411. Chương 411

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 411 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cán sự Vu, cô được nêu tên trên bảng tuyên truyền rồi đấy." Lâm Thanh Tùng mặc bộ quần áo lao động màu xanh, đứng một bên nói. Có vẻ như để ra vẻ trí thức, cậu ta còn đeo thêm kính.
Hứa Nam Nam vừa thấy cậu ta thì mất hết hứng thú xem bảng tuyên truyền, liền quay người đi về phía cửa mỏ. Lâm Thanh Tùng cũng lẽo đẽo theo sau cô. Cậu ta cảm thấy mình cần phải giải thích rõ ràng hiểu lầm này.
Hứa Nam Nam không thèm để ý đến Lâm Thanh Tùng, cũng chẳng quan tâm cậu ta đang luyên thuyên gì bên cạnh, cô sải bước nhanh chóng rời khỏi mỏ.
Ra khỏi mỏ, Lâm Thanh Tùng vẫn thao thao bất tuyệt không ngừng. Cậu ta giải thích rằng mình và Hứa Hồng không có quan hệ gì, cậu ta chỉ quen biết người yêu của Hứa Hồng và có vài bữa ăn chung với người đó. Thế rồi cậu ta bỗng nhận ra càng giải thích lại càng rắc rối. Nếu không có quan hệ tốt, sao lại đi ăn cùng nhau chứ? Có quan hệ tốt với người yêu của người ta, chẳng phải là cũng có quan hệ tốt với Hứa Hồng sao?
Lâm Thanh Tùng cũng không hiểu sao mình lại tự đưa mình vào thế bí rồi.
Cậu ta đang vò đầu bứt tai tìm cách giải quyết thì thấy Hứa Nam Nam bỗng nhiên bước nhanh hơn.
"Ê, sao cô lại chạy… anh trai?" Lâm Thanh Tùng vừa định đuổi theo cô thì thấy anh trai cậu ta mặt tươi rói đứng bên đường, còn cán sự Vu, người vừa rồi còn không thèm để ý đến cậu ta, giờ đã vội vàng chạy đến chỗ đó.
Sau đó anh trai cậu ta liếc cậu ta một cái, rồi lên xe đạp. Cán sự Vu cũng cười tít cả mắt ngồi lên xe.
Đây, đây là chuyện gì vậy?
"Anh Lâm, sao hôm nay anh lại đến đây? May mà anh đến đón em, nếu không em đã bị tên kia bám theo rồi." Khi xe ra đến đường lớn trên thị trấn, bỏ xa Lâm Thanh Tùng đến mức không còn thấy bóng dáng, Hứa Nam Nam mới vui vẻ nói.
Lâm Thanh Bách cũng dừng xe và chống chân xuống đất: "Người mà em bảo bám theo em chính là người vừa rồi à?"
Hứa Nam Nam sợ Lâm Thanh Bách chống chân mệt nên nhảy phắt xuống xe, cô vuốt phẳng quần áo của mình: "Chính là cậu ta, cũng không biết em gặp phải xui xẻo gì, trước kia lúc đi công tác ở Thượng Hải đã gặp một lần, không ngờ sau khi trở về lại vẫn gặp lại cậu ta."
Hiện giờ Hứa Nam Nam không còn coi Lâm Thanh Bách là người ngoài nữa. Những chuyện phiền lòng cô gặp phải ở hầm mỏ, không tiện kể cho bà Vu và mọi người, giờ lại có thể tâm sự cùng Lâm Thanh Bách. Đều là người trẻ tuổi, những chuyện này dễ dàng đồng cảm với nhau.
"Nam Nam, có chuyện này anh không thể giấu em." Lâm Thanh Bách nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Chuyện gì vậy?" Vẻ mặt căng thẳng của anh khiến Hứa Nam Nam có chút hồi hộp.
Lâm Thanh Bách thở dài: "Người vừa rồi… là em trai của anh."
"Hả?!" Hứa Nam Nam trợn tròn mắt, há hốc mồm. Lâm Thanh Bách… Lâm Thanh Tùng… Tên giống nhau như vậy, đáng lẽ cô phải đoán ra sớm mới đúng. Chỉ có điều hai anh em này khác nhau quá nhiều, vẻ ngoài không giống nhau, tính cách lại càng khác xa một trời một vực…
Một người như cái tên vuốt tóc ngược đó mà lại là em trai của anh Lâm.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lâm Thanh Bách, cô biết anh không hề đùa.
Cô có chút ngượng ngùng, trước đó còn chê bai em trai của anh Lâm không tiếc lời trước mặt anh. Sớm biết thế thì đã không than phiền với anh ấy rồi.
Thảo nào anh Lâm lại nghiêm túc như vậy. Nếu có người nói xấu Tiểu Mãn trước mặt cô, chắc chắn cô cũng sẽ phản bác lại.
Nhìn vẻ mặt đầy vẻ rối rắm của cô, Lâm Thanh Bách khẽ cong môi cười, rồi nghiêm túc nói: "Anh không có ý trách em, thật ra hôm ấy khi em nói tên của Thanh Tùng với anh, anh đã cảm thấy có lẽ chính là nó, vì thế hôm nay anh cố tình đến xem thử. Không ngờ lại là nó thật… Con người nó tính tình không xấu, chỉ là có phần thích trêu ghẹo bạn nữ. Từ nhỏ đến lớn, các cô gái trẻ trong khu tập thể của bọn anh đều bị nó trêu chọc một lần."