Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 494
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 494 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Nam Nam thấy dáng vẻ gầy gò ốm yếu của Hạ Thu Sinh thì suýt bật khóc.
Thầy Hạ bây giờ trông còn gầy yếu hơn cả hồi ở Nam Giang. Nhìn qua là biết ông đã phải làm việc rất vất vả.
"Được rồi, hai người nói nhanh đi, lát nữa còn phải làm việc đấy." Chủ nhiệm Khưu nghiêm nghị dặn dò một câu rồi chuẩn bị rời đi.
Hứa Nam Nam thấy ông ấy muốn đi thì vội vàng nói: "Chú đừng đi vội, cháu có mang một ít đặc sản đến, vừa hay mời chú nếm thử ạ."
Hứa Nam Nam vừa nói vừa lấy trong bao tải ra một túi năm cân bột mì và một bao đường đỏ. Đều là những thứ không dễ mua.
Chủ nhiệm Khưu nhìn đồ trong tay, rồi lại nhìn sang Hạ Thu Sinh: "Ông Hạ, là ai gửi mấy thứ này cho ông vậy?"
Thầy Hạ còn chưa trả lời thì Hứa Nam Nam đã cười nói: "Ai mà chẳng có vài người bạn chứ, bà con xa láng giềng gần mà chú. Cho dù bây giờ phải giữ khoảng cách, nhưng dù sao vẫn là thân thích. Nếu như thật sự không thăm không hỏi, thì chẳng phải quá vô tình rồi sao? Chủ nhiệm Khưu, chú về xem mấy thứ này ăn có ngon không, sau này cháu sẽ lại gửi cho mọi người ạ."
"Được rồi, hai người cứ nói chuyện đi." Chủ nhiệm Khưu xách đồ rồi bước đi.
Chờ người đi rồi, thầy Hạ nhìn cô thở dài: "Cháu thật là, đã bảo đừng đến rồi mà, sao lại đến đây?"
Ông ấy vừa nói vừa xách túi đồ Hứa Nam Nam mang tới vào trong. Hứa Nam Nam lập tức đi theo.
"Ở đây không ai biết cháu, khoảng cách lại xa, không sao đâu ạ. Ở Nam Giang cũng không có ai biết cháu đến đây thăm ông. Với lại, cháu giúp ông đưa đồ thì có sao đâu ạ?" Vì khoảng cách xa nên Hứa Nam Nam mới dám công khai đến gặp ông ấy. Đôi khi, người âm thầm theo dõi lại chính là người quen thuộc với mình.
"Ai dà, hết người này đến người khác cứ thế này mãi."
Thầy Hạ ngồi xuống rồi thở dài, lại cầm bát đũa lên, chuẩn bị ăn cơm. Cô nhìn thấy thức ăn của thầy Hạ cũng không đến nỗi nào, trong bát là cháo bắp.
Nông trường này cũng có phát đồ ăn, nhưng lại phát không nhiều, bình thường cũng có thể tự nấu ăn. Nhưng với thân phận của bọn họ thì không thể có nồi nấu cơm riêng.
Hứa Nam Nam chợt phát hiện nơi thầy Hạ ở vậy mà còn có một cái nồi sắt. Vả lại trông còn rất mới.
"Con trai của ông đưa đấy." Thầy Hạ thấy cô nhìn chằm chằm cái nồi thì cười tủm tỉm nói. Rõ ràng là tâm trạng ông đang rất tốt.
"Con trai của ông ư?" Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam nghe nhắc đến con trai của thầy Hạ.
"Là một thằng nhóc chẳng có tiền đồ gì. Ông bảo nó đừng tới thăm ông, trừ khi đưa con dâu tới, kết quả nó lại tự mình chạy đến." Thầy Hạ mỉm cười. Ông cũng không nói thêm gì nữa, mà quay sang nhìn cô và nói: "Sao cháu lại đến đây? Sau này đừng đến nữa, đưa đồ một lần là được rồi, nhiều lần thì không ổn."
Một lần thì người ta còn có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua, đến nhiều lần mà còn nói không quen thì ai mà tin được chứ.
Hứa Nam Nam nói: "Cháu biết rồi, chỉ là muốn đến xem cuộc sống của ông thế nào thôi ạ."
"Cháu cũng thấy rồi đấy, tốt lắm. Tuy rằng không tự do như lúc còn ở bên kia nhưng ít ra cũng có bạn bè, ngày thường làm việc còn có thể trò chuyện với nhau."
Ông ấy nói rất nhẹ nhàng. Hứa Nam Nam vừa nghe là biết cuộc sống của ông ấy cũng không tốt như vậy. Nhìn ông gầy đi trông thấy.
Hứa Nam Nam cảm thấy sống mũi cay cay.
Thấy cô như vậy, thầy Hạ lại thở dài: "Ông thật sự sống rất tốt, sau này cháu đừng lo lắng cho ông nữa. Ông giúp cháu là vì thấy cháu lương thiện, là một đứa nhỏ biết nỗ lực vươn lên, còn thông minh nên giúp được thì giúp, chứ không phải vì muốn cháu báo đáp. Cháu cũng đừng cứ mãi nhớ thương, đừng vì được ông giúp một lần mà báo đáp cả bản thân mình."