Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 13
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Minh Xuyên sững sờ, theo bản năng quay đầu nhìn cô, hỏi: “Sao em lại hỏi vậy?”
Kim Tú Châu cúi đầu không nhìn anh, hàng mi dài phủ xuống tạo thành một cái bóng trước mắt, khiến anh không nhìn thấy cảm xúc nơi đáy mắt cô. Giọng cô bình tĩnh nói: “Vừa rồi có phải anh nghĩ em lại muốn đưa ra ý đồ không hay gì, cho nên cố ý ngắt lời em, nói chủ nhật mình sẽ sang nhà những đứa nhóc kia.”
Động tác trên tay Giang Minh Xuyên chợt dừng lại.
“Thật ra, em vốn định nói là, để ngày mai Tiểu Nham nói với thầy giáo về việc này. Nếu không được, ngày mai tan học em sẽ dẫn thằng bé đi tìm cha mẹ của mấy đứa nhóc kia. Anh có thể hiểu lầm em, nhưng em cũng không xấu như anh nghĩ.”
“Anh không…”
Kim Tú Châu cười gượng, nhẹ giọng nói: “Mặc dù anh không nói gì, nhưng em có thể cảm nhận được, anh đối tốt với em nhưng lại có một sự đề phòng và thành kiến khó hiểu. Đương nhiên, chuyện này không trách anh, là em ngay từ đầu đã dùng thủ đoạn không mấy quang minh để bám víu anh. Anh là người rất tốt, không chỉ nhịn xuống cơn giận này, còn mang hai mẹ con em đi, thậm chí nguyện ý kết hôn với em, cho hai mẹ con em một mái nhà.”
“Không thẳng thắn, thiện lương như anh, em có rất nhiều suy nghĩ có thể hơi lệch lạc một chút. Nhưng nếu em không như thế, em cũng sẽ không sống được đến bây giờ. Bất kể em đối xử với người khác thế nào, nhưng đối với anh và con đều là thật lòng.”
“Tuy rằng em đã từng là vợ của Phó Kiến Quốc, nhưng em gả cho anh ấy nhiều năm như vậy, kỳ thật tổng cộng cũng chỉ gặp vài lần. Mỗi lần anh ấy về, chúng em thậm chí không nói quá hai ba câu. Anh ấy dành nhiều thời gian ở bên mẹ và em gái hơn. Với anh ấy, em còn thấy xa lạ hơn cả với anh bây giờ.”
Giang Minh Xuyên cứng họng, kỳ thật anh muốn giải thích rằng mình không nghĩ xấu về cô như vậy. Nhưng tự hỏi lòng mình, anh đột nhiên lại thấy không còn dám khẳng định.
Kim Tú Châu tiếp tục nói: “Gả cho anh, em cảm thấy đó là điều may mắn nhất của mình từ nhỏ đến giờ. Anh sẽ giúp em nấu cơm rửa bát, buổi sáng dậy sẽ quét nhà, múc nước, còn sẽ giặt quần áo chăm sóc con cái, để em biết được một người chồng thực sự sẽ như thế nào. Em cho rằng chúng ta chỉ cần sống tốt với nhau, cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng tốt. Nhưng em cũng hiểu, những khúc mắc trong lòng không thể nào tan biến ngay lập tức.”
Nói xong, cô cười xoay đầu nhìn anh, “Em nói những lời này không phải chỉ trích anh, cũng không phải oán giận anh. Mà là muốn nói cho anh biết, anh là một người thực sự rất tốt, rất ưu tú. Nhưng không cần phải gồng mình vì để ý đến cảm xúc của em và con mà để mình chịu thiệt. Nếu có chỗ nào không thích và bất mãn có thể nói ra, chúng ta có thể cùng nhau giải quyết. Anh không chỉ là trụ cột của nhà này, mà còn là người quan trọng nhất của chúng em.”
Giang Minh Xuyên nghe được những lời này, trong lòng đột nhiên có cảm giác như bị ai đó thấu hiểu đến tận cùng.
