93. Chương 93

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Quế Hoa bắt đầu suy nghĩ.
Hứa Nam Nam cười nói: "Thím đừng lo, bây giờ vẫn chưa vội, cũng phải đợi đến sang năm." Mặc dù bây giờ cô có tiền, nhưng vừa mới chuyển ra ngoài đã vội vàng cho Tiểu Mãn đi học, chắc chắn sẽ khiến người khác suy đoán. Dù sao cũng phải chờ sau khi được chia lương thực và tiền, kéo dài một thời gian sẽ dễ thực hiện hơn.
"Ài dà, được thôi, sau này để Mộc Đầu dạy thêm cho Tiểu Mãn, thằng bé này học hành cũng không tồi chút nào." Tống Quế Hoa hơi kiêu ngạo nói.
Lúc này Hứa Nam Nam cũng không từ chối ý tốt của Tống Quế Hoa nữa: "Vậy phải làm phiền nhóc Mộc Đầu rồi."
Nhóc Mộc Đầu ho khan một tiếng, cố nhịn cười, gật đầu.
Thấy Thạch Đầu đứng bên cạnh có vẻ không cam lòng lắm, Hứa Nam Nam cười nói: "Còn có nhóc Thạch Đầu, em cũng phải học hành cho tốt, đến lúc đó sẽ cùng dạy Tiểu Mãn học bài, bây giờ em là anh của Tiểu Mãn rồi."
Lúc này nhóc Thạch Đầu mới vui vẻ gật đầu: "Chắc chắn em thông minh hơn anh ấy." Đương nhiên là cậu bé luôn muốn hơn nhóc Mộc Đầu của mình.
Người nhà ông Hứa nhanh chóng nghe tin người trong thôn giúp chị em Hứa Nam Nam dọn dẹp nhà cửa.
Bà Hứa vô cùng tức giận: "Đúng là một lũ lo chuyện bao đồng, chuyện nhà ông Hứa cũng cần đến lượt bọn họ để ý sao."
Ông Hứa bảo: "Thôi, dù sao cũng không làm phiền tới chúng ta, nhưng mà phải nói với vợ chồng Kiến Sinh về chuyện này. Tránh đến lúc chúng về, biết con gái mình không còn cùng hộ khẩu nữa, lại sinh lòng nghi ngờ lung tung."
"Nghi ngờ lung tung cái gì chứ, không phải là chúng ta đuổi chúng nó đi, là tự chúng muốn bám lấy Tống Quế Hoa, đúng là lũ tham phú phụ bần." Bà Hứa nhăn nhó nói.
"Nói thì nói vậy, nhưng vẫn phải đề phòng. Lần trước Kiến Sinh vẫn rất bảo vệ con Hai, tôi thấy thế này đi, tìm người vào thành phố một chuyến, nói trước với vợ chồng Kiến Sinh, tránh sau này họ cảm thấy quá đột ngột."
"Tìm ai đi? Chúng ta già cả rồi không đi nổi." Bà Hứa không vui nói. Bà Hứa không muốn đến thành phố, cảm thấy một dân nông thôn như mình, đến thành phố không có tự tin, sợ bị người ta xem thường. Nhưng mà ông ấy nói đúng, lần trước Kiến Sinh quay về, thái độ đúng là hơi khác thường, nếu lúc về lại ầm ĩ nữa thì không hay chút nào. Dù sao Lý Tĩnh sắp chuyển hộ khẩu phi nông nghiệp, sau này hai đứa cháu trai chuyển hộ khẩu, cũng phải thỏa thuận với thằng Cả: "Nếu không thì để Kiến Hải đi, nó thông minh hơn thằng ba."
"Gần đây phải xây dựng đồng ruộng, nhà chúng ta nhất định phải có người làm việc. Đến lúc đó ra đồng còn cần người ở lại. Kiến Hải là đàn ông, không đi được. Để Lưu Xảo đi, nó cũng là người thông minh."
Bà Hứa nghe thấy tên của Lưu Xảo, thì không có ý kiến. Dù sao con dâu thứ ba quả thật cũng là người thông minh: "Ông nói xem nhà chúng ta tìm được con dâu kiểu gì vậy chứ? Thằng thông minh thì lấy vợ ngu, thằng khờ thì lấy vợ khôn. Còn con dâu cả... xuất thân là người làm, lại lấy được thằng con có tiền đồ nhất của chúng ta."
Càng nói, trong lòng bà Hứa càng thêm khó chịu.
Đến tối, các con trai con dâu trở về nhà, bà Hứa liền nói ra quyết định của hai ông bà. Để con dâu thứ ba Lưu Xảo đi vào thành phố, nói rõ ràng chuyện trong nhà với gia đình thằng cả, tránh để cả nhà thằng cả hiểu lầm gia đình mình.
Đôi mắt Lưu Xảo sáng lên, cô ta bình tĩnh nói: "Cha mẹ cứ yên tâm, con sẽ nói rõ đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện để cho anh cả hiểu nỗi khổ của cha mẹ."
"Dựa vào đâu mà chứ, con cũng muốn đi." Trương Thúy Cầm ở bên cạnh làm ầm ĩ lên. Nhưng lần này Hứa Kiến Hải không hề kéo cô ta lại.
Ông Hứa cau mày: "Thúy Cầm, cô đang làm gì vậy hả? Quyết định của tôi và mẹ cô, cô còn có ý kiến sao?"
"Tất nhiên là con có ý kiến, vì sao Lưu Xảo có thể đi mà con thì không thể đi chứ. Con là dâu thứ hai, cô ta là dâu thứ ba, sao cô ta lại có thể chạy lên trước con được chứ."