440. Lâm Thanh Tùng 'Làm Mai' Bất Đắc Dĩ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Lâm Thanh Tùng 'Làm Mai' Bất Đắc Dĩ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 440 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam nghe thấy lời Chu Phương nói, cô cũng nhận ra chút gì đó. Suy nghĩ của Chu Phương cũng giống như tư tưởng độc thân của nhiều phụ nữ ngày nay. Khi bạn ở một mình, bạn có thể mua bất cứ thứ gì mình thích. Sau khi kết hôn, phải chăm lo cho gia đình nên không còn thoải mái như xưa nữa. Nhưng, thời đại này cuộc sống còn nhiều khó khăn, cho nên cảm giác này không quá rõ ràng. Chu Phương có phần ngoại lệ, nguyên nhân xuất phát từ thời thơ ấu của cô ấy.
"Vậy thì chị tính sẽ không kết hôn sao? Kéo dài mãi thế cũng không phải là cách hay." Hai người đã trưởng thành, không còn nhỏ nữa. Đừng nhìn Chu Phương độ tuổi đôi mươi, ở tuổi này đã được coi là tuổi thích hợp để kết hôn rồi. Cô chợt nghĩ đến, Lâm Thanh Bách cũng hơn hai mươi rồi. Ở thời đại này anh ấy đã là thanh niên lớn tuổi rồi, vậy có phải anh ấy cũng sẽ kết hôn không?
Nghĩ đến đây, trong lòng cô chợt cảm thấy bứt rứt không thôi.
Qua mấy ngày sau, Lâm Thanh Bách cũng không đến tìm cô. Hứa Nam Nam càng cảm thấy khó chịu.
Thế này là muốn cắt đứt quan hệ với cô sao?
Quên đi, dù sao cũng là cô nói không cần đón. Người ta không tới đón không phải càng tốt hơn sao? Hứa Nam Nam tự an ủi.
Nhưng Lâm Thanh Tùng thì lại cố ý đợi ở cổng mỏ lúc tan tầm, nhìn Hứa Nam Nam với vẻ mặt u oán: "Tôi nói này cán sự Vu, mấy ngày nay cô bận cái gì vậy?"
Không có việc gì bận rộn cả, bộ phận vật tư cũng được coi là nơi thoải mái nhất. Lúc bận rộn thì phải chạy đôn đáo bên ngoài hơn nửa tháng trời. Lúc nhàn rỗi thì cũng chỉ giải quyết một số việc sau khi thu mua hoặc là đến các tỉnh lỵ, các vùng gần thành phố để mua một số vật tư.
Chính Lâm Thanh Tùng từng làm qua nên đương nhiên cậu ta biết. Cậu ta hỏi là có lý do. Mấy ngày nay, anh của cậu ta như một nòng pháo, chỉ cần châm mồi là nổ tung ngay. Không cho thằng em như cậu ta chút hòa nhã nào. Hở chút là anh quắc mắt lạnh lùng nhìn cậu ta, cậu ta sắp không chịu nổi nữa rồi.
Hứa Nam Nam bị ánh mắt cậu ta nhìn đến mức nổi cả da gà, như thể bản thân mình là một gã phụ tình, còn cậu ta là cô dâu nhỏ bị phụ bạc vậy.
"Tôi gần đây không bận gì cả, có chuyện gì sao?"
"Không bận gì à? Hay là thế này đi, tôi mời cô ăn cơm nhé?" Lâm Thanh Tùng lập tức cười đến mức không thấy mắt đâu. Nhiệt tình vô cùng.
Hứa Nam Nam buồn bực nhìn cậu ta: "Đang yên đang lành làm gì mà tự nhiên mời tôi ăn cơm?"
"Không phải tại đúng lúc đang rảnh rỗi sao. Cô với anh tôi quen biết, chúng ta cũng quen biết, thân càng thêm thân ấy mà."
Cái gì mà thân càng thêm thân, ăn nói lung tung gì vậy. Hứa Nam Nam trừng mắt, sải bước đi về phía trước.
Lâm Thanh Tùng nhanh chóng đi theo.
Ở đằng sau, Hứa Hồng trừng mắt nhìn bóng dáng hai người. Con nhóc này lần trước thì có cảnh sát, lần này lại dính theo Lâm Thanh Tùng, tại sao lại tham lam như thế chứ! Chị ta nghiến răng, nhấc chân đi theo.
Hứa Nam Nam không muốn đi ăn với Lâm Thanh Tùng, nhưng Lâm Thanh Tùng nói cũng sẽ mời Lâm Thanh Bách. Cô suy nghĩ một lát, rồi cũng cùng đi với cậu ta.
Cô cảm thấy có hiểu lầm nào đó giữa mình và Lâm Thanh Bách, cần phải nói rõ ràng. Cô về nhà nói với bà Vu một tiếng rồi sau đó mới ra ngoài đi ăn cùng với Lâm Thanh Tùng.
Lần này vẫn là đến tiệm cơm ở cạnh ủy ban huyện.
Nhìn thấy Lâm Thanh Tùng dẫn Hứa Nam Nam đi tới, Tiểu Điền lập tức vui vẻ tiến lên chào hỏi: "Em gái, đã lâu không gặp."
"Hai người quen biết nhau à?" Lâm Thanh Tùng nhướng mày.
Tiểu Điền cười nói: "Đúng vậy, lần trước bộ trưởng Lâm có dẫn cô ấy đến đây." Sau đó lại nói với Hứa Nam Nam: "Sao em không đến đây ăn? Lần nào chị cũng giữ đồ ăn lại cho em đấy. Em không đến, toàn để cho người khác ăn hết thôi."