437. Hứa Hồng bế tắc, Lâm Thanh Tùng hiểu lầm

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Hồng bế tắc, Lâm Thanh Tùng hiểu lầm

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 437 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sao mãi không thấy người ta đến tìm cháu vậy? Chẳng lẽ bữa cơm đó thành vô ích sao? Đó là khẩu phần ăn mấy ngày của cả nhà mình đấy. Còn có phiếu thịt nữa, nhà mình lâu rồi chưa được ăn thịt."
Ngày Hứa Hồng về nói đã dùng hết phiếu lương thực và phiếu thịt, Lý Tĩnh đau thắt ruột gan. Nhưng nghĩ đến việc phải thả con tép bắt con tôm, đợi sau này trở thành thông gia với nhà thủ trưởng thì món gì mà chẳng có để ăn. Dù phải thắt lưng buộc bụng, cô ta cũng cố chịu đựng.
Thế mà kết quả lại chẳng thấy động tĩnh gì.
Nghe Lý Tĩnh nhắc đến chuyện này, Hứa Hồng lập tức giật mình, chột dạ.
Sau bữa ăn đó, Lâm Thanh Tùng luôn tránh mặt Hứa Hồng. Anh ta nói rằng không thể làm hại cô ta, rằng cô ta là người yêu của Lưu Hồng Quân, nếu để mọi người biết thì sau này sẽ bị đồn ầm lên. Phía Lâm Thanh Tùng không thể tiếp cận được, còn phía Lưu Hồng Quân cũng phớt lờ cô ta. Hứa Hồng đã tìm gặp mấy lần nhưng đều không được đối xử hòa nhã. Bây giờ cả hai bên đều không có kết quả gì. Đương nhiên, cô ta không dám nói chuyện này với Lý Tĩnh, chỉ có thể đáp: "Anh ấy gần đây rất bận, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi. Bác à, chuyện yêu đương chẳng phải đều như thế này sao, cứ từ từ là được."
Lý Tĩnh thở dài thườn thượt: "Hồng Hồng à, bác chỉ có thể trông cậy vào cháu thôi."
Đợi khi Hứa Hồng cũng ra ngoài, Lý Tĩnh nhìn ra cửa và căn nhà trống trải. Cô ta nhớ lại lúc mình sống trong căn nhà công chức hai gian, cả nhà sống ấm áp biết bao. Mấy đứa trẻ thì ngoan ngoãn nghe lời, suốt ngày dạ thưa bác dâu, còn nói cô ta tốt bụng. Tại sao bây giờ không còn được như thế nữa chứ?
Chuyện nhà họ Hứa, Hứa Nam Nam chỉ nghe loáng thoáng, coi như chuyện phiếm của nhà người khác, không hề để tâm.
Đến khi chuẩn bị tan ca thì trong đầu lại vang lên âm thanh ting ting.
Thấy cậu ta vẫn đang xoắn xuýt với vấn đề này, Hứa Nam Nam không khỏi đau đầu. "Đồ giả đó, không phải để bán, để đó cho đẹp thôi!"
Hứa Nam Nam không muốn thảo luận vấn đề này với cậu ta, dứt khoát đăng xuất. Lúc cô mở mắt ra thì đã đến giờ tan ca. Chị Liễu đang thu dọn bàn làm việc, nhìn thấy cô mở mắt thì cười nói: "Đi công tác mệt quá à."
Chắc là chị ấy tưởng lúc nãy cô đang ngủ. Hứa Nam Nam đỏ mặt, cũng vội vàng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Vừa rời khỏi hầm mỏ thì gặp Lâm Thanh Tùng. Cậu ta nhìn thấy Hứa Nam Nam thì giống như nhìn thấy người thân, hai mắt sáng ngời chạy tới: "Cán sự Vu."
Bây giờ cậu ta không còn đáng ghét như trước kia nữa, lại còn là em trai của Lâm Thanh Bách, Hứa Nam Nam cũng không còn ghét cậu ta như trước, liền nhìn cậu ta một cái: "Làm sao vậy?"
"Hì hì, tìm cô để nói chuyện đó. Chuyện của Hứa Hồng, cô đừng hiểu lầm tôi. Cô ta yêu đương với Lưu Hồng Quân. Tôi và Lưu Hồng Quân lại trùng hợp có quen biết nhau. Nên chúng tôi có cùng nhau ăn bữa cơm. Còn về chuyện bữa cơm sau đó thì do người ta nhiệt tình mời nên cũng khó mà từ chối, cô nói đúng không?"
"Không phải việc của tôi."
"Tất nhiên đó không phải việc của cô, chỉ là sau này nếu như chúng ta trở thành người một nhà..."
Hứa Nam Nam sửng sốt, nheo mắt nhìn cậu ta: "Cậu đang nói bậy cái gì vậy?"
Lâm Thanh Tùng sửng sốt, phản ứng này... đây là thẹn thùng đúng không? "Cô và anh trai tôi..."
"Chỉ đạo viên Lâm, xin đừng nói bậy." Hứa Nam Nam nóng bừng mặt nói. Tại sao ai cũng nghĩ cô và anh Lâm có gì đó chứ?
Càng nghĩ càng cảm thấy rối bời, Hứa Nam Nam vội sải bước về phía trước, không muốn để ý đến cái tên Lâm Thanh Tùng không nghiêm túc này nữa. Cô và anh Lâm chẳng có gì hết cả, được không? Họ cũng chẳng nói gì hết.