Anh từ trước tới nay đều chỉ có một mình. Năm ngoái đón Hạ Nham tới đây mới có cảm giác làm cha, nhưng anh cũng không biết phải làm cha như thế nào, cho rằng chỉ cần cho cậu bé ăn uống là được. Hiện giờ người một nhà sống bên nhau, anh nỗ lực muốn đối tốt với bọn họ, anh cũng rất hưởng thụ sự ấm áp mà gia đình này mang đến. Chỉ là đôi khi anh lại thấy mờ mịt.
Lời Kim Tú Châu nói đã phơi bày tất cả những suy nghĩ mà anh chôn giấu trong lòng. Hóa ra anh còn chưa hoàn toàn đón nhận bọn họ, thậm chí còn giữ một phần thành kiến với Kim Tú Châu mà chính anh cũng chưa từng nhận ra.
Bởi vì Kim Tú Châu khác biệt rất lớn so với những người anh từ nhỏ đến lớn từng biết. Từ nhỏ người xung quanh anh đều nói cho anh biết, cha mẹ anh đều là đại anh hùng, trên người bọn họ có những đức tính tốt đẹp nhất. Cha mẹ nuôi của anh cũng là người vô cùng tốt. Cho nên từ nhỏ anh đều lấy bọn họ làm chuẩn mực. Nhưng Kim Tú Châu không giống thế, cô ích kỷ, khôn khéo, giỏi nhìn sắc mặt mà hành động, gặp người thì nói tiếng người, gặp quỷ thì nói tiếng quỷ. Anh một mặt bị cô thu hút một cách vô thức, mặt khác lại tự cảnh báo bản thân rằng cô chẳng có điểm nào tốt cả.
Giang Minh Xuyên trầm mặc, làm Kim Tú Châu cười. Cô dùng giọng nói dịu dàng dỗ dành: “Em hy vọng anh không cần phải gồng mình như vậy. Em cũng biết mình có rất nhiều điểm không tốt, nhưng nếu chuyện gì anh cũng không nói, em sẽ không có cách nào sửa đổi. Về sau khoảng cách sẽ càng lúc càng lớn. Em hy vọng anh có thể chia sẻ suy nghĩ của anh với em, giống như bây giờ em nói với anh. Em không thích có chuyện gì anh cũng đều giữ trong lòng, cũng không thích anh luôn coi chuyện của con trẻ là việc nhỏ. Nếu tối nay không hỏi cẩn thận, có phải Tiểu Nham sẽ phải chịu càng nhiều tổn thương hay không?”
Cô vươn tay kéo áo anh, “Khi còn nhỏ anh chắc chắn là chẳng đáng yêu chút nào, chịu ấm ức xem ra còn nhẫn nhịn hơn nhiều so với Tiểu Nham.”
Cổ họng Giang Minh Xuyên nghẹn lại. Anh trầm mặc một lát, rồi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Kim Tú Châu, sau đó cất giọng khàn khàn nói: “Anh rửa bát trước đã.”
Kim Tú Châu ừ một tiếng, để anh ở lại một mình suy nghĩ cho kỹ.
Cô từ phòng bếp đi ra ngoài, vừa quay đầu liền đối diện với ánh mắt tò mò của hai đứa trẻ. Phòng bếp và phòng khách chỉ cách một bức tường, tiếng nói bên trong bên ngoài nghe được rõ ràng.
Kim Tú Châu nháy mắt với hai đứa trẻ. Hai đứa tức khắc thở phào nhẹ nhõm.
Điều khiến Phó Yến Yến không ngờ chính là, cô bé chưa từng nhận ra trong lòng ba Giang ẩn chứa nhiều điều đến vậy. Cô bé vẫn luôn cho rằng mâu thuẫn giữa anh và Kim Tú Châu vốn là do tính cách hai người không hợp nhau.
Tối đó, Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu nằm trên giường trò chuyện rất nhiều. Lúc đầu Giang Minh Xuyên còn không muốn nói, Kim Tú Châu bèn hỏi anh chuyện vui vẻ nhất khi còn nhỏ là gì? Cô nói với mình là khi ăn Tết, bởi vì khi đó cô có thể được ăn một miếng thịt.
