419. Bữa Cơm Chiêu Đãi Và Canh Gà Báo Đáp

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Bữa Cơm Chiêu Đãi Và Canh Gà Báo Đáp

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 419 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Thanh Tùng đưa đũa cho hai người: "Ra ngoài ăn cơm thì nên vui vẻ chút, Hồng Quân, cậu xụ mặt ra như vậy là cậu không đúng rồi."
Lưu Hồng Quân cắn răng, không thể không nể mặt Lâm Thanh Tùng, sắc mặt dịu đi đôi chút, có điều vẫn lờ đi Hứa Hồng.
Hứa Hồng cắn môi, tay nắm chặt đôi đũa, thấy Lưu Hồng Quân không nhìn mình thì ánh mắt đáng thương nhìn Lâm Thanh Tùng. Dáng vẻ mắt ngấn nước, trông thật đáng thương.
Tiểu Điền ở trong cửa sổ phòng bếp nhìn bộ dạng này của cô ta, cắn răng, nói với đầu bếp: "Cậu ơi, làm vài món từ chỗ thịt chúng ta còn lại đi, em trai Bộ trưởng Lâm tới đây ăn cơm đó, chúng ta cũng không thể tiếp đãi sơ sài được."
Nghe nói là em trai Bộ trưởng Lâm, đầu bếp không nói thêm lời nào, trực tiếp cắt một miếng thịt. Con trai lớn nhà bọn họ muốn vào bộ vũ trang, còn phải nhờ vị Bộ trưởng Lâm này gật đầu nữa chứ, không thể để người ta phật ý được.
Một lát sau, Tiểu Điền bưng khay đi ra. Thịt kho tàu, thịt hầm, bánh bao trắng. Những người xung quanh nhìn mà không khỏi thèm thuồng. Đồ ăn tốt như vậy, dù có phiếu lương thực cũng chưa chắc đã mua được đâu.
"Tiểu Điền, sao em đưa hết món ngon cho cậu em Thanh Tùng vậy." Có người trêu chọc nói.
Phần đông những người ăn cơm ở đây đều làm việc trong huyện ủy, cũng đều quen biết Lâm Thanh Tùng. Bởi vì hai anh em nhà họ Lâm ở huyện ủy đều được lòng mọi người, cho nên cũng chẳng ai ghen tị khi thấy họ được ăn ngon. Người từ thủ đô xuống, có thể ăn đồ không ngon sao?
Tiểu Điền bĩu môi: "Tôi mà cho mấy người ăn ngon, chẳng phải chị dâu sẽ đến dỡ tung quán của chúng tôi lên sao. Trong nhà còn phải nuôi trẻ nhỏ, còn tơ tưởng miếng ăn này à?"
Nói thế thì những người khác cũng chẳng dám cãi lại. Ai trong nhà cũng có trẻ con, bớt đi một miếng ngon thì đổi lại được thêm chút lương thực, để cho bọn nhỏ được ăn no mới là thực tế. Thi thoảng ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn là được rồi.
Đồ ăn đưa lên bàn, Hứa Hồng mắt tròn xoe, cái này, bữa ăn này phải tốn bao nhiêu phiếu lương thực và phiếu thịt mới đủ đây. Cô ta chỉ định gọi hai món rau dưa, thêm chút thịt thái sợi là đủ rồi, còn bánh bao trắng, bánh bao cao lương thì không cần cũng được chứ?
Lâm Thanh Tùng nhìn đồ ăn trên bàn, cười tủm tỉm nói: "Đồng chí Hứa Hồng à, bữa hôm nay quả là thịnh soạn, cảm ơn đồng chí nhiều nhé. Nào, mời mọi người dùng bữa, đừng khách sáo."
Nói xong cầm đũa lên bắt đầu ăn.
Lưu Hồng Quân thấy Hứa Hồng mời Lâm Thanh Tùng ăn ngon như vậy, trước giờ chưa từng mời cậu ta lấy một bữa, tức đến nghiến răng ken két, cũng cầm lấy đũa há miệng chén lia lịa.
Hứa Hồng ngây người nhìn đồ ăn trên bàn, sau đó nhẩm tính xem số phiếu lương thực và phiếu thịt mình có liệu có đủ để trả cho bữa ăn này không.
Tiểu Điền tựa vào cửa bếp, cắn hạt dưa, xem cô ta ra vẻ, đúng là học đòi làm sang.
Bên trong ngôi nhà ngói xanh, hương thơm thoang thoảng khắp nơi.
Hứa Nam Nam nhìn nồi canh gà mái, mặt tràn đầy vui sướng.
Cuối cùng cũng có thể đáp lại ân tình của anh Lâm rồi. Lần trước ăn canh gà lôi, lần này thì ăn canh gà mái. Gà là ở trong Taobao, hàng không giống như hình quảng cáo. Lần trước cô mua một con mang về nhà đưa cho bà Vu nấu để ăn, bà Vu nếm thử một miếng liền biết ngay, còn hỏi gà này được nuôi bằng gì mà lớn vậy. Hứa Nam Nam cũng không dám nói là gà được nuôi bằng thức ăn công nghiệp. Có điều tuy rằng hàng không giống như mô tả, nhưng dù sao cũng là gà mái mà, có thể bồi bổ thân thể là được rồi.
Đưa cho Lâm Thanh Bách một chén canh, Lâm Thanh Bách uống một ngụm, cười đáp: "Anh mời em ăn một bữa canh gà lôi, em mời anh ăn canh gà mái."