Chương 6

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bây giờ cô phải cố gắng một chút, chờ đến lúc cô có thể vào được trong thành, cô sẽ lập tức dẫn Hứa Tiểu Mãn cắt đứt quan hệ với họ. Chỉ cần cho cô thời gian, nhất định cô sẽ nhanh chóng nghĩ ra cách thôi.
Bà Hứa thấy Hứa Nam Nam thành thật như vậy, trong lòng cũng nguôi ngoai hơn, lạnh lùng nói: “Về sau mày lo mà thức dậy cho sớm. Tuổi còn trẻ, tính cách đừng có mãi tiểu thư như vậy. Nhà này cũng không phải là gia đình giàu có gì, không thể cứ nuôi người lười biếng được. Lúc tao bằng tuổi mày, mỗi ngày đều phải phụ Hồng Quân may vá đế giày. Nếu khi đó tao cũng vô dụng như mày bây giờ thì đã chết đói rồi sao? Mày còn có thể vô tâm mãi như vậy sao hả?”
Bà Hứa rất là tự tin. Thời trẻ, bà ta thường xuyên đến Hồng Quân may vá quần áo, đóng đế giày, sau này ở Hồng Quân còn được nhiều người che chở, giúp đỡ(*).
[Chú thích: (*) Yểm hộ: Bảo vệ và hỗ trợ bằng hoả lực cho người khác hành động.]
Quá khứ của bà ta huy hoàng như vậy đó! Chừng đó cũng đủ để địa vị của bà ta trong nhà họ Hứa được kính trọng vài phần. Đó là lý do bà ta làm chủ gia đình họ Hứa này.
Cơn nóng giận trong lòng bà Hứa dường như đã tan biến. Ông Hứa mang đôi giày vải từ trong phòng ra ngoài, trên người mặc một bộ quần áo, miệng phảng phất mùi thuốc lá. Ông ta có dáng người hoàn toàn trái ngược với bà Hứa, tuy rằng ông Hứa cũng rất gầy, nhưng khung xương to nên thân hình trông rất cao lớn. Mấy đứa cháu nhà họ Hứa đều thừa hưởng vóc dáng của ông Hứa.
Thấy Hứa Nam Nam, ông Hứa nhíu mày: “Có chuyện gì thế? Mới sáng sớm thì để cho người khác còn nghỉ ngơi chứ. Lo mà làm việc đi chứ sao còn đứng đây nhởn nhơ vậy hả?”
Nghe ông Hứa lên tiếng như vậy, dù Trương Thúy Cầm còn chút không phục, nhưng cũng không dám làm ầm ĩ thêm nữa. Dù sao ông cũng là chủ nhân thực sự của gia đình này. Nếu cô ta chọc giận ông ấy, e rằng bà Hứa có thể liều mạng với cô ta một phen. Trương Thúy Cầm hừ một tiếng, rồi kéo Hứa Kiến Hải đi ra ngoài.
Thím ba Lưu Xảo cũng đến kéo tay Hứa Nam Nam, trên mặt lộ vẻ ôn nhu, nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Trong trí nhớ của Hứa Nam Nam, Lưu Xảo là một người hiền lành nhất trong nhà, không tranh giành, cũng không cướp đoạt của ai cái gì. Thường ngày đối xử với chị em cô rất tốt và thân thiết. Không giống như thím hai Trương Thúy Cầm chỉ biết châm chọc, mỉa mai rồi ức hiếp người khác.
Hứa Nam Nam cười: “Dạ được ạ, thím ba.”
Lưu Xảo nhìn thấy gương mặt tươi cười của cô, trong lòng thầm thấy có chút nghi hoặc, nhưng lại không nghĩ ra được có chỗ nào kỳ lạ. Thầm nghĩ dù sao Hứa Nam Nam cũng chỉ là một đứa trẻ, có gì mà kỳ lạ chứ!
Mọi người xung quanh bắt đầu giải tán bớt, lúc này ông Hứa mới nói: “Về sau bớt tranh cãi lại đi, gia đình chúng ta đang nuôi dưỡng con cháu, nếu bây giờ hai đứa chúng nó ở trong thôn mà không được tốt thì người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ chê cười.”
Bà Hứa hừ một tiếng: “Còn đợi đến lượt ông phải nói sao, tôi làm gì có ý đó, nhưng chẳng qua con bé này tâm tư không tốt, tôi đành phải răn đe. Bây giờ đã bắt đầu oán trách như vậy rồi, một ngày nào đó bỗng nhiên chạy đến trước mặt lão đại khóc lóc kể lể, đến lúc đó nhỡ hắn lại thay đổi ý định thì biết phải làm sao?”
Ông Hứa thở dài: “Bà đối xử với lão đại như vậy cũng không được tốt.”
“Có gì mà không tốt chứ?” Bà Hứa nhăn mặt, lập tức cảm thấy không vui. “Tôi đây cũng chỉ muốn xử lý cho công bằng. Dựa vào đâu mà hắn ta có được cuộc sống tốt nhưng thằng hai và thằng ba lại phải chịu khổ như thế? Chính sách của Đảng Cộng sản(*) sẽ không để chuyện như vậy xảy ra đâu.”
[Chú thích: (*) Chính sách Đảng Cộng sản: Lãnh đạo công cuộc xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa đất nước, vị Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa - Mao Trạch Đông đề ra nhiệm vụ và chính sách tiêu diệt cuộc sống đói khổ, bệnh tật và dốt nát.]