Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 467: Thu Mua Cổ Vật và Món Quà Bút Mực
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 467 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này, dự định sẽ tìm hiểu sâu hơn về lĩnh vực này để sau này có thể tránh được những rắc rối không đáng có. Quan trọng nhất là kiến thức đồ cổ kiểu này hoàn toàn không thể tự học nếu không có người chỉ dẫn. Cô đọc sách mà cứ như lạc vào sương mù, kiến thức trong sách không thể nào áp dụng vào thực tế. Hứa Nam Nam cảm thấy, nếu muốn tiếp tục sự nghiệp này, cô buộc phải nghiên cứu sâu hơn nữa.
Vào đến tỉnh lỵ, Hứa Nam Nam quen đường quen lối tìm thấy con hẻm nhỏ nơi mà nhà Ngụy Tiểu Đông sinh sống.
Gõ cửa vài lần, cô nghe thấy tiếng Ngụy Tiểu Đông.
Một lát sau, cửa mở ra, nhìn thấy Hứa Nam Nam, ánh mắt Ngụy Tiểu Đông sáng bừng: “Cô đến rồi à.”
Kể từ sau khi giao hẹn với Hứa Nam Nam, Ngụy Tiểu Đông cũng có chút lo lắng trong lòng. Cậu ta lo rằng một cô gái xuất thân từ gia đình giàu có như Hứa Nam Nam liệu có chỉ nói suông hay không. Nếu cậu ta thu mua đồ về mà cô không đến lấy hàng thì phải làm sao? Chẳng phải số tiền đó của cậu ta đã bị đọng lại rồi sao?
Mặc dù lo lắng nhưng cuối cùng cũng đã giao hẹn, ít ra thì trước đây cậu cũng sinh ra trong một gia đình kinh doanh cầm đồ, sự chân thành là nền tảng của việc làm ăn. Cho nên dù có lo lắng nhưng cậu ta vẫn giúp Hứa Nam Nam thu mua hàng.
Lúc này thấy Hứa Nam Nam đến, trong lòng cậu cũng cảm thấy an tâm.
Bà Ngụy ở trong nhà, tưởng có khách đến nên bảo vào nhà rồi hãy nói chuyện.
Ngụy Tiểu Đông quay lại nói: “Không sao, có đồng nghiệp tìm cháu nói chút chuyện thôi.” Cậu ta lẻn ra khỏi nhà, nói nhỏ với Hứa Nam Nam: “Bà tôi còn chưa biết chuyện này đâu.”
Hứa Nam Nam gật đầu tỏ ý đã hiểu, chuyện này dù sao cũng không phải là chuyện quang minh chính đại gì, để người già mà biết chuyện thì nhất định sẽ lo lắng.
Ngụy Tiểu Đông bảo Hứa Nam Nam đứng đợi ở con hẻm, cậu ta đi sâu vào trong con hẻm, chốc lát đã không thấy bóng người đâu.
Hứa Nam Nam thấy vậy, cô cũng biết rằng đối phương cũng đang cảnh giác cô, ngay cả đồ cũng không để trong nhà.
Như vậy cũng tốt, hai bên cùng nhau cảnh giác thì cũng là cùng nhau cảm thấy yên tâm.
Trong nhà, chốc lát lại truyền đến tiếng ho của bà Ngụy.
Một lát sau, Ngụy Tiểu Đông xách một bao tải đi tới. Cậu ta không lấy ra mà chỉ mở miệng bao tải, để Hứa Nam Nam nhìn vào bên trong. Có một vài đồ trang trí bằng đồng, còn có mấy loại gốm sứ và hai bức thư pháp.
“Những thứ này khó lắm mới thu mua được đấy. Đặc biệt là gốm sứ này, chẳng có ai mang nó đến chỗ thu mua phế liệu cả, tôi phải nghĩ cách tìm người để đổi lấy đó, đều là hàng tốt cả đấy.”
Bởi vì muốn làm ăn lâu dài, cho nên Ngụy Tiểu Đông làm việc cũng rất chu đáo. Nếu như mà lấy hàng giả lừa người ta, cũng không kiếm được bao nhiêu, hơn nữa lại còn sẽ đắc tội với người ta.
Cậu lấy ra một tờ giấy từ trong túi, trên đó viết bằng bút chì những thứ cậu ta đã thu thập được lần này, nguồn gốc và giá trị của chúng.
Đây là việc mà những ông chủ tiệm cầm đồ luôn làm. Từ nhỏ Ngụy Tiểu Đông đã mưa dầm thấm lâu nên cũng hình thành thói quen như vậy.
Hứa Nam Nam thấy vậy thì trong lòng thầm mừng rỡ. Cô còn đang nghĩ làm sao để học được kiến thức về đồ cổ từ Ngụy Tiểu Đông, giờ có tài liệu này rồi, ít ra thì khi quay về cô có thể tự nghiên cứu về những tài liệu này.
Chỉ là nét chữ này không được rõ ràng cho lắm, bút chì quả thật không tiện. Hứa Nam Nam lấy từ trong túi ra một cây bút bi và một lọ mực: “Vừa mới mua, đúng lúc tôi tặng cậu, sau này dùng nó để ghi chép thông tin đi.”
Ngụy Tiểu Đông nhìn thấy bút bi cùng lọ mực, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên và vui mừng nói: “Cho tôi sao?”
“Ừm, chỉ cần sau này cậu còn giúp tôi thu mua hàng tốt là được.”