412. Chương 412

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 412 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ yếu là thằng bé chỉ hay trêu ghẹo chứ không thực sự hẹn hò với ai, ít nhiều cũng khiến không ít cô gái phải đau lòng."
Anh ấy nói vậy mà chẳng thấy chút ngượng ngùng nào. Chẳng phải từ nhỏ đến lớn, cái thằng nhóc nghịch ngợm ấy vẫn luôn thích trêu ghẹo các cô gái trẻ sao? Chẳng qua là nó thì chỉ muốn làm anh em với người ta, nhưng người ta lại muốn hẹn hò với nó mà thôi.
Nhưng bản chất vẫn giống nhau mà.
Hứa Nam Nam nghe vậy, thì ra đây là kiểu công tử đa tình. Ở thời đại này, phải gọi là lưu manh.
"Nam Nam, em giữ khoảng cách với nó là đúng đắn. Mặc dù nó là em trai anh, nhưng anh cũng không thể dung túng cho nó được. Khi về, anh sẽ làm công tác tư tưởng cho nó đàng hoàng, bảo nó sau này không được trêu ghẹo em nữa. Hiện giờ tính cách của nó vẫn chưa định hình, không biết việc làm như vậy sẽ gây ra bao nhiêu tổn thương cho các nữ đồng chí, nhất định phải dạy dỗ cho thật tốt."
Hứa Nam Nam rất đồng tình với những lời anh ấy vừa nói. Với loại tính cách như thế, trong tương lai cùng lắm cũng chỉ là một công tử ham chơi, chuyên tán tỉnh thiếu nữ mà không chịu trách nhiệm, nhưng ở thời đại này thì không được phép như vậy. Đừng chỉ thấy hiện nay xã hội đã khoan dung hơn với nữ giới nhiều, thật ra cũng chỉ khá hơn xã hội cũ đôi chút mà thôi. Hơn nữa, tuy xã hội xem phụ nữ giống như đàn ông, nói phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời. Nhưng nếu có bất kỳ tai tiếng nào giữa bạn và ai đó bị truyền ra, sau này khi tìm bạn đời, người ta sẽ vin vào điểm này để mà bàn tán. Như chuyện của Tương Lệ Lệ trước đây, thậm chí người sai là Trương Lượng, nhưng kết quả lại khiến Tưởng Lệ Lệ bị bao nhiêu người chê cười ở hầm mỏ.
Cảm nhận sâu sắc được sự đáng ghét của Lâm Thanh Tùng, Hứa Nam Nam cũng không còn áy náy vì trước đó đã nói xấu cậu ta nữa. Cô và anh Lâm là bạn bè, chuyện không tốt thì nên nói ra. Cũng không thể để em trai trong nhà gây ra chuyện xấu được.
"Anh Lâm, anh cứ yên tâm, sau này khi ở hầm mỏ em sẽ giữ khoảng cách với cậu ta. Nếu cậu ta trêu ghẹo các nữ đồng chí khác, em cũng sẽ nói với anh."
Chớ vì sự hồ đồ nhất thời mà phạm tội lưu manh. Nể tình cậu ta là em trai của anh Lâm, cũng không thể để cậu ta lầm đường lạc lối, hại người hại mình. Dù sao cũng chỉ là nói với anh Lâm vài câu mà thôi, không có gì đáng ngại.
Lâm Thanh Bách lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài nói: "Nam Nam, sau này phải phiền em nhọc lòng thay anh rồi."
Trong ký túc xá của khu tập thể ủy ban huyện, Lâm Thanh Tùng cứ hắt hơi mãi. Sau khi hắt hơi xong, cậu ta lại cảm thấy đứng ngồi không yên.
Rốt cuộc anh trai của cậu ta có quan hệ gì với Nam Nam vậy chứ?
Lâm Thanh Tùng nghĩ đến việc nhìn thấy dáng vẻ cười cong mắt của anh trai mình trước đó, đã bao giờ cậu ta trông thấy anh cười như vậy với ai đâu, với người em trai như cậu ta cũng chưa từng dịu dàng đến thế, huống chi là với nữ đồng chí… Hình như chưa từng thấy anh thân thiện với con gái bao giờ.
Thế nghĩa là anh trai của cậu ta…
Không thể nào, không có một chút dấu hiệu nào cả. Cậu ta cảm thấy nếu như mình quen bạn gái, chắc chắn sẽ làm cho cả thiên hạ biết hết, cho người khác biết cậu ta là người đã có bạn gái. Anh trai của cậu ta như thế liệu có quá im hơi lặng tiếng hay không?
Kèn kẹt, cửa được mở ra. Lâm Thanh Tùng lập tức ngồi dậy, căng thẳng nhìn người đang bước vào.
"Anh, anh về rồi."
"Ừ." Lâm Thanh Bách trông như không có chuyện gì, thong thả thay giày, đổ nước rửa mặt, lau mồ hôi. Sau đó bê chậu ra ngoài trút xuống ao.
Lâm Thanh Tùng không dám nói câu nào. Đợi đến khi anh đi vào, thấy anh trông khoan khoái nhẹ nhàng, tâm trạng có vẻ cũng rất tốt, cậu ta mới dám hỏi nhỏ: "Anh, vừa rồi trên đường em thấy anh với cán sự Vu của hầm mỏ bọn em… Hai người có quan hệ gì vậy?" Cậu ta ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn hỏi thẳng ra.
Lâm Thanh Bách rót một ly nước lạnh, uống một ngụm rồi nhìn cậu ta.