Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 1
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông năm 1969, trời lạnh cắt da cắt thịt. Cô gái nằm trên giường bị cái lạnh buốt làm tỉnh giấc. Cô cố hết sức mở to mắt, đầu óc ong ong, mãi một lúc lâu vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rồi cô cựa quậy thân thể cứng đờ, chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt nghi hoặc quay đầu nhìn quanh. Cô nhớ rõ mình đáng lẽ đã chết rồi.
Không xa chỗ cô nằm là một khung cửa sổ lủng lẳng. Bên ngoài, tuyết trắng dày đặc bao phủ khắp nơi, ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua khe hở cửa sổ chiếu vào phòng, để lộ rõ nền nhà gồ ghề lồi lõm và những vết nứt trên vách tường. Kim Tú Châu nhíu mày. Căn nhà này trông còn tồi tàn hơn cả nơi cô từng sống khi còn bé.
Cô đưa tay xoa xoa vầng trán đau nhức. Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng hít thở truyền đến từ bên cạnh, động tác lập tức dừng lại. Vừa định tìm hướng phát ra tiếng động, đầu cô lại đau như thể bị hàng vạn mũi kim nhỏ đâm vào, vô số hình ảnh xa lạ lập tức ùa vào tâm trí.
Mãi một lúc lâu cơn đau mới dịu đi, cô hít một hơi thật sâu để ổn định tâm trí. Sau đó, dường như nhớ ra điều gì, cô quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, vẻ mặt trở nên trầm tư. Người đàn ông nằm trên giường, quay lưng về phía cô, chiếc chăn mỏng chỉ đắp hờ ngang hông, để lộ tấm lưng rắn chắc mạnh mẽ. Trong đầu Kim Tú Châu lại một lần nữa đấu tranh tư tưởng. Cô quan sát cảnh tượng xung quanh, cuối cùng cắn răng một cái, như thể đã đưa ra quyết định. Cô run rẩy đưa tay kéo chăn, nằm xuống một lần nữa và nhắm chặt mắt lại.
Sáng sớm, trời còn chưa hửng sáng, một cô gái trẻ mặc chiếc áo khoác màu xanh lam đã giặt đến bạc phếch, bưng một chậu nước ấm đến gần căn phòng nhỏ. Trước khi gõ cửa, cô nàng còn cố ý dừng lại vuốt vuốt mái tóc tết đuôi sam. Thấy không có sợi tóc nào rối, lúc này cô mới yên tâm gõ cửa, trên mặt cố ý nở nụ cười thẹn thùng.
Cô gái gõ cửa hai lần, bên trong không hề có tiếng đáp lại. Cô tưởng tiếng gõ cửa quá nhỏ, bèn gõ mạnh thêm hai cái. Đợi một lúc, trong phòng vẫn không có động tĩnh gì. Không biết cô nàng nghĩ đến điều gì, ánh mắt đảo quanh, rồi quay đầu nhìn một lượt quanh sân. Thấy không có ai, cô mới lén lút kề mặt vào khe cửa nhìn trộm bên trong. Tầm nhìn có hơi mơ hồ, cô nàng bèn khẽ đẩy một cái. Vừa mới đẩy nhẹ, cửa phòng đã mở ra. Ngay lập tức, cô nàng nhìn thấy trên giường một nam một nữ đang ôm nhau vô cùng thân mật ngủ chung.
Người đàn ông nằm đối diện với tầm mắt cô gái, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt cương nghị, sống mũi cao, môi mỏng hơi mím. Dù đang ngủ, trên người anh vẫn tỏa ra khí thế khiến người khác không dám tới gần. Người phụ nữ đang ngủ dán sát trong lồng ngực anh, chỉ để lộ một nửa gương mặt cùng mái tóc đen nhánh. Nhưng Phó Mỹ Vân chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra. Lập tức, lông tơ cả người cô nàng dựng đứng, cô quăng thẳng chậu nước trong tay đi, hét lên một tiếng the thé rồi vọt tới: “Kim Tú Châu, đồ tiện nhân này, tôi liều mạng với chị——”
Tiếng thét vang vọng khắp khoảng sân, làm kinh động hai vợ chồng già đang nấu cơm trong bếp. Họ vội vàng chạy ra xem, rồi la lớn: “Sáng sớm tinh mơ mà đã la hét cái gì? Nhà còn đang có khách đấy!”
