Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 94: Hai nàng dâu lên thành phố
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng trước bọn trẻ không về, con cũng là mẹ, lòng cũng nhớ thương con lắm chứ. Tại sao cô ta được đi mà con lại không được đi?"
Trương Thúy Cầm vừa nói vừa òa khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Lỗi Tử đáng thương của con, cả tháng không gặp mẹ ruột, không biết thằng bé nhớ con đến mức nào."
Bà Hứa bị cô ta làm ồn đến mức choáng váng đầu óc. Bà đập bàn, bực bội nói: "Đi hết rồi thì ai làm việc? Tôi nói cô không nghe, cô muốn làm phản à!"
Lúc này, Hứa Kiến Hải mới lên tiếng: "Mẹ, tính tình Thúy Cầm là vậy đó, mẹ đừng giận nữa. Cô ấy thực sự nhớ con, hay là thế này đi, con sẽ làm việc nhiều hơn một chút để Thúy Cầm đi thăm mấy đứa trẻ. Chứ nếu đến lúc đó, em dâu ba đi rồi, Mai Tử và Long Long nhìn thấy mẹ đến, còn Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà con lại không thấy, nhất định trong lòng sẽ rất buồn."
Những lời của Hứa Kiến Hải đã đánh trúng tâm lý bà Hứa. Bà Hứa không thương con dâu, cho dù có quý Lưu Xảo đến mấy, bà cũng không thể thương Lưu Xảo như con gái ruột. Nhưng bà lại thương cháu trai, đặc biệt là Hứa Lỗi, con trai của Trương Thúy Cầm, đó chính là cháu đích tôn của bà.
Tình cảm của bà Hứa với các con trai cũng bình thường. Trong lòng bà luôn cho rằng con trai phải phụng dưỡng và lo hậu sự cho bà, đó là trách nhiệm của bọn họ, cũng là mục đích bà sinh ra những đứa con trai này. Nhưng cháu trai thì khác, đó là đứa trẻ bà đã tận mắt nhìn nó chào đời, là con cháu đời sau của nhà họ Hứa.
Không muốn để cháu trai và cháu gái tài giỏi buồn, bà Hứa đành cắn răng quyết định, cho Lưu Xảo và Trương Thúy Cầm cùng đi.
Còn việc để Trương Thúy Cầm đi một mình… bà Hứa không dám nghĩ tới.
Ngày hôm sau, Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo không ra đồng mà cùng nhau lên thành phố.
Sau khi Tống Quế Hoa biết chuyện này, bà vội vã lên núi tìm Hứa Nam Nam để nói chuyện. "Nam Nam, cháu nói xem cháu có cần đến thành phố tìm cha mẹ cháu nói chuyện không? Chứ không thì đen cũng bị bọn họ nói thành trắng đó."
Lúc gia đình họ Hứa bảo Lưu Xảo và Trương Thúy Cầm đến thành phố, không cần nói ai cũng biết là vì sao. Chẳng phải là họ lo lắng khi Hứa Kiến Sinh về nhà, biết con gái không còn chung sổ hộ khẩu, đến lúc đó hắn ta sẽ làm ầm lên sao?
Họ đi trước để đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu hai chị em Hứa Nam Nam đây mà.
Hứa Nam Nam vừa cắt cỏ heo xong, đang cho heo ăn, Hứa Tiểu Mãn ở bên cạnh giúp đỡ.
Nghe Tống Quế Hoa nói đến chuyện này, Hứa Nam Nam cũng ngây người một lúc, rồi lập tức lắc đầu: "Cháu không đi." Việc gia đình họ Hứa làm này, sớm đã nằm trong dự đoán của cô. Nhưng cô không nghĩ nhiều. Trước kia sở dĩ cô phải diễn kịch trước mặt Hứa Kiến Sinh là vì cô còn ở nhà họ Hứa, thân cô thế cô, không còn cách nào khác. Nhưng bây giờ đã khác rồi, cô không còn là người nhà họ Hứa nữa, Hứa Kiến Sinh cũng không quản được cô. Cô không muốn xen vào chuyện này.
"Cháu ơi, đứa nhỏ này, ông bà nội cháu là ông bà nội cháu, nhưng cha mẹ cháu vẫn là cha mẹ ruột của cháu. Dù họ có thế nào đi nữa thì họ cũng không thể đối xử với cháu như ông bà nội cháu được." Tống Quế Hoa cũng không mong rằng hai đứa trẻ này thực sự sẽ không qua lại với cha mẹ ruột của chúng nữa.
Cho dù vợ chồng Hứa Kiến Sinh có ra sao đi nữa thì đó cũng là cha mẹ ruột, trong lòng họ vẫn sẽ thương yêu con gái mình, dù ít một chút, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.