Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Lý Uyển rời đi, Thanh Bách cảnh báo
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 466 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Nam Nam nghe xong, chợt hiểu ra: "Thảo nào lần trước nghe nói có một bà cụ đưa cho bà ta phiếu quân dụng, hóa ra là bà ấy.""
"Có muốn đến gặp mặt không, hay là anh sắp xếp cho em một buổi nhé?""
Hứa Nam Nam lắc đầu: "Thôi bỏ đi, trước giờ em chưa từng gặp mặt, giờ em và Lý Tĩnh cũng chẳng có quan hệ gì, biết đâu chừng trong lòng bà ấy còn đang hận em ấy chứ. Mẹ của em trai anh còn cho rằng em là kẻ thấy sang bắt quàng làm họ mà." Người khác không đón nhận, cô cũng sẽ không thiết tha bám víu làm gì.
Lâm Thanh Bách cười nói: "Được rồi, không muốn đi thì không đi." Cô bé này còn thật thà hơn cả anh, người không thích mình thì sẽ không thích, ngay cả việc ra vẻ thân thiết bề ngoài cũng không chịu làm.
Phải tiễn mấy người Lý Uyển về, cuộc hẹn cuối tuần tất nhiên không thực hiện được. Lâm Thanh Bách có chút thất vọng, anh nhìn đôi mắt lanh lợi của Hứa Nam Nam, không nhịn được hôn lên trán cô một cái.
Hứa Nam Nam nhìn xung quanh, không có ai.
Cô đưa tay nắm lấy áo anh, kiễng chân hôn anh một cái.
Mắt Lâm Thanh Bách tối sầm lại, đang định cúi đầu xuống thì Hứa Nam Nam đột nhiên nhảy ra xa, cười nhìn anh: "Không được, lát nữa có người qua đây đấy."
Lâm Thanh Bách cười bất lực, cô nhóc này, càng ngày càng nghịch ngợm: "Vậy thì tuần sau chúng ta đi lên tỉnh lỵ nhé."
"Được." Hứa Nam Nam không có ý kiến gì, cô cũng có việc bận của riêng mình. Trước đó cô đã hẹn với Ngụy Tiểu Đông ở tỉnh lỵ rồi. Mỗi tháng cô đều phải đi đến đó một lần, để xem cậu ta có thu thập được món hàng tốt nào không.
Thứ bảy, Lý Uyển cùng với chú Lý và thím Lý thu dọn đồ đạc để chuẩn bị về thủ đô.
Mặc dù Lâm Thanh Tùng không nỡ rời xa chú thím Lý, nhưng lại rất đồng tình với việc họ về thủ đô. Họ đi là tốt, thử nhìn xem mấy ngày qua, bà ấy đã khóc đến mấy lần rồi chứ. Cậu ta nhìn mà cũng không đành lòng.
Mẹ cậu ta ở đây tâm trạng mỗi ngày lúc thì tốt lúc thì xấu, gây chuyện khiến mọi người không thoải mái.
Mấu chốt là cô Hứa Hồng kia ngày nào cũng ở ngoài cửa, vừa bước ra khỏi cửa thì chạy tới nhận vơ là họ hàng, có phải quá cố chấp rồi không. Lâm Thanh Tùng thấy hơi không hiểu nổi trong đầu chị ta nhét thứ gì nữa.
Buổi trưa, lúc Lâm Thanh Bách trở về cũng có lòng ghé thăm.
Mặc dù lần trước cãi vã với Lý Uyển không mấy vui vẻ, nhưng ngoài mặt anh vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra. Nhất là khi Lý Uyển phải đi về rồi, tất nhiên anh cũng sẽ không bày ra bộ mặt khó coi.
Ngược lại về phía Lý Uyển, bà ấy khuyên: "Con cứ suy nghĩ kỹ lời dì nói đi. Nơi này không tốt."
"Trên thủ đô cũng chưa chắc đã tốt. Dì quay về nói với cha một câu, bớt nhúng tay vào chuyện của quân đội, nếu không được thì con sẽ đi lên tiền tuyến."
Hiện giờ mặc dù trong nước đã hòa bình, nhưng ở biên giới cũng không hoàn toàn yên bình, vẫn cứ nên đóng quân ở đó để luôn sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Nghe xong câu nói này Lý Uyển cau mày, khó khăn lắm mới ổn định được, còn đi đánh giặc làm gì chứ?
Cho rằng Lâm Thanh Bách cố ý nói để bà ấy không được vui, nên cũng không nói thêm gì nữa.
Lâm Thanh Bách cũng không tiếp tục chủ đề này nữa. Dù sao có một số chuyện đều là anh tự suy đoán cả, hiện giờ các dấu hiệu đó cũng không rõ ràng cho lắm. Chỉ sợ sẽ không có ai tin lời anh mà thôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, chủ tịch huyện Tôn đã cho chiếc xe hơi duy nhất của huyện đưa mấy người Lý Uyển đến ga tàu hỏa của huyện.
Cùng lúc đó, Hứa Nam Nam cũng đang ở trên xe để đến tỉnh lỵ.
Kể từ sau khi giữ mối liên lạc với Ngụy Tiểu Đông từ lần trước.