Hai vợ chồng ngủ ở phòng nhỏ bên cạnh cũng bị đánh thức. Họ hùng hổ chạy ra mở cửa, gắt gỏng: “Sáng sớm ngày ra không ngủ thì thôi, còn hét cái giống gì?”
Người phụ nữ còn nhéo mạnh vào eo người đàn ông, vô cùng oán giận nói: “Nào có nhà nào có cô em chồng lớn tuổi như vậy mà còn chưa gả chồng, ngày nào cũng như ngày nào nổi điên lên thế chứ.”
Người đàn ông còn chưa kịp phản bác, đã nghe thấy tiếng mẹ mình lớn tiếng gọi: “Thằng cả, mau ra đây đánh chết con tiện nhân này! Ra mà xem chuyện tốt nó làm đây này!”
Anh ta nhíu chặt mày, nhưng vẫn xỏ giày đi sang căn phòng nhỏ bên cạnh. Vừa mới bước vào, anh đã nhìn thấy ba người phụ nữ trong phòng đang đánh nhau loạn xà ngầu cả lên. Nói đúng ra, là mẹ và em gái anh ta đang ra sức vung tay đánh Kim Tú Châu trên giường, còn Kim Tú Châu thì ôm chăn cuống cuồng trốn về phía sau, ở giữa cách vai trần của một người đàn ông – cũng chính là Giang Minh Xuyên, chiến hữu của em trai anh ta, người đã đến nhà làm khách ngày hôm qua.
Giang Minh Xuyên quần áo còn chưa mặc tử tế, dường như là vội vàng tròng lên, khóa quần cũng chưa kéo. Với tình hình này, người sáng suốt vừa nhìn đã biết chuyện gì xảy ra. Sắc mặt anh rất khó coi, ngồi cứng đờ trên giường. Nhìn sang Kim Tú Châu đang bị túm tóc, anh đen mặt duỗi tay ngăn lại. Hành động ngăn cản này lại càng kích thích hai mẹ con kia, chúng chuyển sang cào cấu anh. Trong nháy mắt, trên người và mặt anh đã xuất hiện vài vệt đỏ, thậm chí còn bị xước da…
Cuối cùng, ông cụ đứng ngoài cửa không thể nhìn nổi nữa, hét lớn một tiếng: “Đủ rồi!”
Tiếng quát lớn làm mấy người trong phòng giật mình. Ông cụ trầm mặt quay đầu nói với con trai: “Gọi nhà thông gia tới đây.”
Trong phòng, bà cụ tức giận chửi um lên: “Thông gia cái gì mà thông gia! Bà đây không có cái loại thông gia ấy! Nhìn xem đã dạy ra cái giống gì!”
Kim Tú Châu xoa xoa da đầu vừa bị kéo đau, cúi đầu không nói một lời. Trải qua trận đại chiến này, cô đã hoàn toàn tỉnh táo, nhận ra bản thân mình đã mượn xác hoàn hồn, sống lại trong thân xác của một người phụ nữ trùng họ trùng tên.
Đêm hôm qua, cô đã tỉnh dậy một lần. Hóa ra, cô nàng “Kim Tú Châu” trước đây đã nghe lén được mẹ chồng mình tính toán gả khuê nữ cho người đàn ông này, nên nảy sinh ý đồ khác. Cô nàng này suy tính rất đơn giản: dựa vào đâu mà cô em chồng được gả cho người tốt như vậy, sau này được sống những ngày tháng tốt đẹp, ở nhà cao cửa rộng trong thành phố? Trong khi bản thân mình chỉ có thể ở nông thôn chịu khổ chịu mắng.
