Chương 12

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phòng bếp, Giang Minh Xuyên kể cho Kim Tú Châu nghe về công việc mới của cô.
“Bếp trưởng Trương nói, trước mắt chú ấy xin cho em vị trí phụ bếp, ban đầu sẽ phụ trách chuẩn bị bữa sáng, sau này nếu làm tốt thì có thể được chuyển sang làm bữa trưa hoặc bữa tối.”
“Về phần lương bổng, cũng giống như những người khác, mỗi tháng hai mươi đồng, kèm theo năm cân phiếu gạo và nửa lít dầu mè. Các khoản khác sẽ được phát vào cuối năm. Tuy nhiên, công việc yêu cầu phải dậy sớm, mỗi ngày ba giờ sáng đã phải có mặt ở nhà ăn, kết thúc vào chín giờ sáng. Từ chín giờ đến mười giờ tối lại phải chuẩn bị nguyên liệu cho sáng hôm sau.”
Chế độ đãi ngộ này, tiền lương có thể sánh ngang với công nhân thành thị, điểm bất tiện duy nhất là phải thức khuya dậy sớm.
Nhưng những điều này chẳng nhằm nhò gì với Kim Tú Châu. Trước kia khi còn là nha hoàn, cô thường xuyên phải gác đêm, đứng suốt cả đêm, đặc biệt là vào mùa đông, dù khoác áo dày đến mấy cũng lạnh thấu xương.
Hơn nữa, ngay cả phu nhân Hầu phủ cũng phải dậy từ giờ Dần* để trang điểm, đến thỉnh an lão phu nhân mỗi ngày, tương đương với khoảng ba, bốn giờ sáng bây giờ.
*Giờ Dần: từ ba giờ tới năm giờ sáng.
Kim Tú Châu không thấy có vấn đề gì, gật đầu lia lịa, “Được thôi, dù sao ở nhà cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.”
Giang Minh Xuyên nhìn cô đầy hoài nghi, anh nghe con gái nói, ngày nào cô cũng ngủ đến gần trưa mới thức dậy.
Buổi tối, Kim Tú Châu lại muốn rúc vào người Giang Minh Xuyên. Anh bất đắc dĩ giữ chặt tay chân cô, khẽ nói: “Sáng mai em phải dậy sớm đấy nhé?”
Kim Tú Châu nghe vậy, trong lòng có chút bối rối, do dự hỏi: “Vậy chúng ta nhanh một chút được không?”
Giang Minh Xuyên: “…”
Kim Tú Châu thấy anh bất động, liền nhân cơ hội đưa tay sờ soạng ngực anh một hồi. Mặt Giang Minh Xuyên đỏ bừng, anh chưa từng thấy người phụ nữ nào mặt dày đến thế.
Thấy Kim Tú Châu lại muốn trèo lên người mình, anh vội ôm chặt cô, giữ cô trong lòng, không cho cô phản kháng mà nói: “Nghe lời anh, ngủ đi.”
Giọng đàn ông trầm thấp, hơi thở nóng hổi phả vào đỉnh đầu Kim Tú Châu, khiến cô thấy nhột nhạt. Mặt cô áp vào ngực anh, không biết là do nhiệt độ cơ thể anh hay nhiệt độ trên mặt cô mà cô thấy người nóng bừng bừng.
Lần đầu tiên Kim Tú Châu cảm nhận được cảm giác được người khác ôm vào lòng, cô thấy thỏa mãn như thể đang ôm lấy cả thế giới. Và giờ phút này, cái ổ chăn nhỏ bé yên tĩnh này chính là cả thế giới của cô.
——
Một đêm ngủ ngon. Sáng sớm, Kim Tú Châu đúng giờ mở mắt. Cô nằm nghiêng trên giường, người đàn ông vòng tay ôm cô từ phía sau. Trong lòng cô thầm hừ một tiếng, cảm thấy đàn ông nào cũng có cái tính xấu này, dù không cam tâm cưới nhưng chẳng phải vẫn ôm cô ngủ đó sao? Nhưng khi cô dậy vẫn cử động nhẹ nhàng. Cô mặc một chiếc áo bông thật dày, vào phòng bếp lấy nước nóng trong phích để rửa mặt, sau đó buộc tóc gọn gàng rồi ra cửa. Bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, may mắn có ánh trăng nên vẫn có thể nhìn rõ đường đi.
Khi Kim Tú Châu đến nhà ăn, bên trong đã sáng đèn. Nhà ăn dùng đèn điện, sáng trưng. Bếp trưởng Trương không có ở đây, trong bếp chỉ có bốn cậu lính hậu cần đến sớm chuẩn bị. Ai nấy đều bận rộn với công việc của mình, có lẽ bếp trưởng Trương đã dặn dò trước đó, nên khi thấy Kim Tú Châu đến, họ không hề bất ngờ mà chỉ thêm tò mò.
