Chương 2

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người đi thẳng đến huyện thành.
Con đường cũng không dễ đi, đều bị tuyết bao phủ, mỗi bước chân in sâu một dấu. Kim Tú Châu đi một đôi giày vải bông, chẳng mấy chốc đôi giày đã thấm nước, đi một hồi lâu, hai chân cô đã lạnh buốt đến mức đau nhức.
Hai người cũng không biết đã đi bao lâu, trời đất vốn chìm trong màn sương mù dày đặc. Đến khi họ đặt chân tới huyện thành thì trời đã sáng rõ. Có thể do thể trạng của thân thể này rất tốt, Kim Tú Châu cũng không cảm thấy mệt lắm, nếu là cô của trước kia, e rằng chân đã đau không thể bước nổi. Mười mấy năm sống trong nhung lụa không chỉ khiến thể chất cô thay đổi mà tư tưởng cũng khác xưa. Cô biết lúc này mình không thể than khổ, cho nên không than thở nửa lời, chỉ lặng lẽ bước theo sau người đàn ông.
Cũng may người đàn ông dường như cũng nhận ra, cố ý đi chậm lại một chút, còn quay đầu lại nói với cô: “Cô dẫm lên dấu chân của tôi đi.”
Kim Tú Châu hơi sững sờ, ngay sau đó khẽ cúi đầu đáp lời. Trong lòng thấy ấm áp, đây là lần đầu tiên cô được người khác quan tâm theo cách này.
Hầu gia từng đối xử tốt với cô, nhưng sự tốt bụng đó giống như đối với chó mèo con, thấy chúng đáng yêu thì dành thêm chút yêu thích, kỳ thực trong thâm tâm vẫn khinh thường cô. Đương nhiên, ông ta đối với những người khác cũng thế, nhẫn tâm đến mức ngay cả chính thê đã chung chăn gối hai mươi năm cũng có thể ra tay sát hại không chút do dự. Nhưng người đàn ông này thì không giống vậy.
Kim Tú Châu đè nén những suy nghĩ trong lòng, nghĩ về con đường phía trước mình phải đi ra sao. Sống lâu trong Hầu phủ, cô sớm đã hình thành thói quen đi một bước nghĩ ba bước. Không còn cách nào khác, cô không con cái, cũng chẳng có chỗ dựa, chỉ có thể càng thêm cẩn thận, cũng nhờ sự cẩn thận này mới khiến cô bình an vô sự hưởng thịnh sủng mười mấy năm.
Có điều, mọi suy tính của cô ngay khi tới huyện thành đều tan thành mây khói. Kim Tú Châu phát hiện dường như mình đã mượn xác hoàn hồn đến một thế giới hoàn toàn xa lạ. Lúc trước tuy rằng cảm thấy trang phục và kiểu tóc của người nơi đây có chút kỳ quái nhưng cô cũng không nghĩ ngợi sâu xa, cho rằng ở nông thôn vì tiện việc đồng áng mới ăn mặc như vậy, giống như khi còn nhỏ trong nhà cô nghèo, mẫu thân ra đồng làm việc cũng sẽ xắn tay áo, vén ống quần lên. Sau này khi vào Hầu phủ cô mới biết được làm như vậy là chướng mắt.
Thế nhưng trên đường phố nơi đây, cả nam lẫn nữ đều ăn mặc tương tự. Đàn ông để tóc ngắn, phụ nữ phần lớn tết tóc hai bên hoặc cắt tóc ngắn ngang tai. Trên đường phố rộng lớn, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy người cưỡi trên những chiếc xe hai bánh bằng sắt. Chỉ là nơi này nhìn thế nào cũng không giống một nơi giàu có, trên đường phố có thể nhìn thấy những căn nhà thấp bé, rách nát, xây dựng lộn xộn, so với triều Đại Cảnh phồn vinh hưng thịnh thì kém xa một trời một vực, chứ đừng nói là thấy người đeo vàng đeo bạc.
Giang Minh Xuyên dẫn Kim Tú Châu đi về hướng đồn công an của huyện thành. Khi đi đến cửa đồn công an anh nói: “Cô đứng đây chờ tôi một lát, tôi đi vào có chút việc, xong việc sẽ ra ngay.” Anh không giải thích quá nhiều, đặt con gái đang ôm sang lòng cô.