Giờ chồng cô đã chết, lại không có con trai, về sau chỉ còn những ngày tháng khổ cực đang chờ đợi. Càng nghĩ càng thống hận, cô liền dứt khoát rời giường, nấu cho người đàn ông kia một bát thuốc hạ sốt. Đây là loại thuốc do lão trung y trong thôn kê, dạo gần đây con gái cô vừa ho vừa sốt, uống thuốc này đã khỏe lên rất nhiều, chỉ có điều có phản ứng phụ là uống xong dễ gây buồn ngủ.
Chiều hôm qua, người đàn ông này đã đi bộ mười mấy cây số để đến đây. Buổi tối khi ăn cơm, ông cụ lấy ra rượu quý. Anh nói mình còn đang sốt không thể uống. Lúc đó, cô nàng “Kim Tú Châu” kia nghe thấy, mới nghĩ ra được biện pháp này.
Về phần Kim Tú Châu hiện tại, cô đã sớm quen với cuộc sống phú quý ở Hầu phủ, nào còn nguyện ý ở lại nơi thâm sơn cùng cốc nghèo xác xơ này? Đã dứt khoát thì không làm, nếu làm phải làm đến nơi đến chốn, cô quyết định tiến hành kế hoạch này tới cùng.
Hai vợ chồng nhà họ Kim đến đây rất nhanh. Đi cùng còn có con gái cả và con gái thứ hai, những người sáng nay tới nhà chúc Tết. Bởi vì là chuyện xấu, nên hai người con rể không được gọi tới cùng.
Mẹ Kim vừa vào cửa đã xông thẳng vào định đánh Kim Tú Châu, mắng cô là đồ không biết xấu hổ, sao có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy. Kim Tú Châu đã mặc xong quần áo, đang đứng ở cửa nhà chính. Thấy bà ta trừng mắt xông thẳng tới, cô bèn trốn ngay ra phía sau ghế của Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên ngồi nghiêm chỉnh, hai tay nắm chặt gắng sức khắc chế cơn giận của mình.
Từ nhỏ đến lớn, anh đã gặp qua vô số ngăn trở, nhưng chưa khi nào lại muốn đào một cái hố mà chui vào như lúc này. Nhìn thấy động tác của Kim Tú Châu, anh mím chặt môi, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên đang xông tới. Ánh mắt anh lạnh như băng, khiến câu chửi của mẹ Kim nghẹn lại trong họng không phát ra được, cuối cùng bà ta chỉ hung hăng trừng mắt nhìn Kim Tú Châu.
Cho dù có giận đến mức nào, hai gia đình lúc này cũng không dám làm lớn chuyện. Nhà họ Phó còn muốn dựa vào sự hy sinh của con trai thứ hai mà nở mày nở mặt. Nếu để người khác biết việc này, sau này không biết sẽ truyền thành phiên bản gì. Ở nông thôn, mấy bà ngồi lê đôi mách có thể nói trắng thành đen, huống chi việc này cũng đâu có “trắng” thật sự. Nhà họ Phó còn có cháu trai, nhà họ Kim cũng còn con trai nhỏ, không tới mấy năm nữa là sẽ cưới vợ. Gây ra chuyện lớn quá sau này đề thân với nhà người khác cũng khó.
Nghĩ đến đây, hai nhà cùng bắt đầu bàn bạc. Tuy nói không thể làm lớn chuyện, nhưng cũng không thể nào cho qua. Nhà họ Phó muốn nhà họ Kim trả lại hai trăm tệ tiền sính lễ lúc trước. Nhà họ Kim không chịu, nói con gái nhà mình ở nhà vừa ngoan vừa hiền, vừa đến nhà mấy người lại xảy ra chuyện như vậy, tại gia phong nhà mấy người không ra gì đã ảnh hưởng tới con gái nhà họ…
Dù sao, kết quả là hai bên chỉ trích đối phương, không bên nào chịu đưa tiền.
