445. Chương 445

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 445 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe anh nói một tràng như vậy, nhịp tim của Hứa Nam Nam cuối cùng cũng dần dần trở lại bình thường. Mặc dù gương mặt hơi đỏ, nhưng dù sao cũng có thể suy nghĩ bình thường. Cái gì mà sau này gặp phải người không tốt... Tìm anh chính là chịu trách nhiệm cho cuộc đời sau này của em?
Thật sự cho rằng cô là một bé gái mười bảy tuổi hả.
Trước đó không phải là gặp ai cũng bảo cô là em gái sao, lần nào cũng nghiêm túc đến mức cô còn tưởng mình đã đơn phương anh ấy rồi chứ. Cô còn cảm thấy tâm tư nhỏ nhoi của mình làm hỏng tình bạn trong sáng giữa hai người. Bây giờ xem ra là cô quá ngây thơ rồi.
Hứa Nam Nam bĩu môi: "Em vẫn cảm thấy em còn quá nhỏ."
Thế này là không vui rồi. Lâm Thanh Bách càng mím chặt môi. Cánh tay siết nhẹ lại vai của Hứa Nam Nam: "Không nhỏ nữa, qua năm sau là có thể đăng ký kết hôn, em nên suy xét rồi. Em xem em hẹn hò với anh thì rất tốt, hai chúng ta hiểu rõ nhau, tính anh tốt, ngoại hình cũng được xem là sáng sủa. Khụ khụ, thu nhập cũng có thể nuôi gia đình đàng hoàng, nhà cũng đủ ở."
"Nhưng hình như dì vừa nãy không có vẻ thích em lắm." Hứa Nam Nam khó xử nói.
Đây đúng là một vấn đề. Cô không muốn sau này sống cùng với anh Lâm mà còn phải trải qua cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu.
Lâm Thanh Bách thấy cô dường như có vẻ xuôi xuôi một chút, trong lòng vui mừng, khẽ mỉm cười: "Sau này chúng ta sẽ không sống chung. Anh đã không sống ở trong nhà từ lâu rồi, sau này anh ở Nam Giang. Ừm, có thể sẽ bị chuyển công tác, nhưng em yên tâm, anh đi đâu cũng sẽ đưa em theo."
Đúng là tính gia trưởng, sao không nói em ở đâu thì anh sẽ theo đến đó?
Hứa Nam Nam than thở: "Ông bà em lớn tuổi rồi, em không muốn rời khỏi Nam Giang."
"Đưa ông bà theo hết, anh mới đến, khả năng bị chuyển công tác khá thấp." Lâm Thanh Bách cảm thấy Hứa Nam Nam thế này là đang đưa từng vấn đề khó khăn ra cho anh, phải tháo gỡ từng nút thắt một mới có thể có được câu trả lời cuối cùng.
Hứa Nam Nam trầm mặc, sau đó gạt cánh tay đặt trên vai cô xuống: "Em vẫn cần phải suy nghĩ thêm."
Nói xong cười tinh quái rồi xoay người rời đi.
Lâm Thanh Bách thấy cô cứ như vậy mà đi, lập tức đuổi theo. Anh cũng không dám níu cô lại như trước nữa, chỉ đi theo phía sau nói: "Nam Nam à, ngày mai anh vẫn đi đón em nhé, thời tiết này quá nóng rồi, đi bộ mệt lắm."
Hứa Nam Nam nghiêng đầu nhìn anh: "Không tốt lắm đâu..."
"Lúc trước đi đón em không phải rất tốt đó sao, yên tâm đi."
"Được rồi."
Về đến nhà, Hứa Nam Nam nhảy bổ lên giường, cười khúc khích. Anh Lâm trở thành người yêu... Hình như cũng rất tuyệt.
Khu tập thể ủy ban huyện.
Lâm Thanh Bách cười toe toét suốt quãng đường về đến nhà, mới vào nhà đã nhìn thấy Lâm Thanh Tùng và Lý Uyển đang ngồi trong nhà.
Lâm Thanh Tùng đang ngâm nga một điệu nhạc phe phẩy chiếc quạt lá cọ, thấy anh quay về thì chép miệng về phía Lý Uyển, sau đó làm mặt ra vẻ khó chịu. Ý muốn nói tâm trạng của Lý Uyển bây giờ không được tốt lắm.
Khóe miệng Lâm Thanh Bách nhếch lên, vào nhà thay giày.
"Thanh Bách, dì có chuyện muốn hỏi con." Thấy Lâm Thanh Bách vào nhà mà không nói năng gì, cuối cùng Lý Uyển cũng không nhịn được nữa, chủ động nói.
"Chuyện gì?" Lâm Thanh Bách vừa tìm quần áo vừa nói.
Lý Uyển thấy thái độ này của anh, cảm thấy không vui: "Con không thể ngồi xuống nói chuyện với dì một lát được sao. Thanh Bách, sao bây giờ con lại thành ra thế này, trước đây con rất lễ phép."
"Lễ phép của con là do cha con dạy. Với những gì dì đã làm thì lễ phép của con bây giờ đã là đủ lắm rồi." Lâm Thanh Bách thản nhiên cười, trong mắt lại không có chút ý cười nào.
Lý Uyển cắn răng: "Ông ta không phải là cha con, cha con là Lâm Trường Chinh."
Lâm Thanh Bách lạnh mặt: "Đối với con mà nói, ông ấy chính là cha con."
Lâm Thanh Tùng ở một bên ngơ ngác hỏi: "Hai người đang nói gì thế, cha gì, cha ai?" Anh trai mình lại có thêm một người cha từ lúc nào vậy.