Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Bà Hứa Ra Mặt
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế mà nó còn dám không vừa lòng chuyện Lỗi Tử và Hồng Hồng nhà chúng ta được vào thành.
Mẹ ơi, trước đây mọi chuyện này đều do một tay mẹ quyết định cả mà.
Vậy mà bây giờ con ranh này lại dám oán trách con, mẹ xem phải làm sao đây!?”
Gia đình họ Hứa sống quây quần trong một cái sân, các nhà ở gần sát nhau.
Lúc này mọi người đều đã thức giấc.
Trương Thúy Cầm lớn tiếng kêu khóc, rất nhanh thu hút sự chú ý của mọi người, cả đám vội vàng kéo đến hóng chuyện.
Bà Hứa từ trong phòng bước ra, trông chừng khoảng sáu mươi tuổi, dáng người nhỏ bé gầy yếu, nhưng ngay cả ông Hứa cũng phải nhún nhường bà vài phần. Nói cả nhà họ Hứa này do bà làm chủ cũng không sai chút nào.
“Có chuyện gì vậy? Mới sáng sớm mà đã ầm ĩ thế này rồi!”
Trong tay bà Hứa cầm cây gậy gỗ, hung hăng gõ xuống nền đất đỏ bùn lầy, phát ra âm thanh chói tai.
Trương Thúy Cầm thấy có người đến thì lập tức ngừng kêu gào, chạy lại phía bà nói: “Mẹ à, mẹ đến đúng lúc lắm. Con bé cháu gái này còn chưa chịu dậy.
Con có lòng đi gọi nó dậy, kết quả lại bị nó oán trách.
Đã vậy nó còn nói Lỗi Tử và Hồng Hồng, cháu của mẹ, được vào thành là chiếm mất vị trí của nó.
Mẹ ơi, đây chẳng phải là đang trách móc mẹ đó sao?”
Trong nhà họ Hứa, con gái không có địa vị gì.
Mấy đứa cháu gái vừa ra đời, bà Hứa liền đặt nhũ danh cho bọn chúng.
Đứa cháu lớn là Hứa Hồng, Hứa Nam Nam là cháu thứ hai, sau đó đến Hứa Mai, Hứa Tiểu Mãn là đứa cháu thứ tư, cuối cùng là Hứa Linh.
Nhà họ Hứa có năm đứa cháu gái, nhưng ba đứa trong số đó là do cha mẹ Hứa Nam Nam sinh ra, vì vậy hai người họ vẫn luôn bị những người còn lại trong nhà coi thường.
Thường ngày nguyên chủ rất nghe lời, nhưng cho dù thế nào thì bà Hứa cũng không vừa mắt. Hiện tại khi nghe nói đứa cháu gái thứ hai không lo làm việc mà còn ở đây oán trách quyết định của mình là sai lầm.
Bỗng chốc, sắc mặt bà Hứa lập tức trở nên khó coi và có chút dữ tợn.
“Sao hả? Mày còn dám oán trách bà à? Mày không nghĩ xem bản thân mình dựa vào cái gì mà đòi lên thành phố hưởng phúc, còn những đứa khác phải ngày ngày sống khổ cực ở nông thôn này hả? Sao mày có thể tàn nhẫn như vậy chứ?”
Bà Hứa một bên chửi mắng, một bên không ngừng gõ cây gậy xuống đất, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, thoạt nhìn đáng sợ vô cùng.
Những người khác trong gia đình họ Hứa đều đứng bên cạnh cười hả hê, vẻ mặt vui vẻ khi thấy người khác gặp nạn, không hề có ai đến khuyên ngăn, mà cũng chẳng ai muốn khuyên làm gì.
Nghe thấy bà Hứa buông lời quở trách, trong lòng Hứa Nam Nam chỉ có duy nhất một cảm giác: nguyên chủ thật đáng thương.
Từ năm mười hai tuổi, nguyên chủ đã phải xuống ruộng làm việc, trong khi đó hai người Hứa Hồng và Hứa Mai lại được ở trong thành ăn uống no đủ, đã vậy còn được đi học.
Cuối cùng, mấy người này lại còn quay sang trách cô thật tàn nhẫn ư?
Tuy rằng Hứa Nam Nam không có tính nhẫn nhịn như nguyên chủ, nhưng cô thừa biết rằng ngay lúc này cho dù có phản kháng cũng vô dụng mà thôi.
Hiện tại cô còn nhỏ tuổi, không có cách nào tách ra ở riêng hay tự lập hộ khẩu được.
Người trong thôn chắc chắn sẽ không đồng ý, càng đừng nói đến việc rời khỏi nhà họ Hứa.
Bởi vì ở thời đại này, ngay cả việc vào thành họp chợ cũng cần có thư giới thiệu mới đi được.
Nếu không có hộ khẩu thành phố thì không thể vào thành sống và sinh hoạt.
Hứa Nam Nam đành dứt khoát coi như không nghe thấy gì cả, chỉ lặng lẽ đứng ở cửa nhìn trời nhìn đất.