Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 62
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dọc đường đi, Hứa Kiến Sinh cũng muốn trò chuyện với Hứa Nam Nam một chút, để cô bé hiểu được nỗi khó khăn của người lớn, sau này đừng gây rắc rối cho gia đình, cũng đừng oán trách mẹ cô. Nhưng tiếc là vừa lên xe, Hứa Nam Nam đã ôm lấy Hứa Tiểu Mãn ngủ thiếp đi, hoàn toàn không thèm để ý đến người cha ruột mình. Mãi cho đến khi xuống xe, Hứa Kiến Sinh cũng chẳng có cơ hội nói được vài câu với Hứa Nam Nam.
"Đường này khó đi, sau này các con đừng chạy lung tung như trước nữa." Lúc trèo đèo vượt núi, Hứa Kiến Sinh dặn dò hai đứa con. Mặc dù đã có lối mòn, nhưng nếu không cẩn thận thì cũng rất dễ bước hụt.
Hứa Nam Nam thản nhiên nói: "Ngày hôm đó lúc con và Tiểu Mãn đi con đường này, trời vẫn còn chưa sáng, chẳng phải vẫn đi được đấy sao?"
"Con bé này, nguy hiểm như vậy, sau này không được liều lĩnh như thế nữa." Hứa Kiến Sinh nghĩ mà sợ hãi nói. Nếu như bước hụt, vậy thật quá nguy hiểm.
Hứa Nam Nam nhìn hắn: "Đây không phải là liều lĩnh, mà đây là vì để sống."
Nói rồi lại kéo Tiểu Mãn tự mình đi trước.
Bước chân Hứa Kiến Sinh dừng lại một chốc, nhìn thấy bóng dáng gầy gò của hai đứa con gái, trong lòng cứ cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này. Lúc trước đón bọn trẻ trở về, hắn nghĩ hiện giờ cuộc sống cũng đã tốt hơn rồi, sẽ không còn khổ cực giống hắn hồi nhỏ nữa. Trong nhà chỉ có hai đứa trẻ, lại có nhiều người lớn như vậy, mặc dù ở quê không bằng trong thành thị, nhưng cũng không đến nỗi quá khổ sở. Hơn nữa bản thân hắn cũng là lớn lên ở dưới quê, chẳng phải cũng sống tốt đó sao, con của hắn đương nhiên cũng có thể lớn lên ở vùng quê.
Trước kia mấy đứa trẻ cũng không có oán trách gì trước mặt hắn mà, ngoan ngoãn nghe lời, cũng rất chăm chỉ. Bắt đầu từ khi nào, trong lòng đứa trẻ lại nảy sinh oán giận.
Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở chỗ nào?
Trên đường đi, trong lòng Hứa Kiến Sinh nặng trĩu suy nghĩ. Mãi cho đến khi vào trong thôn, nghe thấy tiếng cãi cọ ồn ào, lúc này hắn mới sực tỉnh.
Ba cha con vừa vào thôn, đã nghe thấy có mấy người hối hả gọi nhau đi nhanh lên. Hứa Kiến Sinh nhìn thấy, là Hứa Đại Ngốc trong thôn, người này từ nhỏ đã ham ăn biếng làm, là nông dân nghèo cả ba đời, "căn chính miêu hồng", ở trong thôn sống cũng rất thoải mái.
Hứa Đại Ngốc cũng nhìn thấy hắn, tất nhiên chỉ liếc qua hắn một cái, rồi nhìn hai chị em Hứa Nam Nam.
"Yo, tao đang tự hỏi hai chị em mày đi đâu rồi, sao đến bây giờ mới trở về, hại Hứa Căn Sinh thật thê thảm."
Hứa Đại Ngốc khom lưng, đi về phía hai chị em Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam nghe vậy, hỏi: "Chú Căn Sinh bị làm sao?"
"Còn không phải là bà cụ nhà mày làm loạn sao, nói là Hứa Căn Sinh viết thư giới thiệu cho bọn mày, khiến cho bọn mày bỏ đi, hai ngày nay đều làm loạn ở nhà Căn Sinh. Ây da, hai ngày nay trong thôn rất náo nhiệt. Không nói chuyện với chúng mày nữa, tao phải đi nhanh thôi."
Còn những lời như kêu Hứa Kiến Sinh mau trở về can ngăn, anh ta chẳng nói một câu nào. Nói có tác dụng gì sao? Tính tình Hứa Kiến Sinh như tượng đất, nhìn thấy mẹ hắn còn không phải là giống như chuột thấy mèo sao?
Trong lòng Hứa Đại Ngốc cười thầm.
Hứa Kiến Sinh không biết trong lòng gã ta nghĩ như vậy, nhưng vừa nghe thấy trong nhà gây lộn thì không khỏi có chút lo lắng. "Nói đi, hai đứa các con…"
Có ý trách móc "đầu sỏ gây tội", nhưng lời vừa đến bên miệng, lại có chút nói không thành lời. Dứt khoát xua tay: "Chúng ta mau đi thôi, mau đi bảo bà nội con đừng làm loạn nữa."