Ồn ào một hồi, phụ nữ hai nhà trực tiếp động tay động chân. Vốn cho rằng hai mẹ con nhà họ Phó đã hung hãn lắm rồi, không ngờ rằng ba mẹ con nhà họ Kim còn hơn một bậc. Họ đè thẳng hai mẹ con nhà họ Phó xuống đất mà cấu véo. Hai cha con nhà họ Phó thì gầy như que củi, sợ chết tránh sang một bên kêu gọi họ dừng tay. Còn con dâu thì mặc kệ, thậm chí còn che miệng lén cười.
Trong nhà chính lại loạn như cào cào. Cuối cùng, Giang Minh Xuyên ngồi trong một góc không thể nhìn nổi nữa, bèn lấy ra hai trăm đồng giải quyết việc này, mỗi nhà một trăm.
Hai nhà ngừng nghỉ trong chốc lát, sau đó lại vì chuyện muốn phủi sạch quan hệ với Kim Tú Châu mà rùm beng lên. Nhà họ Kim nói con gái đã gả chồng như bát nước đổ đi, hiện giờ đã không còn là người nhà bọn họ. Nhà họ Phó cũng không nhận, nói Kim Tú Châu không biết xấu hổ như vậy, ai biết đứa con cô sinh có phải cháu gái nhà bọn họ hay không, giờ lại còn hòng ở lại nhà họ ăn không uống không.
Giang Minh Xuyên không nghe nổi nữa, lạnh mặt ngắt lời bọn họ: “Tôi sẽ cưới cô ấy.”
Kim Tú Châu đứng bên cạnh xem, cứ như thể chuyện này không liên quan gì tới mình. Mãi đến khi nghe được lời này, cô mới có chút xúc động mà nhìn về phía người đàn ông. Cô vốn vẫn còn đang lo lắng không biết làm thế nào để ăn vạ anh, không ngờ rằng anh lại đứng ra chịu trách nhiệm. Kỳ thật, tối hôm qua bọn họ cũng chưa hề xảy ra chuyện gì, anh hoàn toàn bị cô nàng “Kim Tú Châu” trước đây và cô tính kế.
Những chuyện sau đó Kim Tú Châu cũng không biết. Cô nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng khóc, biết là con gái đã dậy. Cũng không biết là do huyết mạch tương liên hay vì lý do khác, cô không để ý tới chuyện khác nữa mà về thẳng phòng.
Từ khi chồng “Kim Tú Châu” mất nửa năm trước, cô và con gái bị đuổi tới gian phòng nhỏ ở hướng Bắc này. Căn phòng vừa nhỏ, vừa ẩm ướt, âm u. Phòng này vốn là của Phó Mỹ Vân, lần này Giang Minh Xuyên tới thăm, mới nhường cho anh ở.
Trong nhà này, tiền sửa chữa phòng ốc gì cũng đều do chồng “Kim Tú Châu” bỏ ra. Nói ra thì “Kim Tú Châu” đích thực là số khổ. Trên cô có hai người chị, dưới còn một em trai, cô ở giữa không được yêu thương. Vốn tưởng rằng gả cho một người đàn ông có bản lĩnh, nào ngờ đối phương hàng năm đi biền biệt. Mẹ chồng thì không hiền, cô em chồng thì không lành, lại còn được thêm bà chị dâu thích đâm bị thóc chọc bị gạo, ngày qua ngày đều trải qua nước sôi lửa bỏng.
Kim Tú Châu lóng ngóng bế con gái lên dỗ dành. Cô bé rất nhẹ, gương mặt gầy gò vàng vọt. Nhìn thấy mẹ, cô bé rầm rì mấy tiếng, rồi lại mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Cô sờ sờ đầu con gái, dường như hơi sốt nhẹ. Cô bé này vừa nhìn đã biết không được chăm sóc tốt, so với những tiểu chủ tử của Hầu phủ, quả thực là một trời một vực.
