515. Gia đình lục đục, quyết định đính hôn

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Gia đình lục đục, quyết định đính hôn

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 515 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô ta định đợi khi bọn trẻ đi học, Hứa Kiến Sinh đi làm, cô ta sẽ tiếp tục đến ủy ban huyện ngồi chờ. Đi lại nhiều, ra vào thường xuyên chẳng phải sẽ quen mặt sao? Sau này tiện thể làm quen được với vợ của mấy vị cục trưởng, chủ tịch huyện, thư ký, thế là cô ta cũng sẽ hòa nhập vào giới đó.
Sau này nếu muốn nhờ vả ai làm gì đó, chẳng phải sẽ là chuyện đơn giản và dễ dàng sao.
Đến lúc đó cô ta sẽ được hưởng lương thực, hàng hóa, không cần phải nhìn sắc mặt ai nữa.
Hứa Kiến Sinh nhìn nụ cười trên mặt cô ta, cơn tức trong lòng càng khó chịu đựng. Đợi Hứa Long, Hứa Lỗi ra ngoài, Hứa Linh cũng ăn xong, hắn ta giục Hứa Linh đi học.
Khi bọn trẻ đã đi, hắn ta mới đặt đũa xuống, mặt sầm lại nhìn Lý Tĩnh: "Cô đến ủy ban huyện à?"
Lý Tĩnh cầm đũa gắp thức ăn, sau đó mỉm cười như không có chuyện gì: "Chẳng phải em đi giúp Hồng Hồng vun vén tình cảm đó sao."
"Có phải trận đánh của Kiến Hải vẫn còn nhẹ quá không?" Hứa Kiến Sinh lạnh nhạt nói.
"Anh Hứa, anh có ý gì vậy?" Trận đánh Hứa Kiến Hải đã trở thành ác mộng của cô ta. Sao anh Hứa lại nhắc đến chuyện đó chứ.
"Tôi có ý gì ư, khó khăn lắm mới sắp xếp ổn thỏa chuyện của Hứa Hồng, cô đừng nên xen vào nữa. Mà cô đã nói gì với người ta? Có phải cô đã khoe khoang về người yêu của Nam Nam không? Lý Tĩnh ơi Lý Tĩnh, rốt cuộc trong lòng cô có chút lòng tốt nào với mấy đứa nhỏ không. Đối tượng của Nam Nam cũng chỉ là người yêu mà thôi, còn chưa kết hôn mà cô đã dùng tên tuổi của người ta rồi, nếu người ta biết thì sẽ nghĩ Nam Nam thế nào chứ."
Giọng Hứa Kiến Sinh có chút kích động. Gia đình bọn họ đã như thế này, Nam Nam còn trẻ tuổi, khó khăn lắm mới tìm được người yêu tốt như vậy, gia đình đã không giúp được gì, sao còn phải kéo chân nó chứ. Uổng công lúc trước hắn ta còn tưởng Lý Tĩnh thật lòng hy vọng Nam Nam về sống với họ, hóa ra là cô ta nhìn trúng điều kiện của người yêu Nam Nam.
Lý Tĩnh nghe hắn ta chỉ trích, tủi thân đỏ mắt: "Thì sao chứ, con bé vốn dĩ là con gái em, người yêu của con gái em, sao em không thể nhắc đến chứ."
"Con bé đã không phải con gái cô từ lâu rồi!" Hứa Kiến Sinh hung hăng đập bàn. "Lý Tĩnh, tôi nói cho cô biết, nếu cô lại làm loạn nữa thì tôi sẽ cho cô về quê. Lần này là thật đấy. Cô phải cảm ơn Tiểu Linh đi, nếu không phải con bé cần mẹ chăm sóc thì bây giờ cô đã phải về quê rồi."
"Anh, anh Hứa..."
Hứa Kiến Sinh không thèm nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ta, trực tiếp quăng đũa rồi đi ra ngoài.
Sao trước kia hắn ta lại cảm thấy người phụ nữ này hiền thục, cảm thấy cô ta sẽ chăm sóc gia đình, là một người vợ tốt chứ. Khi đó đúng là hắn ta đã bị mù mắt rồi.
Buổi chiều, Lâm Thanh Bách đến đón người với tâm trạng thoải mái, mái tóc húi cua được chải chuốt gọn gàng, áo bên trong cũng được thay bằng một chiếc áo trắng. Bên ngoài thì mặc quân phục thẳng thớm. Quả thực vai rộng eo thon, chân dài.
Hứa Nam Nam sáng mắt lên, nhưng vẫn không thay đổi sắc mặt mà ngồi lên ghế sau.
Nhìn quần áo quá chỉnh tề của anh, cô cũng ngại nắm lấy tay anh, thế là dứt khoát nắm lấy ghế sau.
"Hôm nay em đã nói với cha Hứa Linh, nếu người đó lại đến ủy ban huyện thì anh nói với em một tiếng." Hứa Nam Nam nói.
"Ừ." Lâm Thanh Bách nhẹ nhàng đáp.
"Hôm nay anh đi nói chuyện đính hôn thật à?"
"Ừm."
"Có phải quá sớm rồi không?" Buổi chiều cô suy nghĩ lại, cảm thấy việc này quá đột ngột.
"Không còn sớm nữa, anh còn nhân dịp tuần này đi mua một số thứ cần dùng đến. Nhanh nhất cũng phải tuần sau, chỉ chớp mắt một tháng lại trôi qua, qua tháng mười thì lại phải bắt đầu bận rộn cho cuối năm. Chúng ta cũng không có thời gian, ăn Tết lại phải vội vã trở lại thủ đô một chuyến. Đính hôn xong người khác sẽ không thể nói bậy nữa."