Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 493
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 493 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tôi biết như vậy có chút vô liêm sỉ, nhưng tôi cũng đang bế tắc rồi. Hôm qua tôi đi hỏi Hứa Hồng, cô ta không đồng ý. Còn nói nếu tôi không chịu cưới cô ta thì cô ta sẽ chờ Lưu Hồng Quân... Dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng đừng trút giận chuyện của Hứa Hồng lên anh trai tôi. Tôi là em trai của anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ bảo vệ tôi. Cô có thể oán tôi, nhưng đừng oán anh trai tôi. Lúc nhỏ anh ấy đã chịu không ít khổ, nay đã lớn như vậy rồi, khó khăn lắm mới tìm được người yêu, đừng vì chuyện của tôi mà phá hỏng mọi thứ.”
Hứa Nam Nam nghĩ đến Lâm Thanh Bách, trong lòng cô cũng không mấy dễ chịu.
“Chờ anh của cậu quay lại, cậu nói với anh ấy là tôi đi công tác.”
Lúc lên xe lửa, tâm trạng Hứa Nam Nam đã khá hơn một chút. Cô không đi thành phố Đông Dương mà trực tiếp ngồi xe đi Tây Bắc.
Thời tiết ở Tây Bắc cũng nóng, nhưng so với Nam Giang thì lại đỡ hơn một chút.
Sau khi xuống khỏi xe lửa, Hứa Nam Nam vừa đi vừa hỏi đường, trên đường gặp được người dân địa phương vào thành phố mua đồ và được cho đi nhờ xe, cuối cùng cũng đến được nông trường Tây Bắc.
Hứa Nam Nam nói cảm ơn, rồi lấy chừng hai cân bột mì từ trong túi ra.
“Hôm nay thật sự cảm ơn hai vị rất nhiều.”
Người đánh xe là đội trưởng của thôn, một người đàn ông Tây Bắc chất phác, thật thà. Anh ta chưa kịp nói gì thì vợ anh ta đã mỉm cười nhận lấy, nhiệt tình nói: “Em gái à, có gì đâu mà cảm ơn, tiện đường cả thôi. Tối nay em gái đã có chỗ ở chưa, quanh đây cũng chẳng có chỗ nào để ở trọ, nếu không có chỗ ở thì cứ đến thôn Hạ Loan phía trước tìm nhà đội trưởng là được. Chúng tôi thứ khác thì không có, chứ chỗ ngủ thì vẫn có.”
Hứa Nam Nam cũng đang có ý định đó. Cô mới đến nơi đây, lại không phải ở trong thành phố, đúng là phải tìm một chỗ đặt chân. Cô cười nói: “Vậy thì em xin phép cảm ơn anh chị trước.”
Chờ người đi rồi, Hứa Nam Nam tìm đến một nơi không có người, mua thêm ít bột bắp, bột ngũ cốc, và mười cân mì sợi, vác lên lưng rồi đi thẳng về phía nông trường.
Trước cổng nông trường có người của binh đoàn địa phương đang canh gác, người đó thấy cô vác đồ đến thì nghiêm nghị nói: “Cô tìm ai?”
Hứa Nam Nam mỉm cười nói: “Hai vị đồng chí, đây là nông trường Tây Bắc phải không ạ, tôi từ nơi khác đến đây làm việc, còn những thứ này là đồ đồng hương nhờ tôi mang tới.”
Nói xong thì móc ra mấy quả trứng luộc, đặt vào tay hai người lính gác.
Lúc này mà đưa cái khác thì người ta thường sẽ từ chối, chỉ có lương thực là không ai nỡ từ chối.
Đặc biệt còn là món có dinh dưỡng như trứng gà.
Người vốn định nghiêm khắc hơn chút nữa cũng thấy ngại ngùng mà không ngăn cản.
Biết Hứa Nam Nam giúp người khác đưa đồ, sau khi hỏi rõ họ tên, một người đi vào trong để tìm quản lý.
Chẳng mấy chốc, một người đàn ông trung niên đi ra, sau khi hỏi rõ nguyên do, ông ta nhìn Hứa Nam Nam một lúc rồi nói: “Tìm ông Hạ hả?”
Hứa Nam Nam vừa nghe thấy cách xưng hô đó thì biết người này có quan hệ tốt với thầy Hạ. Cô gật đầu: “Tôi mang đồ cho ông ấy giúp người khác, gặp mặt xong tôi sẽ đi ngay ạ.”
“Gần đây người đến tìm ông Hạ không ít nhỉ.” Người đó nói thầm một câu: “Đi theo tôi.”
Hứa Nam Nam theo sát phía sau, tiện thể làm quen, lúc bấy giờ mới biết người này là chủ nhiệm Khưu của nông trường, chuyên quản lý và phân phối công việc cho mọi người.
Hai người đi đến trước một dãy nhà gỗ mới dừng lại: “Ông Hạ, có người đến tìm ông này.”
“Mọi người đang ăn cơm, cô đến thật khéo, đúng lúc mọi người đang ăn cơm.” Chủ nhiệm Khưu nói.
Không để hai người đợi lâu, Hạ Thu Sinh nhanh chóng bước ra từ bên trong. Khi thấy người đến là Hứa Nam Nam, hai mắt ông ấy sáng lên, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.