Cô đau lòng chạm vào làn da nứt nẻ trên mặt con gái. Đang chuẩn bị buông con xuống để cô bé ngủ tiếp thì thấy có người vào phòng. Quay đầu lại nhìn, là chị hai của cô nàng “Kim Tú Châu” trước đây.
Chị hai Kim Ngọc Châu có chút ghen ghét nhìn cô. Chị ta vốn muốn tới hỏi thăm về Giang Minh Xuyên, nào ngờ vừa mở miệng lại nhịn không được buông một câu mỉa mai: “Cô cũng coi như là tốt số, vậy mà lại gặp được cái bánh có nhân trên trời rơi xuống. Chị nghe ý của mẹ chồng cô, gã kia chức tước cũng cao, về sau cô có thể ăn sung mặc sướng rồi.”
Nói tới đây, chị ta có chút không cam lòng. Không thể nào ngờ em ba, người luôn chỉ biết cắm đầu làm việc, lại có thể gả tốt như vậy. Kỳ thật, lúc trước chị ta cũng do dự. Nhà họ Phó vốn dĩ muốn hỏi cưới chị ta, nhưng chị ta cũng rất biết tính toán, nghe phong thanh người nhà họ Phó không dễ ở chung, mới nói với mẹ gả em gái qua đi. Dù gì thì sính lễ nhà họ Phó mang tới thật sự rất nhiều, mẹ nhất định không nỡ từ chối.
Chị ta cũng chưa từng thấy hối hận, dù gì thì từ khi em ba gả qua vẫn luôn sống không tốt. Nhưng nào ngờ còn có một ngày như vậy. Phó Kiến Quốc không thể nào so sánh với người đàn ông này được, không nói tới diện mạo, chỉ nói tới cách xử lý mọi việc phóng khoáng đường hoàng, đã không thể nào so với người ta.
“Nhưng mà, chuyện hôm nay cô làm quả thật có chút khó coi. Chỉ sợ người ta trong lòng ôm hận, đừng nhìn anh ta ngoài miệng nói lời dễ nghe, thật sự muốn cưới cô chỉ e hơi khó. Chúng ta cũng không biết anh ta là người ở đâu, đến lúc đó chạy mất chẳng phải là phiền phức lớn hay sao? Nên ý chị là, vẫn nên ở lại nhà họ Phó thì tốt hơn, dù gì Tiểu Yến cũng là họ Phó.”
Được rồi, Kim Tú Châu vừa nghe đã biết chị hai này có ý định gì, e là chỉ mong cô sống không tốt. Cô đã sống nhiều năm trong nội trạch, trong phủ chủ tử nói chuyện lúc nào cũng quanh co vòng vèo, cách nói thẳng thừng như vậy để biểu lộ tâm tư thật đúng là hiếm thấy.
Kim Tú Châu cũng không quen với chị ta, cười khẽ một tiếng: “Chị hai đúng là đã nhắc nhở em. Giờ em sẽ đi thu dọn đồ đạc, khi nào anh ta đi em sẽ đi theo.”
Kim Ngọc Châu: “…” Chị ta không phải có ý này.
Kim Tú Châu nói được làm được. Giang Minh Xuyên giải quyết xong mọi chuyện, chuẩn bị rời đi. Anh và hai vợ chồng nhà họ Phó đã thương lượng xong xuôi. Anh còn có chuyện phải làm, năm ngày sau sẽ đến đón mẹ con Kim Tú Châu.
Hai vợ chồng già nhà họ Phó cũng không vui vẻ gì cho cam, nhưng con dâu cả thì rất vui. Rốt cuộc Giang Minh Xuyên đã chi rất nhiều. Anh đưa nốt ba mươi đồng còn sót lại trên người và phiếu gạo năm cân ra. Dù sao chỉ ở thêm có năm ngày, cũng không cần tiêu pha gì. Nào ngờ khi Giang Minh Xuyên vừa ra cửa, Kim Tú Châu đã ôm theo con gái, trên tay còn khoác một cái bọc nhỏ vội vàng theo sau lưng anh.
