Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Đòi Quần Áo, Về Quê
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Mẹ à, mấy năm nay con và Tiểu Mãn chưa từng có bộ quần áo mới nào, toàn là vá víu chằng chịt thôi. Hơn nữa, nhà mình đâu phải không có đồ đâu, hôm qua con còn thấy trong tủ của mấy chị Hồng Hồng treo đầy quần áo kia mà."
Sắc mặt của Hứa Hồng và Hứa Mai Tử biến đổi ngay lập tức. Hứa Hồng nhìn Lý Tĩnh, lắp bắp: "Bác gái…"
"Đó là quần áo của mấy đứa Hồng Hồng, liên quan gì đến mày chứ!"
Lý Tĩnh giận tím mặt, trừng mắt nhìn Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam mặc kệ, quay sang nhìn thẳng Hứa Kiến Sinh. Bây giờ cô biết hoàn toàn không thể nói lý với Lý Tĩnh được nữa. Cứ như vỏ quýt dày có móng tay nhọn, phải tìm người có thể trị được Lý Tĩnh mới xong. "Cha, cha tự nghĩ xem, mấy năm nay con và Tiểu Mãn có bao giờ được may quần áo mới chưa?"
Hứa Kiến Sinh từ trước đến nay chưa từng để tâm đến những chuyện lặt vặt trong nhà, cũng không hề hay biết tình cảnh này. Nghe Hứa Nam Nam nói vậy, hắn cũng thấy đó chẳng phải chuyện gì to tát: "Cứ xem trong nhà có bộ đồ nào vừa vặn thì cho hai đứa chọn lấy hai bộ. Giờ may thì không kịp nữa rồi, đợi một thời gian nữa có phiếu vải thì may quần áo mới cho bọn trẻ diện Tết."
"Cái này là để dành…" Lý Tĩnh định nói là để may quần áo cho Hồng Hồng tham gia hoạt động ở trường.
Lý Tĩnh không dám nói hết câu, thấy Hứa Kiến Sinh đã sầm mặt xuống, cô ta cũng không dám nói thêm lời nào.
Cô ta cũng hiểu rõ, sở dĩ Hứa Kiến Sinh nhận cháu trai và cháu gái về ở không phải vì tình cảm sâu đậm gì, mà hoàn toàn là vì thể diện của bà cụ. Nếu thật sự làm ầm ĩ quá mức, Hứa Kiến Sinh chắc chắn sẽ không vui.
"Được rồi, em biết rồi." Cô ta rầu rĩ đáp. Trong lòng thầm nghĩ, dù sao bình thường Hứa Kiến Sinh cũng chẳng quản việc nhà, đợi một thời gian dài nữa, ai mà biết cô ta có may quần áo hay không chứ.
Ăn sáng xong, Lý Tĩnh đi thu xếp quần áo cho Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn. Hứa Nam Nam đứng bên cạnh giám sát, đề phòng cô ta lựa chọn mấy bộ đồ cũ rách. Thấy bộ nào ưng ý là cô lập tức nhét vào túi vải. Mặc kệ đó là đồ của ai. Cô không mặc thì cũng phải để Tiểu Mãn mặc. Dù sao quần áo từ cửa hàng Taobao không thể tùy tiện lấy ra, nhưng cũng không thể cứ để Tiểu Mãn mặc đồ cũ rách mãi được. Đều là con do cha mẹ nuôi nấng, cớ gì con ruột lại không có quần áo mặc? Hứa Nam Nam thừa nhận mình có lòng dạ hẹp hòi.
Lý Tĩnh tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng đám Hứa Hồng và Hứa Mai Tử đã đi học cả rồi, không có ai giúp đỡ, cô ta đành phải nín nhịn cơn tức giận.
Đợi sau khi thu xếp xong xuôi, Hứa Nam Nam lúc này mới vừa lòng vác cái tay nải nhỏ, kéo Hứa Tiểu Mãn cùng Hứa Kiến Sinh ra khỏi cửa.
Lý Tĩnh lấy cớ muốn ở nhà chăm sóc bọn trẻ nên không thể về cùng. Hứa Kiến Sinh cũng không nói gì. Hắn mơ hồ cảm thấy tình cảm của Lý Tĩnh dành cho bọn trẻ có gì đó không ổn lắm, nhưng thường ngày Lý Tĩnh đối xử với cháu trai cháu gái quả thật rất yêu thương, chẳng có lý do gì mà lại không thương con ruột của mình cả. Hắn cũng không muốn nghĩ xấu về Lý Tĩnh, chỉ có thể kết luận là do hai mẹ con ít khi sống chung nên đã xảy ra chút vấn đề trong giao tiếp.
Thấy mọi người đã đi, lúc này Lý Tĩnh mới phát cáu, không ngừng giậm chân thình thịch.
"Cái con nhỏ chết tiệt, đừng có đến đây nữa!"
Hứa Linh trốn bên cửa, lén lút nhét viên kẹo sữa thỏ trắng vào miệng: "Kẹo chị cho ăn ngon quá." Không biết bao giờ chị mới có thể về nhà sống chung với cô bé nhỉ.
Chuyến về quê lần này khá may mắn, đến ga là có xe về thẳng quê luôn.