Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 418: Hứa Hồng mời cơm
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 418 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà Lưu không muốn cho cậu ta đi chơi. Nhưng Lâm Thanh Tùng lại là em trai thân thiết của cấp trên bà, hơn nữa còn là sinh viên đại học, chắc chắn đáng tin hơn con trai bà nhiều. Thế là bà dứt khoát phất tay: "Đi đi."
Lưu Hồng Quân lập tức như ngựa hoang thoát cương, vớ lấy đôi giày rồi chạy ngay ra khỏi cửa.
"Anh Tùng, có chuyện gì vậy? Dạo này anh lâu lắm rồi không đến tìm em chơi."
Không được ăn uống no say, dạo này Lưu Hồng Quân quả thật sống không được thoải mái cho lắm. Ngay cả con bé Hứa Hồng kia cũng chẳng biết bị làm sao, mỗi ngày đều đi học về sớm, thậm chí có khi còn dứt khoát không đi học luôn. Mấy ngày sắp thi, cậu ta luôn bị ép đi học, ngược lại thì Hứa Hồng vẫn trốn học thường xuyên, chẳng chút gấp gáp nào.
Lâm Thanh Tùng bí mật đáp: "Không phải là đến rủ cậu ra ngoài ăn đồ ngon sao?"
Lưu Hồng Quân nghe vậy, mắt sáng bừng lên: "Anh Tùng, vẫn là anh đối tốt với em nhất."
Mất công trước kia cậu ta vì ông già mà còn ngấm ngầm tính toán với anh Tùng nữa, kết quả anh ấy lại đối xử tốt với cậu như vậy, chỉ có ông già suốt ngày toàn đánh cậu ta thôi.
Lúc hai người vui vẻ vội vã đi tới quán cơm thì Hứa Hồng đã chờ sẵn ở đó. Cô mặc một chiếc váy màu xanh lam, trên đuôi tóc của hai bím tóc thắt dây buộc đầy màu sắc, thoạt nhìn là biết đã trang điểm tỉ mỉ.
"Hứa Hồng?"
Nhìn thấy Hứa Hồng ở đây, Lưu Hồng Quân kinh ngạc tột độ, nhìn Hứa Hồng đầy áy náy rồi lại nhìn Lâm Thanh Tùng.
Lâm Thanh Tùng ngạc nhiên nói: "Làm sao vậy, hôm nay Hứa Hồng mời ăn cơm, cậu không biết sao?"
Lưu Hồng Quân nhìn bộ dạng ngây thơ không hay biết gì của anh ta thì biết ngay chuyện là thế nào. Thì ra là Hứa Hồng mời anh Tùng ăn cơm, kết quả anh Tùng lại tưởng là mời cả hai bọn họ cùng ăn. Nếu anh Tùng không tìm cậu ta thì hôm nay sẽ là Hứa Hồng với anh Tùng cùng nhau ăn cơm riêng.
Tuy rằng ngày thường cậu ta hồ đồ, nhưng cũng không ngốc. Vừa nghĩ ngợi là biết ngay đây là tình huống gì, người ta thế này là ưng ý anh Tùng, muốn một chân đá văng mình ra ngoài!
Trên mặt Hứa Hồng đầy vẻ hoảng loạn, mặt đã đỏ bừng lên. Cô ta cũng không nghĩ tới hôm nay Lâm Thanh Tùng lại gọi Lưu Hồng Quân tới đây. "Hồng Quân, tớ biết cậu với anh Tùng ở gần nhau, cho nên..."
"Vậy sao? Vậy được rồi, chúng ta đi vào ăn cơm trước đã." Lưu Hồng Quân lạnh mặt nói.
Lâm Thanh Tùng vô tội nhìn hai người, sau đó lại kéo Lưu Hồng Quân hỏi: "Anh làm sai gì rồi à?"
"Không, anh Tùng, anh làm rất tốt, anh là anh em tốt của em." Lưu Hồng Quân nghiêm túc nói. Nếu như anh Tùng không xem cậu ta như anh em, thì Hứa Hồng dán vào như thế này, ai mà có thể không suy nghĩ vớ vẩn được cơ chứ? Cũng vì anh Tùng coi cậu ta như anh em, coi Hứa Hồng là người yêu của anh em, cho nên không hề có suy nghĩ khác.
Vào quán ăn, Tiểu Điền nhìn thấy Lâm Thanh Tùng thì lập tức đến đón vào. Nhìn thấy Hứa Hồng trang điểm sặc sỡ theo ở phía sau, khóe miệng cô ta lập tức méo xệch, người gì thế chứ, trang điểm giống như hồ ly tinh, còn không biết là muốn câu dẫn ai đây nữa.
"Anh Tùng, hôm nay muốn ăn gì? Em đã giữ lại chút bột mì cho anh đó." Tiểu Điền nhỏ giọng nói.
Lâm Thanh Tùng cười híp mắt: "Tiểu Điền à, biết là em tốt với anh, nhưng hôm nay là đồng chí Hứa Hồng mời khách, em cứ đưa lên vài món thích hợp là được."
Tiểu Điền vừa nghe là Hứa Hồng mời khách thì liếc mắt nhìn Hứa Hồng một cái, giả vờ cười nói: "Được, vậy em đi lấy vài món thích hợp cho mọi người. Bảo đảm mọi người ăn ngon miệng."
Nói xong, cô ta lắc cái eo tròn vo đi vào phòng bếp.
Ba người tìm chỗ ngồi xuống, sắc mặt Lưu Hồng Quân đen xì, Hứa Hồng thấp thỏm nhìn cậu ta rồi lại nhìn Lâm Thanh Tùng.