Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 469
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 469 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sao lại không giống nhau nhỉ?
Hứa Nam Nam không hiểu.
Cổ Lỗ Sĩ: "Cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ tò mò nên tra địa chỉ của cô thôi, chứ không có ý gì khác. Chúng ta đều là người đứng đắn."
"Hiện giờ là năm bao nhiêu?" Hứa Nam Nam gửi một tin nhắn, nhưng vẫn không gửi được.
Đối phương thấy cô mãi không trả lời tin nhắn, tưởng cô giận nên gửi một biểu cảm xin lỗi, rồi thoát khỏi cuộc trò chuyện.
Hứa Nam Nam mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thôi bỏ đi, dù sao cô cũng đang ở thời đại này rồi, bận tâm nhiều làm gì chứ. Sống tốt cho hiện tại mới là quan trọng.
Xuống xe, mặt trời đã gần lặn.
Vì là mùa hè nên trời vẫn còn rất sáng. Hứa Nam Nam đang định rời trạm xe về nhà thì phía trước có một người con trai mặc đồ quân phục bước đến.
"Anh Lâm?" Hứa Nam Nam nhìn thấy bóng người, mắt sáng lên vẻ mừng rỡ.
Bình thường gặp nhau đã thành thói quen, hôm nay một mình cô bôn ba bên ngoài, những lúc rảnh rỗi thật sự cũng có chút nhớ Lâm Thanh Bách. Cứ tưởng phải đến ngày mai mới gặp được anh, không ngờ lúc này lại có thể gặp anh Lâm.
Lâm Thanh Bách cười nói: "Vốn định đi tìm em, thế mà nghe bà nói em sang tỉnh lỵ rồi. Muốn sang đó tìm em nhưng lại sợ hụt mất nên anh đến đây chờ em."
Cả một ngày không gặp, lòng anh luôn nhớ nhung cô.
Anh lại nhìn tay Hứa Nam Nam: "Em lên tỉnh lỵ mua đồ à?"
Hứa Nam Nam ngẩn người, rồi cười nói: "Không mua gì cả, đồ tốt đã bán sạch rồi, em chỉ xem đại rồi về thôi." Cô lại cau mày nói: "Một mình em nên cũng không có hứng thú mua đồ."
Trong giọng cô có chút không hài lòng.
Lâm Thanh Bách nhíu mày, cô nhóc này đang trách anh sao. Không hiểu sao, lòng anh không những không thấy khó chịu, ngược lại còn thấy vui. Anh cúi đầu nói: "Được rồi, lần sau dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ cùng em lên tỉnh lỵ."
Hứa Nam Nam gật đầu, thầm nghĩ trong lòng quá mạo hiểm. Không ngờ anh Lâm bỗng nhiên lại đến đón, cô còn chưa kịp chuẩn bị gì.
Ngồi lên sau chiếc xe đạp, Hứa Nam Nam mới nhớ đến chuyện của anh hôm nay, hỏi: "Anh về từ tỉnh lỵ lúc nào thế."
Cô nhớ Lâm Thanh Bách hôm nay định tiễn mẹ Lâm Thanh Tùng cùng cha mẹ Lý Tĩnh lên tàu hỏa về thủ đô.
"Anh không đi." Lâm Thanh Bách nhếch môi cười.
"Tại sao thế? Chẳng lẽ không đi à?" Hứa Nam Nam tò mò hỏi.
Lâm Thanh Bách "ừm" một tiếng. Sau đó nói tóm gọn hết chuyện ngày hôm nay cho cô.
Sáng sớm nay, xe đã nổ máy rồi, đang chuẩn bị lăn bánh rời khỏi khu tập thể của ủy ban huyện thì Lý Tĩnh và Hứa Hồng xông ra chặn xe lại.
Hai ông bà nhìn thấy đứa con gái nằm khóc lóc trên mui xe, không nhịn nổi nữa nên chạy xuống xe luôn.
Cứ tưởng không thể đi được nữa nên tất cả xuống xe. Kết quả là Lý Uyển trông thấy dáng vẻ Lý Tĩnh thì cực kỳ tức giận, lại chui vào xe, cứ thế một mình bà ta rời đi luôn.
Lâm Thanh Bách cảm thấy ở đó xem náo nhiệt chẳng bằng ở bên cô bé của mình đón cuối tuần. Cho nên dứt khoát đi tìm Hứa Nam Nam. Nhưng kết quả là một mình Hứa Nam Nam đã đến tỉnh lỵ rồi.
Mặc dù anh chỉ nói vài ba câu, nhưng Hứa Nam Nam lại có thể tưởng tượng ra một màn kịch bi ai.
Nhẹ nhàng đung đưa đôi chân, Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, nhưng cảm giác nghe chuyện hay cũng không tệ.
Còn biểu hiện của đồng chí Lâm đến trạm xe đón cô cũng khiến cô rất hưởng thụ.
Cho đến khi đạp xe đến bờ đê, trong lúc Lâm Thanh Bách đang ôm cô vào lòng, Hứa Nam Nam mới phát hiện ra người ta có mục đích mới đến thế mà.