại biểu công nhân lập tức vỗ tay rầm rộ.
Sau khi xảy ra chuyện ngày hôm trước, mọi người đã không còn nhiệt tình với việc quyên góp lương thực nữa, cứ nghĩ quyên góp một chút là sau này có thể tìm công đoàn để nhận lương thực, kết quả là chỉ có lợi cho một vài gia đình. Nghĩ đến là thấy bực bội. May mà sau đó số lương thực này vẫn được nhận lại.
Tiếng vỗ tay càng dữ dội, sắc mặt của chủ tịch công đoàn Lưu càng u ám. Đôi mắt như có dao, hận không thể xuyên thủng kẻ đầu sỏ là Ngô Kiếm.
Ngô Kiếm vừa bước vào, trong đầu toàn là mớ bòng bong, lúc này lại nghe thấy quản lý mỏ Lý đẩy hết mọi chuyện về phía công đoàn, cũng chính là đẩy lên người anh ta, anh ta biết sau này bản thân rất khó ngẩng đầu lên được.