Tuy rằng thời gian ở chung không lâu, nhưng Kim Tú Châu vẫn rất tin tưởng người đàn ông trước mắt này, trực giác mách bảo cô rằng đối phương sẽ không bỏ rơi mình. Cô bèn gật gật đầu, nhận lấy con gái. Cô bé vẫn đang ngủ, dường như ngửi thấy mùi quen thuộc, theo bản năng rúc vào ngực Kim Tú Châu.
Giang Minh Xuyên đi vào đồn công an.
Kim Tú Châu tò mò quan sát cảnh vật chung quanh, nhìn thấy đối diện có người ra vào tấp nập, ai cũng cầm màn thầu, bánh bao để ăn, lập tức cô cũng thấy hơi đói bụng. Trên cửa lớn nhà đối diện viết bốn chữ “Tiệm cơm quốc doanh”, chữ cuối cùng cô không đọc được, nhưng dựa vào ký ức của “Kim Tú Châu” trong đầu, cô biết đây là nơi những người có tiền hay lui tới ăn uống mà người khác thường nói, món ăn ở đó vô cùng đắt đỏ.
Có điều Kim Tú Châu không phải người bạc đãi bản thân, trước khi ra khỏi nhà cô đã mang theo tất cả tiền riêng mà “Kim Tú Châu” đã tích cóp mấy năm nay, tổng cộng là hơn bảy mươi đồng, mười cân phiếu gạo và năm thước phiếu vải*.
*Một thước bằng 1/3m.
Trong mắt cô số tiền này không tính là nhiều, nhưng đối với “Kim Tú Châu” mà nói thì rất nhiều. Những thứ này đều là mỗi lần Phó Kiến Quốc trở về, cô thừa dịp người kia ngủ nửa đêm trộm trong túi anh ta. Phó Kiến Quốc cũng không phải người hay so đo tính toán, phát hiện tiền thiếu cũng không nghi ngờ gì cô, cũng có thể là có nghi ngờ nhưng không nói thẳng ra.
Vì thế chờ khi Giang Minh Xuyên mượn xong tiền đi ra thì thấy Kim Tú Châu một tay ôm con, một tay cầm bánh bao đang ăn.
“……”
Thật ra anh không ngờ trong người cô còn có tiền, tất cả tiền của anh đều đã đưa cho nhà họ Phó và nhà họ Kim, còn không đủ tiền mua vé xe về, đành phải hỏi mượn chiến hữu trước, lần sau quay lại sẽ trả họ.
Kim Tú Châu nhìn thấy anh đi ra, còn cố ý đưa cho anh một cái màn thầu. Giang Minh Xuyên nhìn thoáng qua, anh thực sự đói bụng, do dự một lát rồi nhận lấy ăn, đồng thời cũng đón lấy con gái đang được cô ôm trong lòng. Thấy cô bé còn ngủ, anh không khỏi hỏi một câu, “Con bé ngủ nhiều như vậy liệu có sao không?”
Kim Tú Châu hiểu lầm ý anh, giải thích: “Tôi đã giữ lại hai cái bánh bao, lát nữa con bé dậy sẽ ăn.”
Giang Minh Xuyên gật gật đầu, không nói thêm gì. Hai người chìm vào im lặng.
Giang Minh Xuyên đi trước, Kim Tú Châu theo thói quen đi sau anh cách khoảng hai bước. Anh hơi không được tự nhiên, nghĩ sau này hai người còn phải ở chung, có vài chuyện cần phải nói trước với cô, bèn nghiêm túc nói: “Năm nay tôi ba mốt tuổi, cha mẹ mất sớm, từ nhỏ được chiến hữu của cha tôi nhận nuôi. Hiện đang công tác trong quân đội, em đi theo tôi cũng chỉ có thể theo quân. Tôi sẽ cố gắng chăm lo cho em và con gái, còn về phần em… nếu có tâm tư khác thì nên thu lại một chút.” Câu cuối cùng, giọng điệu còn nhấn mạnh.