Giang Minh Xuyên nhíu mày. Anh không biết nên dùng thái độ gì đối đãi với cô. Anh hít một hơi thật sâu, cũng không nhìn cô, đôi mắt dừng lại ở ngọn cây cách đó không xa, giải thích qua loa: “Cô cứ ở lại nhà, mấy ngày nữa tôi tới đón cô. Tôi còn có chuyện phải làm.”
Kim Tú Châu cúi đầu, đúng kiểu nàng dâu ngoan ngoãn, nhưng giọng nói lại rõ ràng: “Chị hai tôi bảo tôi phải theo sát anh. Chị ấy nói chúng tôi cũng không biết anh là người ở đâu, có chạy mất cũng không có cách nào tìm.”
Trùng hợp thay, Kim Ngọc Châu đang đứng bên cạnh xem kịch vui. Nghe thấy lời này, nụ cười trên mặt chị ta cứng đờ. Giang Minh Xuyên đưa mắt nhìn chị ta, tuy rằng không nói lời nào, nhưng ánh mắt có phần lạnh lùng. Những chuyện vừa xảy ra đã cho anh biết, dù là người nhà họ Phó hay người nhà họ Kim, đều không phải hạng tốt lành gì. Anh cũng biết bản thân bị hố rồi, nhưng lại không thể nhắm mắt làm ngơ được.
Giang Minh Xuyên nghĩ một chút rồi nói: “Tôi sẽ giữ lời, năm ngày sau sẽ tới. Dẫn theo cô không tiện, hơn nữa đứa bé còn nhỏ.” Nói xong, anh nhìn cô một cái, cho rằng cô đã hiểu ý mình, bèn xoay người bước nhanh rời đi.
Nào ngờ mới đi vài bước đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ đằng sau. Anh dừng lại nhìn đằng sau, đối phương cũng ôm con dừng lại, chỉ có điều không nhìn anh mà thôi.
“…”
Kim Tú Châu cúi đầu nhìn con gái trong lồng ngực. Trong lòng cô nghĩ, nguyên nhân chính là vì con gái nên cô mới muốn một tấc cũng không rời đi theo. Ai biết năm ngày sẽ phát sinh chuyện gì? Cô chưa bao giờ tin vào lời hứa của đàn ông, cô chỉ tin vào chính mình.
Cũng không biết có phải nhìn ra sự kiên trì của Kim Tú Châu hay không, Giang Minh Xuyên cũng không nói gì. Hai người một trước một sau rời đi. Đi một đoạn xa, Giang Minh Xuyên dừng lại, ôm lấy bé gái đang ngủ say trong lồng ngực Kim Tú Châu.
Mẹ Kim nhìn bóng dáng hai người, quay sang bên cạnh hứ một tiếng: “Rốt cuộc con bé đó lại được sống sung sướng.”
Kim Ngọc Châu không nói lời nào.
Giờ khắc này, chị ta hối hận xanh cả ruột. Chị ta đột nhiên ý thức được em gái mà mình luôn xem thường dường như đã tìm được một người đàn ông thật ưu tú.
*
Chú thích thêm của người chuyển ngữ:
Trung Quốc thành lập nước vào ngày 1/10/1949, bối cảnh truyện là 20 năm sau ngày lập nước. Cuộc chiến tranh được nhắc tới ở các chương sau là cuộc chiến giành độc lập của Trung Quốc trong những năm đó. Trong thòi kỳ kiến quốc, Trung Quốc đã áp dụng khá nhiều chính sách mà Việt Nam ta cũng áp dụng trong thời kỳ bao cấp, trong đó có một số chính sách cơ bản như thành lập hợp tác xã, tính công điểm, chia đều lương thực thu hoạch được theo công điểm, không được tụ do kinh doanh, vật phẩm do nhà nước phân phối… Muốn mua hàng ngoài tiền ra cần phải có tem phiếu như phiếu thịt, phiếu dầu, phiếu gạo, phiếu tivi....