Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 443
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 443 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật là quá ngông cuồng. Lâm Thanh Tùng ngây người nhìn anh trai mình.
Cả hai cứ thế thẳng bước đi mà không hề ngoảnh đầu lại, bỏ mặc mọi người với những nỗi niềm riêng.
Lý Uyển hoàn toàn không ngờ rằng cô gái mà bà ta vẫn nghĩ là đang quyến rũ con trai mình, lại chính là đối tượng tìm hiểu của Lâm Thanh Bách.
"Mẹ, mẹ phải thay đổi tính tình đi." Nhân vật chính đã rời đi rồi, Lâm Thanh Tùng cũng không còn áp lực nữa, liền mời hai người lớn vào nhà ăn cơm: "Ông ngoại, bà ngoại, chúng ta ăn cơm trước đi. Đây là những món con vừa gọi ạ. Con biết ông bà thích ăn, toàn là món ngon cả đấy."
Cậu ta nói dối không chớp mắt, thế mà lại khiến hai cụ vui vẻ không thôi.
Thím Lý cười ha hả ngồi xuống, nhìn Hứa Hồng mắt đỏ hoe đứng ngơ ngác bên cạnh, hỏi: "Cô gái này có muốn cùng ăn cơm không?"
"Không quen biết." Lâm Thanh Tùng bĩu môi, sau khi nhìn rõ cái thái độ không biết điều của Hứa Hồng thì cậu ta hoàn toàn không còn tâm trí để ý tới Hứa Hồng nữa.
"Nam Nam đi rồi, cô còn không đi sao?"
Hứa Hồng lúc này mới hoàn hồn trở lại. Nhìn Lâm Thanh Tùng, rồi lại nhìn những người khác: "Hứa Nam Nam và anh của anh..."
"Cô không phải thấy hết rồi sao?"
Trong mắt Hứa Hồng lại hiện lên vẻ kinh ngạc, cô ta nghiến răng chạy ra ngoài.
"Hứa Nam Nam?" Chú Lý và Thím Lý đưa mắt nhìn nhau. Lý Uyển cũng đi tới, tâm trạng rất không tốt: "Cái gì Hứa Nam Nam?"
"Không phải Hứa Nam Nam, là Vu Nam Nam." Lâm Thanh Tùng ăn một ngụm cháo.
Nghe nói là Vu Nam Nam, hai cụ có chút thất vọng, không hỏi nữa. Cúi đầu ăn cơm.
Lý Uyển thì lại càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, không nuốt nổi một miếng: "Thanh Tùng, vừa rồi anh con và cô gái kia là thật sao?"
"Có thật hay không, mẹ tự mình không nhìn thấy sao?" Lâm Thanh Tùng ghét nhất là cái dáng vẻ này của bà ta. Chuyện của người khác mà bà ta luôn thích hỏi cho ra ngọn ngành. Lúc nhỏ thì luôn muốn nghe ngóng hỏi về tình hình của anh trai cậu ta ở trong quân đội. Khi về thì cũng phải hỏi cho ra nhẽ. Bây giờ yêu đương rồi, vẫn muốn hỏi tiếp.
"Mẹ làm thế này không phải là quan tâm đến anh trai của con sao, sợ nó đi sai đường."
Lâm Thanh Tùng hừ một tiếng: "Trước đây anh trai con không quay về, không có mẹ trông chừng, không phải cũng không sai đường sao?" Cậu ta ăn vội mấy miếng bánh bao rồi đứng dậy rời đi luôn.
Thấy cậu ta cứ thế bỏ đi, Lý Uyển tức giận đến mức muốn đập bàn. Chỉ là sự giáo dục của bản thân đã ngăn bà ta làm vậy. "Chú thím, hai người nhìn xem, hai đứa nhỏ này làm sao lại như thế này. Cả đời này con lao tâm khổ trí vì chúng nó. Thế mà đứa nào đứa nấy cũng coi con như thể kẻ thù vậy."
Thanh Tùng thì không nói, ngay cả Thanh Bách cũng khiến bà ta thất vọng. Những năm qua bà ta không hề xử tệ với đứa trẻ này. Ăn ngon uống ngon, bản thân bà ta không nỡ ăn cũng muốn giữ lại một phần cho anh. Vì tương lai của anh, bà ta cho anh vào bộ đội, còn tìm các mối quan hệ ở khắp mọi nơi để người ta có thể quan tâm chăm sóc đến anh nhiều hơn. Chỉ là sau đó xảy ra chuyện lần đó, không phải bà ta cũng là vì gia đình sao, kết quả lại quay ra oán trách bà ta quản quá nhiều.
Nhìn Lý Uyển như vậy, ông bà Lý cũng không biết nói gì được. Lý Uyển đối đãi với hai đứa trẻ thực sự không có gì đáng chê trách. Nhưng bọn trẻ không gần gũi với Lý Uyển, chuyện này bọn họ không thể xen vào được.
Bên bờ đê, Hứa Nam Nam đang cúi đầu đi phía trước, trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu. Người vừa rồi, nếu không phải vì nể mặt là mẹ kế của anh Lâm thì cô đã trút giận luôn rồi chứ sẽ không nhịn cơn tức này. Nếu không thì cho dù thế nào cũng phải nói lại vài câu để bà ta mất mặt.
Bây giờ đối mặt với Lâm Thanh Bách, cô vẫn có chút không thoải mái.
Lâm Thanh Bách theo sát ở đằng sau cô.