Kim Tú Châu vốn nghĩ không biết có bị làm khó dễ gì không. Dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ của cô, đến núi nào phải bái Sơn thần núi đó, nhưng điều khiến cô bất ngờ là bốn cậu lính hậu cần này vô cùng khách khí với cô. Trong đó, một cậu lính cao ráo còn dừng tay hỏi: “Sư phụ Kim xem còn cần gì không? Chúng tôi sẽ chuẩn bị cho chị.”
Nghe thấy ba chữ “Sư phụ Kim”, Kim Tú Châu hài lòng nhìn đối phương. Ánh mắt cô lướt nhanh quanh phòng bếp một vòng, nhìn thấy gạo nếp và táo đỏ đã được ngâm, cô cũng không khách sáo nữa, liền xắn ống tay áo lên, nói với cậu lính: “Tôi còn cần đậu đỏ và hoa quế, ở đây có không?”
“Đậu đỏ có, nhưng hoa quế không có.”
“Vậy lấy đậu đỏ đi.”
Người lính đó nghe xong liền quay người đi lấy. Kim Tú Châu đến xem gạo nếp.
Tám giờ sáng, sau khi kết thúc buổi tập thể dục, các binh lính đều nhịp nhàng tiến vào nhà ăn. Mỗi người lấy một chiếc khay ở cửa, sau đó xếp hàng đến quầy lấy thức ăn.
Ngày thường, suất ăn là một quả trứng gà, một chiếc màn thầu, một chiếc bánh bao rau cùng một bát cháo nóng. Nhưng hôm nay lại khác hẳn, màn thầu được thay bằng một nắm cơm đỏ au, phía trên có đậu đỏ và táo khô, thơm lừng ngào ngạt, vừa nhìn đã biết là món ngon.
Khi đến lượt, việc đầu tiên mỗi người làm là dùng đũa gắp một miếng cơm nắm này ăn thử. Vừa đưa vào miệng đã nếm được vị ngọt ngào, ngon đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Có người cảm thấy quá ngon, không nỡ ăn hết ngay, cố ý để dành một nửa ăn sau cùng.
Giang Minh Xuyên không nấu bữa sáng, anh dẫn hai đứa nhỏ đến nhà ăn, dùng phiếu cơm đổi ba suất ăn sáng. Phó Yến Yến và Hạ Nham đều đã từng ăn bánh long phượng, nên lần này không ăn nhanh như lần đầu, hai đứa dùng thìa múc từng chút một, vô cùng lịch sự và tao nhã.
Ăn xong, Giang Minh Xuyên dẫn Phó Yến Yến đến phòng bếp giao cho Kim Tú Châu.
Mặt Kim Tú Châu đỏ bừng vì hơi nước trong phòng bếp. Gần đây cô ăn uống ngon miệng, đã có da có thịt, làn da cũng trắng trẻo hơn không ít, tóc cũng đen mượt hơn, nhìn khác hẳn hồi trước nhưng cụ thể khác thế nào thì không nói rõ được.
Kim Tú Châu lấy bánh long phượng vụn dính trong lồng hấp cho con gái ăn, rồi nói với Giang Minh Xuyên: “Ngày mai không cần mua phần của Yến Yến nữa, nhiều như vậy đủ con bé ăn rồi.”
Phó Yến Yến: “…”
Phó Yến Yến mím chặt môi không muốn ăn, Kim Tú Châu dỗ dành: “Ngoan nào, mẹ cố ý để dành cho con đấy.”
Bên cạnh, Hạ Nham nhìn em gái đầy ngưỡng mộ. Phó Yến Yến thì chẳng thèm để ý đến cậu.
Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ nói: “Đừng trêu con bé nữa, em cứ bận việc đi, anh đưa Tiểu Nham ra cửa.”
Kim Tú Châu bận việc xong thì dẫn con gái về nhà. Khi đi ngang qua cửa nhà họ Ngô, cô lại bị Tiền Ngọc Phượng gọi lại, dường như chị ta cố ý chờ ở cửa. Chị ta hơi ghen tị lườm Kim Tú Châu một cái, nói: “Em thật là, chị có chuyện gì cũng nói với em, còn em thì sao, đi làm ở nhà ăn cũng không nói với chị một tiếng nào. Chị phải hỏi doanh trưởng Giang nhà em mới biết đấy. Làm việc ở nhà ăn thế nào rồi? Nghe nói mỗi tháng có rất nhiều trợ cấp, trước kia có nhiều chị dâu muốn đi nhưng đều không được, mỗi em là có bản lĩnh.” Quả là có bản lĩnh thật, lừa cưới được doanh trưởng Giang, giờ còn tìm được việc làm.