Kim Tú Châu nghe vậy, giật mình nhìn anh một cái, theo bản năng nũng nịu đáp một tiếng, “Vâng, em biết rồi ạ.”
Cô hiểu là anh đang để ý chuyện tối hôm qua.
Giang Minh Xuyên nhíu mày nhìn cô, thấy không quen khi người khác dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với anh, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào.
Buổi sáng Kim Tú Châu thức dậy vẫn chưa chải đầu, mái tóc lộn xộn, rối tung xõa trên vai, dường như cô còn không nhận ra điều đó. Thấy anh nhìn, cô hơi ngượng ngùng cúi đầu.
Giang Minh Xuyên thấy cô có vẻ thành thật hơn, bèn nhìn về phía trước, rồi nói tiếp: “Năm ngoái tôi nhận nuôi con trai của một chiến hữu, thằng bé tên Hạ Nham, tính tình hơi hướng nội và nhạy cảm. Cha cậu bé từng là lớp trưởng của tôi, tính tình cũng rất tốt.”
Nói tới đây, anh dừng lại một chút, “Nếu em không có ý kiến, chúng ta trở về sẽ nộp báo cáo kết hôn*.”
*Quy định trong quân đội Trung Quốc, trước khi kết hôn phải nộp báo cáo kết hôn cho cấp trên.
Đã lớn tuổi như vậy, anh quả thật muốn kết hôn. Anh cũng không thường xuyên có mặt ở nhà, phần lớn là gửi Hạ Nham ăn cơm nhờ nhà hàng xóm, tuy rằng có gửi tiền cho nhà họ, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, cứ lâu dài như vậy thì không ổn chút nào. Từ nhỏ anh đã được người khác nhận nuôi, không muốn con trẻ phải chịu những khổ cực mình từng trải qua, cho nên khi vợ đoàn trưởng giới thiệu cho anh một đối tượng đã có con riêng, anh suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Với tình hình hiện tại của anh, tìm được đối tượng có điều kiện tốt quả thật không dễ chút nào, hai người đều có con riêng mới có thể thấu hiểu cho nhau. Chỉ không ngờ lần này lại phát sinh chuyện như vậy.
Anh lại nhìn về phía Kim Tú Châu một lần nữa, trên mặt Kim Tú Châu hiện lên vẻ kinh ngạc. Cũng không phải kinh ngạc vì anh có con, ở tuổi anh, trong triều Đại Cảnh đã có cháu nội rồi ấy chứ. Cô chỉ không ngờ tâm tính anh lại tốt đến mức nuôi con cho người khác, việc này cô không thể làm được.
Nhưng ngẫm lại, Phó Kiến Quốc đã mất hơn nửa năm, thân thích gần xa đều không có ai đến thăm, mà anh ngày đầu năm mới còn vượt đường xa đến thăm một chuyến, còn mang theo tiền và gạo.
Trên mặt cô lộ ra một nụ cười, “Tôi cũng thích trẻ con, nhất định sẽ coi thằng bé như con ruột của mình.” Những lời này cô nói là từ tận đáy lòng, đời trước cô mong mỏi có con đến phát điên, đáng tiếc bị người ta hạ độc làm tổn thương cơ thể, không thể mang thai.
Giang Minh Xuyên gật gật đầu, cũng không biết có tin lời này không. Anh dẫn Kim Tú Châu đi về hướng bến xe, hai người khá may mắn, lúc tới nơi thì vừa vặn có một chiếc xe đi lên thành phố. Giang Minh Xuyên thuần thục mua vé, sau đó dẫn Kim Tú Châu tìm hai ghế phía sau ngồi xuống.
Kim Tú Châu chưa từng đi loại xe này, ghế ngồi bên trong cũng không thoải mái là bao. Có điều cô cũng là người từng chịu khổ cực, nên không hề ghét bỏ hay chê bai gì, chỉ có chút tò mò nhìn mọi thứ xung quanh. Đến lúc xe khởi động, cô không nhịn được khẽ thốt lên tiếng, nhìn cảnh vật bên ngoài nhanh chóng lướt qua, rồi quay đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
Giang Minh Xuyên nín cười, cau mày nhắc nhở cô ngồi nghiêm chỉnh.
