444. Chương 444

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 444 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Hứa Nam Nam vẫn im lặng khi khoảng cách ngày càng xa, anh không kìm được nữa, bước tới kéo cánh tay cô.
"Nam Nam."
Hứa Nam Nam đột nhiên bị anh kéo thì giật mình, tròn mắt nhìn anh.
Lâm Thanh Bách nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, lại có chút không nói nên lời, kìm nén một lúc mới hỏi: "Em có ý kiến gì về những lời anh vừa nói với bọn họ không?"
Hứa Nam Nam lắc đầu. Làm gì có ý kiến gì. Anh Lâm nói những lời như thế chẳng phải là vì cô sao?
Thấy Hứa Nam Nam lắc đầu, trái tim Lâm Thanh Bách cuối cùng cũng nhẹ nhõm, anh thở phào một hơi. Mấy ngày nay anh trăn trở vì chuyện Nam Nam có người yêu hay không, hoặc là Nam Nam nên tìm người yêu như thế nào thì anh mới có thể yên tâm. Kết quả sau mấy ngày suy đi tính lại, càng nghĩ càng thấy phiền muộn. Sau khi xem xét tất cả những người trẻ tuổi mà anh biết, anh cảm thấy ai cũng có vấn đề cả. Nhất là khi nghĩ đến cảnh Nam Nam ngồi sau xe đạp của người khác, lòng anh như bị ngâm trong hũ giấm, chua xót đến đau đớn. Sau đó anh dứt khoát nghĩ, cứ để Nam Nam luôn luôn ngồi sau xe đạp của mình chẳng phải là được rồi sao.
Vừa nghĩ như thế xong thì lập tức cảm thấy thoải mái. Đến lúc này anh mới nhận ra cô gái nhỏ này không biết từ lúc nào đã len lỏi vào lòng anh rồi.
Có lẽ là do trước kia anh đã khắc ghi trong lòng những lời khen ngợi của người mình kính trọng nhất dành cho cô. Sau đó, lần đầu gặp mặt, cô gái nhỏ bị người ta bắt nạt đáng thương biết bao nhiêu, thế mà sau đó còn trở nên thật hung dữ, khác hẳn những cô gái khác. Khi hai người tiếp xúc qua lại, anh nói gì cô cũng tin... Nói cô ngốc, nhưng lại thấy cô luôn thông minh sáng suốt. Dù sao thì anh cứ cảm thấy cô tốt, tốt đến mức khiến anh không thể buông tay. Luôn lo lắng cô sẽ bị người khác bắt nạt.
Lâm Thanh Bách hắng giọng, nghiêm túc nói: "Vậy, em cũng đồng ý?"
Thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, Hứa Nam Nam phân vân hỏi: "Đồng ý chuyện gì?" Cô đã đồng ý với anh Lâm chuyện gì sao?
Lâm Thanh Bách nhìn vẻ mặt ngây thơ không biết gì của cô, thế là vẻ mặt nghiêm túc của anh cũng sắp không giữ được nữa.
"Đồng chí Nam Nam, bây giờ anh đang nghiêm túc nói chuyện quan trọng với em." Lâm Thanh Bách cố hết sức kéo căng mặt để tỏ ra nghiêm túc.
Hứa Nam Nam bị dáng vẻ này của anh làm cho cũng có phần căng thẳng, nuốt nước bọt: "Em, em cũng đang nghe rất nghiêm túc mà."
Trông thấy Hứa Nam Nam như vậy, Lâm Thanh Bách đã biết đối phương không hiểu tâm tư của mình. Anh đã nói rõ như vậy rồi mà cô còn không hiểu sao?
Cũng là tuổi còn nhỏ quá.
Lâm Thanh Bách hít vào một hơi, gương mặt nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô, khiến nhịp tim của Hứa Nam Nam cũng bắt đầu tăng nhanh.
Hai tay của anh đặt lên vai Hứa Nam Nam, khom người, cúi xuống, nói từng câu từng chữ: "Đồng chí Nam Nam, hai chúng ta hẹn hò đi."
"!" Hứa Nam Nam trợn tròn mắt.
Cô vừa nghe thấy gì vậy? Anh Lâm nói gì với cô vậy, hẹn hò? Hẹn hò... Yêu đương!
Hứa Nam Nam cảm thấy nhịp tim của mình có chút không bình thường.
Thấy Hứa Nam Nam mãi vẫn không nói gì, trong lòng Lâm Thanh Bách lại bắt đầu buồn bực. Không nói gì là ý gì đây? Đồng ý hay là không đồng ý. Đây là muốn từ chối nhưng lại không tìm được lý do sao?
"Nam Nam, anh biết là hơi bất ngờ, anh cũng cảm thấy khá là đường đột. Nhưng anh thấy chuyện hẹn hò này cũng là chuyện sớm muộn, phải không? Cho nên chúng ta cứ thản nhiên chấp nhận.
Em thử nghĩ xem, em còn nhỏ như thế này, sau này lỡ đâu gặp phải người không tốt thì biết làm sao bây giờ? Lỡ đâu gả cho một người không tốt, hối hận thì phải làm sao. Chúng ta cũng quen nhau lâu như vậy rồi, em biết rõ con người anh. Hẹn hò với anh cũng là chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này, em thấy thế nào?"
Lâm Thanh Bách cố gắng nói một cách nhẹ nhàng.