Tiền Ngọc Phượng tuyệt đối không thừa nhận mình ghen tị, chị ta chỉ giận Kim Tú Châu đã giấu mình, không coi chị ta là bạn bè.
Kim Tú Châu đã sớm đoán được sẽ như vậy. Cô không những không dỗ dành chị ta, ngược lại còn cố ý xụ mặt xuống, nói: “Chị nói lời này khiến em nghe không thoải mái chút nào. Em cũng mới biết được vào tối hôm qua, sáng nay ba giờ đã phải ra khỏi nhà rồi, làm gì có cơ hội mà nói với chị. Nếu chị đã nghĩ như vậy thì thật sự coi em là người ngoài rồi. Em tự hỏi mình từ khi đến đây đến giờ, vẫn luôn chân thành đối đãi với chị, làm món gì ngon cũng nghĩ đến chị đầu tiên, vậy mà chị lại nghĩ xấu cho em.” Nói xong, cô cũng không thèm nhìn chị ta, nắm tay con gái đi thẳng về nhà.
Nghe mấy lời này, Tiền Ngọc Phượng không khỏi chột dạ, chị ta vội vàng chạy lên giữ chặt Kim Tú Châu lại, nói: “Ấy ấy, em cũng thật là, chị còn chưa nói gì mà em đã giận dỗi đến thế rồi sao? Được rồi được rồi, là chị không tốt, mau vào nhà ngồi đi, uống chút nước ấm, bận rộn từ sáng sớm chắc mệt lắm rồi.”
Kim Tú Châu trừng mắt nhìn chị ta, nói: “Nào dám giận chị? Bằng không lại bị nói là không biết tốt xấu.”
“Ôi giời, cái tính tình này, cũng chỉ có doanh trưởng Giang mới chịu nổi em thôi.”
Nói xong lời phân trần, chị ta vội vàng kéo Kim Tú Châu vào nhà, nói: “Mẹ chồng chị ra ngoài rồi, sáng nay mới vừa ầm ĩ một trận, chị cũng chẳng muốn dỗ dành bà ấy, thích đi đâu thì đi. Mau vào đi.”
Phó Yến Yến đứng bên cạnh, trơ mắt nhìn Kim Tú Châu chỉ dùng vài câu đã khiến người ta hết giận, thậm chí còn khiến đối phương phải dỗ dành mình. Nếu là cô bé, e rằng vừa nghe thấy những lời này đã vội vàng xin lỗi rồi. Đột nhiên cô bé nhận ra Kim Tú Châu ở thế giới này thật sự khác trước rất nhiều.
Kim Tú Châu hỏi chị ta: “Chị lại cãi nhau với mẹ chồng à?”
“Chị nào có lá gan lớn đến vậy? Là Đại Nha đấy. Chị dựa theo lời em nói hôm qua, sau khi về đến nhà chị bèn nói chuyện nhẹ nhàng với Đại Nha, rồi bảo chị vô cùng ủng hộ chuyện con bé muốn đi học, nhưng trong nhà không có tiền. Nếu con bé muốn đi học thì cứ đến mè nheo với bố và bà nội nó đi. Mè nheo bọn họ mới có tác dụng, để bọn họ đừng chăm lo cho cả nhà anh chồng nữa, có lo thì lo cho con bé ấy.”
“Nào ngờ con bé này lại lợi hại đến vậy. Sáng nay nó thật sự làm ầm ĩ một trận với bà nội và ba nó. Nhưng mà chị thấy thoải mái vô cùng. Giờ chị cũng đã nghĩ thông suốt rồi, so với việc chu cấp nhiều tiền như vậy để nuôi cả nhà anh chồng, còn không bằng để Đại Nha nhà chị đi học.”
Kim Tú Châu gật đầu lia lịa, “Đúng là nên như vậy.”
Chỉ có Phó Yến Yến mới có thể đồng cảm với tâm tình của Đại Nha. Trước kia chị ấy một mình chống đối cả nhà, nhưng hiện giờ được mẹ ủng hộ, tất nhiên chị ấy sẽ vô cùng dũng cảm. Bởi vì chị ấy cảm thấy mẹ rất thương chị ấy.
Buổi chiều, Hạ Nham về muộn hơn so với mọi ngày.
Kim Tú Châu cũng không để ý lắm. Cô thường xuyên nghe Tiền Ngọc Phượng than vãn rằng Tiểu Quân hay bị thầy giáo giữ lại phụ đạo thêm, có hôm về đến nhà trời đã tối. Thầy nghiêm ắt có trò giỏi, cô cho rằng Hạ Nham cũng vậy.
Nhưng khi ăn cơm, con gái đột nhiên nói một câu: “Anh bị người ta bắt nạt.”