Kim Tú Châu khẽ hừ một tiếng, quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy chiếc xe này so với ngồi xe ngựa thoải mái hơn nhiều, cũng khá là thú vị.
Sau khi hai người tới thành phố, Kim Tú Châu đi theo sau Giang Minh Xuyên xuống xe. Bên cạnh bến xe chính là ga tàu hỏa, Giang Minh Xuyên lại dẫn cô đi mua hai vé xe lửa, là chuyến hai giờ chiều. Thấy gần đến trưa rồi, hai người liền vào tiệm cơm quốc doanh gần đó dùng bữa.
Lúc xuống xe, bé gái Giang Minh Xuyên ôm trong lòng không biết đã thức dậy từ lúc nào. Anh vốn đang lo lắng cô bé sẽ khóc, không ngờ cô bé lại ngoan vô cùng, mở to đôi mắt đen nhánh bình tĩnh nhìn anh. Ánh mắt ấy như thể của một người trưởng thành, Giang Minh Xuyên nhạy cảm nhíu mày, đang chuẩn bị nhìn kỹ hơn thì thấy cô bé quay đầu nhìn ra bên ngoài. Anh khẽ thở dài, cảm thấy hẳn là mình đã nhìn lầm rồi.
Kim Tú Châu đói lả, dựa theo thói quen ăn uống trước kia của cô, buổi sáng một chén nhỏ cháo tổ yến cùng mấy món ăn phụ là đủ rồi, không ngờ hiện giờ ăn một cái bánh bao thịt to như vậy mà vẫn không thấy no.
Giang Minh Xuyên gọi hai bát mì thịt gà và một bát canh trứng, mỗi bát đều đầy ắp. Kim Tú Châu cũng không kén chọn, cô cầm đũa bắt đầu ăn. Tuy rằng ăn vội vàng, nhưng động tác lại nhã nhặn, rất có phong thái của tiểu thư khuê các.
Giang Minh Xuyên quay đầu nhìn lướt qua, cảm thấy cô cũng không tệ như những gì anh từng nghĩ. Kim Tú Châu thấy anh đang nhìn mình, tưởng rằng mình ăn uống thô lỗ quá, vội vàng giả vờ lau miệng, sau đó vén tóc, nhìn anh nở một nụ cười ngọt ngào.
Anh dừng lại một chút, “Ăn nhanh đi.” Sau đó cúi đầu, gắp một đũa mì to đưa vào miệng.
Kim Tú Châu: “…” Thật không hiểu ra sao.
Phó Yến Yến đang ngồi bên cạnh cô ngoan ngoãn ăn canh trứng, thấy được cảnh này, trong đôi mắt bình tĩnh hiện lên một tia gợn sóng.
Cơm nước xong, họ ra nhà ga chờ. Một giờ năm mươi chiều, một nhà ba người lên xe lửa. Giang Minh Xuyên biết Kim Tú Châu lần đầu tiên ngồi xe lửa, sợ cô không hiểu, nên bảo cô cầm hành lý đi phía trước.
Kim Tú Châu vừa đi vừa tò mò nhìn khắp nơi xung quanh. Nếu nói ô tô làm cô cảm thấy ngạc nhiên, thì chiếc xe lửa này càng khiến cô cảm thấy vô cùng chấn động. Trước nay cô chưa từng thấy một chiếc xe lớn như vậy, có thể chở được nhiều người đến thế, mà lại còn không cần đến ngựa kéo, chỉ thấy khói bốc lên, quả thực không thể tưởng tượng nổi. Thế cho nên lúc đi cô không để ý, khi bước đi thân thể cứ nghiêng ngả.
Giang Minh Xuyên ôm bé con đi phía sau nhìn thấy thế, cuối cùng không nhịn được nhắc nhở, “Đi cho cẩn thận nào, đừng có lắc lư, nhìn khó chịu.”
Kim Tú Châu nghe vậy quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh nhíu chặt mày, trong lòng hơi sợ anh, vội vàng bước đi nghiêm chỉnh. Trong lòng thì thầm mắng anh là đồ không biết thưởng thức.