Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Vị ngọt ngào của Lâm Thanh Bách
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 470 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ nụ hôn đầu tiên, anh chàng dường như đã nếm trải được vị ngọt ngào. Cứ thế, anh tranh thủ mọi cơ hội để tiến thêm một bước.
Không chỉ dừng lại ở việc đưa đón cô lúc tan làm, mà sáng nào anh cũng siêng năng đến đưa cô đi làm, lúc không có người thì lại giả vờ làm nũng. Theo lý lẽ cùn của anh, buổi sáng là thời điểm quan trọng nhất trong ngày, nhất định phải giữ tâm trạng vui vẻ. Và một nụ hôn bất ngờ chính là điều khiến người ta vui vẻ nhất.
Vì hành vi đưa đón cô đi làm và tan làm mỗi ngày của đồng chí Lâm với mục đích không thể nói ra, mà mọi người trong khu mỏ đều biết Hứa Nam Nam đã có người yêu, mỗi ngày đều đạp xe đến đón đưa cô đi làm. Quả thật là hình mẫu lý tưởng cho tất cả các đồng chí nam đang hẹn hò.
Bờ môi cô bị hôn đến mức sưng tấy cả lên, Hứa Nam Nam muốn nói anh ta đúng là một con sói xám đội lốt cừu.
Có điều, con sói xám này dường như còn biết quá ít.
Hứa Nam Nam cảm thấy mình phải làm chút gì đó để cứu vãn bờ môi đã bị hôn đến sắp rách của mình, nếu không thì ngày mai không thể nào đi làm được mất. Cô nhẹ nhàng mở miệng ra, thè lưỡi liếm lấy đôi môi anh.
Đối phương dường như hiểu rõ điều gì đó, cũng mở miệng ra theo, đầu lưỡi chạm nhẹ vào nhau.
Chỉ nhẹ nhàng chạm vào nhau vài lần, Hứa Nam Nam cảm thấy như vậy thoải mái hơn nhiều. Nhưng đối phương lại cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn, anh mạnh mẽ luồn sâu vào, càng ngày càng quấn quýt lấy nhau hơn.
Cảm thấy không khí trong phổi mình sắp bị hút cạn, Hứa Nam Nam hoài nghi liệu trước đó đối phương có giả vờ ngây thơ không. Chứ sao anh ta lại tiến bộ nhanh như vậy.
Khi Lâm Thanh Bách quay về khu tập thể ủy ban huyện, trên môi anh dường như vẫn còn vương vấn một mùi ngòn ngọt. Sao lại có thể ngọt đến thế chứ, lẽ nào cô bé ấy có ăn kẹo chăng?
Nhưng lại không giống, vị của kẹo không thơm như thế. Anh cũng không thích ăn kẹo. Nhưng anh lại thích vị ngọt từ đôi môi của cô bé này. Là kiểu mà ăn nhiều đến mấy cũng không đủ.
Trước đây, lúc anh còn trong quân đội, trong ký túc xá có một cậu nhóc được về quê một chuyến. Sau khi quay lại, mỗi ngày cậu ta đều mong ngóng ngày được trở về.
Anh cảm thấy quả thật chẳng có tiền đồ gì.
Cậu nhóc đó nói rằng, đợi sau khi có vợ thì anh sẽ biết được cảm giác đó thôi. Dù cho có nhớ nhung đến thế nào đi nữa cũng không đủ.
Lâm Thanh Bách cảm thấy mình lúc này hình như đã cảm nhận được cảm giác đó rồi. Nếu như mà ngày nào đó không được nếm thử vị ngọt từ đôi môi của cô nhóc ấy, anh cũng sẽ nhớ nhung mãi thôi.
Vừa đi lên cầu thang, Lâm Thanh Tùng đã chạy đến đón anh: "Anh, sao giờ anh mới về, anh nói xem chuyện này phải làm thế nào đây."
Hiện giờ Lâm Thanh Tùng vì chuyện này mà cảm thấy buồn phiền không thôi. Người phụ nữ Lý Tĩnh đó hiện giờ còn đang ở trong nhà kể lể về những khó khăn trong những năm qua với hai ông bà đấy. Hứa Hồng thì ở bên cạnh, lâu lâu lại nhìn về phía cậu ta, khỏi phải nói cậu ta thấy ghét cỡ nào.
"Nên thế nào thì thế ấy." Lâm Thanh Bách nói với khuôn mặt tươi cười. Tâm trạng tốt, giọng điệu nói chuyện cũng vô cùng nhẹ nhàng tùy ý.
Nhìn thấy nụ cười thoải mái trên mặt anh, Lâm Thanh Tùng suýt nữa thì chửi thề. Anh trai cậu ta đây là đang hả hê sao?
Lâm Thanh Bách không muốn bận tâm đến cậu ta, bước vào phòng ngồi xuống chiếc ghế ở bàn sách, cầm lấy bút vẽ vẽ viết viết. Lâm Thanh Tùng liếc nhìn, cả tờ giấy đều là Nam Nam, cô nhóc...
Trời ơi, rốt cuộc là cán sự Vu đã làm gì mà khiến anh trai cậu ta ngớ ngẩn đến mức này.
Phía bên nhà họ Vu, Hứa Nam Nam ăn bát cháo tình yêu mà bà Vu nấu cho cô, ăn một miếng mà không nhịn nổi phải cau mày.
Không phải là cháo không ngon mà là đầu lưỡi quá đau.