476. Chương 476

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 476 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Tĩnh là người từng trải, vừa thấy những dấu vết trên người cô cháu gái là biết cô nàng tự nguyện chứ đâu. Nếu thực sự phản kháng, vì sao trên người lại không có chút vết thương nào được.
Hứa Hồng khóc lóc nói: "Cháu nói thật mà bác cả, thực sự là anh Tùng mà. Rõ ràng là anh Tùng, thấy cháu thì cho cháu tiền, còn đưa cả phiếu công nghiệp. Cháu còn chưa kịp nói gì đã bị anh ta ôm lấy giở trò. Cháu đau đến ngất đi, khi tỉnh lại thì chính là lúc bị đám người mặc quân phục đó phát hiện ra."
"Không thể nào! Bác cả mày đã nói cậu ta từ đầu vẫn luôn ở bên đó dạy học. Chỉ đạo viên Lâm đang giảng bài, sao có thể đi cùng mày chui vào trong rừng được? Bây giờ mày còn muốn liên lụy người ta, sao không chịu nghĩ đến hậu quả sau này chứ? Mày làm như vậy sẽ bị coi là thứ dâm đãng có biết không, cả cái hầm mỏ này ai cũng biết chuyện của mày rồi!"
Lý Tĩnh càng nói càng cảm thấy hốt hoảng. Bao nhiêu năm trời cô ta đặt hy vọng, đã trả giá nhiều thứ như vậy. Kết quả lại thành ra thế này. Hứa Mai Tử có công việc thì không còn quan tâm nhà cửa nữa, còn oán hận bác dâu cả này. Cứ tưởng Hứa Hồng còn có chút hy vọng, chí ít cũng không đến mức công dã tràng xe cát, nhưng Hứa Hồng còn tệ hơn cả Hứa Mai Tử, thế mà dám cùng kẻ khác vụng trộm. Mặt mũi đã chẳng còn, nó còn đem chút danh dự cuối cùng quăng sông sạch sẽ luôn.
Hai mắt cô ta đỏ bừng, ngồi trên giường tự vỗ đùi mình: "Số tôi sao khổ thế này trời ơi, sao lại nuôi ra thứ như vậy chứ, bẽ mặt chết mất."
Ở bên ngoài, một đám người tụ tập hóng chuyện xem tình hình bên trong.
Chị dâu Tiêu vừa cắn hạt dưa vừa nói: "Tôi đây đã sớm đoán được sẽ có ngày này. Con bé kia lúc còn đi học đã không ngoan ngoãn gì rồi, cả ngày chỉ chăm chút ăn mặc trang điểm cho xinh đẹp, không biết muốn làm gì nữa."
Một cô gái còn đang đi học mà lòe loẹt như vậy, nếu không phải muốn quyến rũ bạn học nam thì cũng là nhắm đến thầy giáo còn gì. Chị dâu Tiêu thầm nghĩ trong bụng.
Những người khác, bất kể trước đây có hiểu rõ Hứa Hồng hay không, dù sao sự việc cũng đã xảy ra rồi. Dù trước kia cô ta không ăn mặc hoa hòe lòe loẹt thì giờ đây người ta cũng nhất định nghĩ cô ta đã từng ăn diện trang điểm.
Mà hôm nay, lúc bị mọi người phát hiện, trên người cô ta còn mặc váy hoa, trên đầu cũng cài hoa. Ăn mặc như thế rồi đi vào khu rừng ngoại thành, nói là không phải đi vụng trộm với ai đó thì còn định làm gì nữa chứ?
Lúc Hứa Kiến Sinh trở về, mọi người vẫn còn đang bàn tán xôn xao. Thấy Hứa Kiến Sinh, họ mới bớt ồn ào đi một chút.
Hứa Kiến Sinh cũng không kịp để ý đến người khác, đen mặt đi thẳng vào phòng: "Sắp xếp đồ đạc, chuẩn bị cho Hồng Hồng về với ông bà đi."
Hứa Hồng lập tức từ trên giường lao xuống, ngã sấp trên mặt đất, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem: "Cháu không về, bác cả, cháu không về đâu!"
Cô ta tuyệt đối không muốn trở lại cái chỗ làm ruộng đó đâu. Những gì trước kia nhìn thấy vẫn còn in rất rõ trong đầu cô ta đến giờ.
Thời kỳ loạn đói, mỗi lần trở lại thôn đều nghe bà nội nói có người bị chết đói. Người bạn Xuân Nữu thuở nhỏ của cô ta, lúc được tìm thấy, cơ thể vẫn còn đang dựa vào bên lu nước, bụng thì căng vỡ. Cũng không biết là chết vì đói hay chết vì bụng căng đến vỡ.
Gia đình họ Hứa của cô ta tuy không có người bị chết đói, nhưng bé Hai và bé Tư lúc đó đều gầy trơ xương, nhìn cực kỳ đáng sợ.
Lúc đó, cô ta chỉ biết mình phải ở lại trong thành phố, tuyệt đối không thể trở về quê. Cô ta không muốn sống những ngày như vậy.
"Không về cũng phải về! Ở hầm mỏ này không còn ai đồng ý chứa chấp cháu nữa."