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên cùng sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía Hạ Nham. Dường như Hạ Nham bị giật mình, cậu ngẩng đầu lên, vội vàng vụng về giải thích: “Không phải, không phải, con không bị ai bắt nạt.”
Phó Yến Yến nhìn anh trai một cách ghét bỏ, bĩu môi nói: “Lúc anh về giày ướt nhẹp, cặp sách cũng bẩn thỉu.”
“Đó… đó là vì con không cẩn thận bị ngã thôi.”
“Nhưng trên cổ anh có vết cào.”
Hạ Nham không nói gì. Cậu cúi đầu, giống như vừa phạm phải sai lầm, không dám nhìn Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên.
Trong nhà ánh đèn lờ mờ, Hạ Nham lại mặc áo khoác nên Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên chưa phát hiện ra. Sắc mặt Kim Tú Châu trở nên lạnh lùng, cô đưa tay kéo cổ áo của Hạ Nham ra, trên cổ cậu lộ ra ba vệt đỏ, trong đó có một vệt còn rách da.
Cô nhíu chặt mày, hỏi: “Đã có chuyện gì?”
Hạ Nham cho rằng cô đang tức giận. Trước kia cậu đánh nhau với trẻ con trong thôn, mẹ của đứa bé thua cuộc sẽ lôi nó ra rồi dùng gậy đánh, mắng nó là đồ vô dụng, làm cho bà ta mất mặt.
Cậu lí nhí nói: “Không đau đâu ạ.”
Giang Minh Xuyên cũng không quá để bụng, cho rằng chỉ là bọn trẻ con đánh nhau vặt thôi, nói: “Lát nữa bôi thuốc là được rồi.”
Phó Yến Yến nghe vậy bèn không nói gì nữa. Chỉ có Kim Tú Châu nhướn mày lên, nói: “Nói gì vậy? Bị người ta cào thế này mà còn bảo là không có việc gì? Bây giờ bị chúng nó cào, lần sau nhất định sẽ bị chúng nó đánh vào đầu. Anh có biết chuyện anh trai nhà họ Ngô không? Đầu đập vào tảng đá nên nằm liệt giường đã nhiều năm không dậy được đấy.”
Giang Minh Xuyên ngậm miệng, anh biết lúc này mình căn bản không thể cãi lại Kim Tú Châu.
Phó Yến Yến nhìn ba Giang, lại nhìn Kim Tú Châu, thức thời cúi đầu ăn cơm.
Chỉ có Hạ Nham bị dọa không nhẹ, sợ mình cũng sẽ nằm liệt trên giường không động đậy được, vội vàng kể rõ mọi chuyện. Hóa ra, lớp hai có mấy thằng nhóc đầu gấu sáng nay không biết nghe ai mách, rằng mẹ Hạ Nham làm việc ở nhà ăn, nên muốn Hạ Nham mang đồ ăn ngon cho chúng. Hạ Nham không chịu. Sau đó, lúc tan học bọn chúng đã chặn cậu lại không cho về.
Mấy thằng nhóc đó rất hư, ra chơi còn cố ý đứng ở cửa nhà vệ sinh, bắt mấy đứa muốn đi vệ sinh phải chui qua háng bọn chúng mới được vào, bằng không sẽ không cho bọn họ vào nhà vệ sinh.
Giang Minh Xuyên nhíu chặt mày, ý thức tệ quá rồi.
Kim Tú Châu đang muốn dạy cậu làm thế nào để phản kháng lại. Dường như Giang Minh Xuyên đoán được cô muốn nói gì, anh nói thẳng: “Ngày mai con đi hỏi thăm nhà mấy đứa đó ở đâu, cuối tuần ba sẽ sang nhà bọn chúng. Lần sau gặp phải chuyện này phải nói với ba mẹ.”
Hạ Nham không ngờ rằng ngày thường ba bận rộn như vậy, giờ lại ra mặt giúp cậu. Thật ra không chỉ mình cậu bị bắt nạt.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng ạ.” Trong lòng thấy vui vẻ.
Cơm nước xong, Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu vào bếp rửa bát, trong phòng khách Phó Yến Yến thình lình hỏi một câu: “Anh chui à?”
Hạ Nham chậm nửa nhịp mới phản ứng được cô bé đang hỏi gì, cậu do dự lắc đầu, nói: “Đâu có.”
Phó Yến Yến hoài nghi nhìn cậu, cười nhạo một tiếng.
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Nham đỏ bừng. Cậu thật sự không chui, nhưng cậu đã tè ra quần, ngồi nguyên tại chỗ đến chiều không dám đứng dậy.
Trong phòng bếp.
Giang Minh Xuyên đang khom lưng rửa bát, Kim Tú Châu ở bên cạnh lau dọn bệ bếp. Cô đột nhiên quay đầu hỏi anh: “Có phải trong thâm tâm anh không tin tưởng em không?”