Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mẹ tôi nói nhà tôi không phải địa chủ hay gì cả, nên không thể nuôi người lười biếng. Dù sao cũng đã gần mười lăm tuổi rồi, sao có thể ở nhà ăn không ngồi rồi như vậy chứ? Chẳng lẽ còn phải đợi mẹ tôi đến đây phân bua sao?”
Hứa Căn Sinh nhất thời nghẹn họng. Tuy là đại đội trưởng đội sản xuất, nhưng hắn cũng không dám chống lại bà Hứa. Chỉ đành ngậm ngùi rời đi. Trong lòng lại có chút oán trách: Bà Hứa khi còn trẻ là người rất minh bạch, vậy mà bây giờ già rồi lại đi ngược đãi cháu gái mình như thế sao?
Thấy Hứa Căn Sinh bị uy danh của bà Hứa dọa cho sợ chạy mất dép, Trương Thúy Cầm cố ý nhếch môi cười khinh bỉ.
“Này con ranh kia, đừng tưởng có đại đội trưởng chiếu cố mà mày có thể lười biếng. Mới nãy mày cũng thấy rồi đó, bà mày đã ra mặt thì đại đội trưởng cũng chẳng thể cứu giúp mày đâu. Mày mau làm việc cho thành thật vào, trong nhà ít ra còn cho mày một miếng cơm, bằng không thì đến cả nước uống cũng không có phần cho mày đâu!”
Hứa Nam Nam có chút không chịu nổi cô ta. Cũng không biết Trương Thúy Cầm có phải rảnh rỗi quá không có việc gì làm hay không, mà sao cứ tối ngày thích giày vò đứa cháu gái này như thế. Cô xoay lưng về phía Trương Thúy Cầm, hoàn toàn không muốn phản ứng lại những lời cô ta nói.
Vẻ mặt Trương Thúy Cầm nhất thời vô cùng tức giận. “Nam Nam à, đi theo thím qua bên này cùng làm việc đi, bên đây còn có cây thủy tùng(*) này.” Một người phụ nữ dáng người tròn trịa thét to nói.
[Chú thích: (*) Cây thủy tùng: tên khoa học là Glyptostrobus pensilis, còn gọi là thông nước. Cây thủy tùng thuộc “nhóm IA”, loài đặc hữu có tên trong Sách đỏ Việt Nam và được xếp vào diện cần được bảo vệ nghiêm ngặt. Hiện trên thế giới có 3 nước còn ghi nhận loài này là Trung Quốc, Lào và Việt Nam.]
Trong thời đại này, để có được dáng người đầy đặn thật không dễ dàng gì. Thế nhưng Hứa Nam Nam nhìn ra sắc mặt cô ấy cũng không được tốt, quả nhiên đây là kiểu thể trạng uống nước thôi cũng mập, chính xác là mập ảo.
Người này chính là thím Quế Hoa ở gian nhà trước của nhà họ Hứa, sinh được hai đứa con trai, hiện giờ chúng đều đã mười tuổi rồi. Hơn nữa, hình thể của cô ấy trong mắt thế hệ trước chính là biểu tượng của phúc khí, nên rất có thể diện trong nhà, còn ở bên ngoài thì luôn bị người khác lườm nguýt.
Trong trí nhớ, cô ấy rất chiếu cố hai chị em Hứa Nam Nam, đôi khi còn vụng trộm đồ ăn vặt để đưa cho hai chị em cô ăn. Hứa Nam Nam theo bản năng liền nở nụ cười: “Cháu thích nhất là làm việc cùng với thím Quế Hoa đấy.”
“Thật đúng là hết nói nổi.” Trương Thúy Cầm nói xong liền nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ. Trong lòng cũng không muốn đối đầu với Tống Quế Hoa. Không phải do sợ hãi, chỉ là những người đàn ông trong nhà Tống Quế Hoa tính tình vô cùng nóng nảy, cô ta không muốn rước họa vào thân.
Trương Thúy Cầm thở phì phì rồi bỏ đi, Tống Quế Hoa hừ lạnh một tiếng, tiến lại gần khuyên nhủ Hứa Nam Nam: “Về sau mỗi lần làm việc hãy theo thím, đừng làm cùng với thím ấy nữa.”
Hứa Nam Nam gật đầu lia lịa. Cô cũng cảm thấy không vui khi làm việc cùng Trương Thúy Cầm, căn bản là không thích một chút nào. Thấy Hứa Nam Nam ngoan ngoãn gật đầu, Tống Quế Hoa mỉm cười, trong lòng rất vui sướng. Cô ấy chỉ có hai đứa con trai nhỏ, không sinh được đứa con gái nào, nên khi nhìn thấy Hứa Nam Nam cùng Hứa Tiểu Mãn ở nhà họ Hứa không được sống yên ổn, trong lòng cũng thấy họ thật đáng thương!
Hai đứa nhỏ này ngoan hiền như vậy, vậy mà nhà họ Hứa lại nhẫn tâm đối xử tệ bạc. Tàn nhẫn nhất vẫn là hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh, một mặt tình nguyện nuôi dưỡng cháu trai và cháu gái nhưng lại mặc kệ con gái ruột của mình.