454. Chương 454

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 454 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Uyển mím chặt môi: "Chú thím, chúng ta đi ăn cơm thôi. Mấy chuyện không đâu này không liên quan gì đến chúng ta."
Thím Lý còn muốn hỏi chuyện của con gái mình, nhưng nhìn thấy phản ứng của Lý Uyển như vậy cũng không dám hỏi nhiều trước mặt bà ta, chỉ có thể liếc nhìn Hứa Hồng rồi đi theo sau Lý Uyển.
"Những gì cháu nói đều là thật mà." Hứa Hồng vội vàng đi theo nói.
Lý Uyển quay đầu lại, nhíu mày, gương mặt ghét bỏ: "Dù lời cô nói là thật hay giả, chúng tôi đều không quan tâm. Đồng chí, xin cô hãy giữ chút thể diện, đừng bám theo nữa."
Suy cho cùng làm vợ thủ trưởng nhiều năm, khí thế vẫn còn đó. Bà ta nghiêm mặt không vui như thế thì Hứa Hồng không dám đi theo nữa. Chị ta không cam lòng dậm chân, những gì chị ta nói đều là thật, sao lại không tin chứ.
Đến tiệm cơm, chú Lý và thím Lý rõ ràng là không tập trung.
Lý Uyển nhìn phản ứng này của hai người, cũng không có khẩu vị để ăn. Bà ta nghĩ mình đang làm cái quái gì thế này chứ, nỗ lực nhiều năm như vậy mà vẫn không bằng được cái đứa lòng lang dạ sói kia.
Có điều Vu Nam Nam kia, thật sự không thể ở bên Thanh Bách được. Đứa nhóc từng là con của Lý Tĩnh mà lại trở thành con dâu của mình, vậy chẳng phải là sau này bà ta sẽ thành thông gia với Lý Tĩnh sao.
Hơn nữa nghe đồng chí nữ kia vừa nói, đứa con này của Lý Tĩnh giống với Lý Tĩnh, đều là người vì lợi ích mà không màng đến tình thân. Người như vậy, sao có thể làm người một nhà được.
Khuyên nhủ chắc chắn là không khuyên được, vẫn phải để Lâm Thanh Bách mau chóng rời khỏi đây. Chuyện tình cảm có gì to tát đâu, sau khi rời khỏi thì sẽ gặp được người thích hợp, quen biết nhau lúc này cũng chẳng đáng gì.
Bởi vì ông Vu bà Vu đều thúc giục, cho nên nhân ngày cuối tuần được nghỉ, Hứa Nam Nam đã hẹn Lâm Thanh Bách đến nhà ra mắt gia đình.
Hứa Nam Nam thấy mừng vì may mà cô vẫn chưa đến tuổi kết hôn, nếu không cô nghi ngờ chắc chắn mình sẽ bị giục cưới luôn cho xem.
Lúc cô nói chuyện này với Lâm Thanh Bách, cô có chút thấp thỏm trong lòng. Lo lắng đến lúc đó Lâm Thanh Bách sẽ biểu hiện không tốt, lỡ ông bà không ưng thì sao.
Bình thường thì cô rất tin tưởng anh, nhưng thật sự đến lúc này thì trong lòng không thể không nghĩ ngợi nhiều.
Lâm Thanh Bách xoa đỉnh đầu cô, cười híp mắt nói: "Yên tâm đi, đảm bảo ông bà nhìn thấy anh sẽ ưng ý chàng rể này thôi."
Hứa Nam Nam xì một tiếng: "Đồ tự khen mình."
Lâm Thanh Bách khẽ cười, cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Nam Nam, sau lần này, anh cũng đưa em về gặp phụ huynh có được không?"
"Đi gặp cha anh à?"
Mẹ kế của anh thì thôi không cần gặp.
Lâm Thanh Bách cười gật đầu: "Ừ."
Cuối tuần, Lâm Thanh Bách xách một cái chân giò, một giỏ trái cây và hai hộp bánh ngọt đến nhà.
Vào thời này thì đây đã là món quà rất hậu hĩnh rồi.
Có những nhà thiếu lương thực, nửa bao khoai lang đã có thể gả con gái, món quà mang đến nhà lần này của Lâm Thanh Bách khiến cho hàng xóm gần nhìn mà ghen tị đỏ mắt. Có điều nhìn thấy chàng rể này của người ta cao lớn, khôi ngô sáng sủa, cũng biết là người không dễ đắc tội, nên cũng chẳng ai dám buông lời châm chọc.
Từ khi Lâm Thanh Bách vào cửa, khóe miệng của bà Vu chưa bao giờ khép lại, kéo tay Lâm Thanh Bách, nhìn ngắm mãi không thôi.
"Chàng trai này thật là sáng sủa."
"Ăn no thì ai mà chẳng sáng sủa." Hứa Nam Nam ở bên cạnh cười. Không chịu nổi cái vẻ đắc ý, ung dung của Lâm Thanh Bách.
Bà Vu nói: "Thanh Bách là quân nhân nhỉ, con trai bà trước đây cũng là quân nhân. Nhà chúng ta đúng thật là có duyên." Vì có con trai là quân nhân nên bà cụ đương nhiên cảm thấy thân thiết với những người lính.