Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 436
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 436 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lý Tĩnh, cô nói cho tôi biết, tại sao nhà chúng ta lại ra nông nỗi này? Trước đây không phải vẫn ổn lắm sao, tại sao bây giờ lại thành ra thế này chứ?”
Trước đây nuôi năm đứa trẻ mà vẫn có thể êm ấm. Bây giờ Mai Tử cũng không cần gia đình phải gánh vác nữa, vậy mà với bốn đứa trẻ, sao lại càng ngày càng tệ thế này?
“Chuyện này, không phải là do con nhóc Nam Nam gây ra đó sao? Nếu không phải tại nó, nhà chúng ta cũng không đến nỗi này...”
“Chuyện này cô còn đổ lỗi cho người khác được ư? Con bé đã không còn là người nhà chúng ta nữa, cũng không ở trong nhà chúng ta. Sao cô còn có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu người ta chứ!” Hứa Kiến Sinh đau đầu nhìn cô ta.
Lý Tĩnh đỏ mặt: “Sao lại không được trách nó, những chuyện này, chuyện nào mà chẳng liên quan đến nó chứ.”
Hứa Kiến Sinh tức đến mức đau cả tim, hắn ta hít sâu, nói: “Vậy được, tôi hỏi cô, tại sao lương thực không đủ ăn?”
“Nếu không phải tại con nhóc đó gây ra thì quê nhà chúng ta chẳng phải đã được chia thêm chút lương thực sao?”
Rầm…
Hứa Kiến Sinh đá đổ cái bàn nhỏ, may mà chén đũa đều đang cầm trên tay, nếu không bữa trưa cũng sẽ tan tành cùng đống chén đĩa bị Hứa Kiến Sinh đập vỡ rơi dưới đất.
Lý Tĩnh sợ đến mức không dám nói thêm lời nào nữa.
Hứa Kiến Sinh tức đến xanh mặt, đứng lên nói: “Lương thực tháng này do tôi để lại, nếu cả nhà ăn tiết kiệm thì nhất định sẽ đủ ăn đến khi lĩnh lương đầu tháng. Kết quả, chưa đến cuối tháng cô đã tiêu hết rồi, còn nợ người ta nhiều phiếu lương thực đến thế này. Còn phiếu thịt nữa chứ, nhà chúng ta có ăn thịt à?”
Môi Lý Tĩnh run rẩy, nhìn về phía Hứa Hồng. Hứa Hồng ra sức lắc đầu nguầy nguậy.
“Sao, không dám nói à? Được, không nói cũng không sao cả. Nhưng mà sau này, cô sẽ không được quản lý tiền bạc và lương thực trong nhà nữa. Sau này nhà mình ăn bao nhiêu lương thực thì tôi sẽ mang bấy nhiêu về nhà, tiền và phiếu lương thực sẽ do tôi giữ hết.”
Nếu không phải Hứa Linh không nói với hắn ta thì hắn ta thậm chí còn không biết rằng cả nhà hắn ta phải thắt lưng buộc bụng chỉ để cháu gái lớn đem cho đàn ông ăn đấy. Bọn họ không thèm nói chuyện như này, hắn ta cũng không muốn nói. Thật mất mặt!
“Anh Hứa, em ở bên anh nhiều năm như vậy, chuyện trong nhà toàn do em phụ trách. Chúng ta không phải vẫn tốt lắm sao?” Việc quản lý tiền và lương thực là thứ để duy trì vị thế của cô ta trong nhà mà. Không cho cô ta quản, chẳng phải là muốn mạng của cô ta sao?
Hứa Kiến Sinh tức đến bật cười: “Tốt lắm sao? Tốt ở chỗ nào? Cả nhà bị cô quản lý thành một đống hỗn độn. Nếu cô lại gây chuyện như thế này nữa thì cô về quê làm ruộng cho tôi.” Trước đây để cô ta ở đây là để chăm sóc mấy đứa trẻ, chăm lo cho nhà cửa. Bây giờ nhìn xem, cái sự chăm sóc đó chẳng thấy đâu cả.
Cùng lắm thì sau này sẽ đưa đám trẻ đến ăn ở nhà ăn.
Nghe Hứa Kiến Sinh nói thế, Lý Tĩnh không dám nói lại một lời nào nữa. Nếu Hứa Kiến Sinh thật sự để cô ta về quê, e rằng bà cụ sẽ đồng ý cả hai tay. Muốn quay về thành phố lại sẽ rất khó khăn.
Nghĩ đến cảnh bị bà cụ giày vò, còn phải ra đồng làm ruộng, chỉ nghĩ thôi đã thấy sống còn không bằng chết.
Hứa Kiến Sinh sải bước ra ngoài, Hứa Linh nhanh chóng theo sau.
Ánh mắt Hứa Long nhìn Lý Tĩnh có chút oán hận và bất bình. Lúc chị gái cậu ta đưa phiếu lương thực cho anh Ngô Kiếm thì bị bác dâu cả vừa đánh vừa mắng mỏ. Tại sao đổi sang chị Hồng Hồng thì lại chẳng nói gì cả. Thiên vị đến mức này, bị bác cả dạy dỗ là đáng đời.
Mặc kệ chuyện ầm ĩ trong nhà, cậu ta xoay người đi ra ngoài tìm Hứa Mai Tử ăn cơm. Nửa bát cháo không đủ để lấp bụng.
Hứa Lỗi thấy vậy cũng đi theo, tránh xui xẻo.
Hai đứa nhỏ vừa đi, Lý Tĩnh lau nước mắt hỏi: “Hồng Hồng à, cháu và con trai của thủ trưởng rốt cuộc là như thế nào rồi?”