Giang Minh Xuyên cười, nghĩ một hồi rồi nói là ngày mùng bốn tháng năm hàng năm, sẽ có rất nhiều bạn bè của cha mẹ tới nhà, thường được nghe họ kể chuyện về cha mẹ anh. Sau đó anh mới biết được, ngày đó là ngày mẹ anh hy sinh.
Tiếp sau đó, Giang Minh Xuyên kể chuyện khác với Kim Tú Châu: cha mẹ nuôi anh có một đứa con trai, nhỏ hơn anh hai tuổi. Khi còn nhỏ cậu ấy luôn nói ba mẹ bất công, thật ra thì anh có thể cảm nhận được, chính anh mới là người ngoài trong gia đình đó…
Có một số chuyện cho dù đánh chết cũng không nói, đêm nay không hiểu sao, anh lại đột nhiên nói với Kim Tú Châu. Kim Tú Châu ôm anh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng anh. Cuối cùng, anh vô thức chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, khi Giang Minh Xuyên tỉnh lại, người bên cạnh đã đi rồi. Nhìn nửa chiếc giường trống, trong lòng anh cảm thấy hơi hụt hẫng.
Anh nhớ tới tối hôm qua Kim Tú Châu nhẹ giọng nói bên tai anh, nói anh là người chồng tốt nhất thế giới này, cô sẽ luôn yêu anh. Mặt anh không khỏi nóng bừng, cũng không biết sao cô có thể nói ra những lời sướt mướt như vậy.
Anh không biết thế nào là yêu, anh chỉ biết, từ đó đến nay anh đều không hối hận khi cưới Kim Tú Châu.
Buổi sáng, Phó Yến Yến nhìn vẻ mặt hạnh phúc ngập tràn của Giang Minh Xuyên, khóe miệng cô bé khẽ giật. Tối hôm qua cô bé nghe được cuộc nói chuyện của hai người trong phòng bếp, còn tưởng rằng hai người sẽ cãi nhau. Không ngờ rằng lại thấy cả hai đều không lên tiếng, còn tưởng rằng lại sắp có chiến tranh lạnh. Cô bé đã chuẩn bị tinh thần cho việc hai người sẽ không nói chuyện với nhau suốt mười ngày nửa tháng.
Đối diện với vẻ mặt dịu dàng của Giang Minh Xuyên, Phó Yến Yến thấy không quen nên cúi đầu, cảm thấy ba Giang như vậy hơi lạ lạ.
Hạ Nham không biết che giấu cảm xúc, ngây thơ hỏi thẳng một câu, “Ba, không phải hai người cãi nhau sao?”
Nụ cười trên mặt Giang Minh Xuyên cứng lại, “Sao con hỏi vậy?”
“Em gái nói hai người cãi nhau, bảo con buổi sáng phải ngoan một chút. Nhưng mà hiện giờ tâm tình ba rất tốt, không giống như là đang tức giận, nhất định là mẹ đã dỗ ba rồi.” Vẻ mặt Hạ Nham mong chờ được khen.
Nụ cười trên mặt Giang Minh Xuyên tắt ngấm, nhìn về phía khuê nữ, “Không cãi nhau, ba và mẹ con luôn rất tốt.”
“Vâng.” Hạ Nham ngoan ngoãn gật đầu.
Bị Hạ Nham bán đứng, Phó Yến Yến lén lườm cậu bé một cái, rồi làm bộ làm tịch cầm chú hổ bông. Nào ngờ, vừa khuất khỏi tầm mắt của Giang Minh Xuyên, cô bé liền theo bản năng lè lưỡi trêu chọc anh. Làm xong, cô bé sững sờ một chút, không ngờ mình lại làm một hành động trẻ con đến vậy.
Nhưng lại làm Giang Minh Xuyên buồn cười không thôi, quả nhiên vẫn là trẻ con.
Buổi sáng Kim Tú Châu làm xong việc, lại đưa con gái về nhà. Trên đường, Phó Yến Yến không nhịn được hỏi chuyện tối hôm qua.
Kim Tú Châu không xem cô bé là trẻ con mà lừa dối, kể rõ ngọn ngành mọi chuyện, còn dạy cô bé: “Cãi nhau cũng cần có kỹ xảo. Gào thét, ăn vạ hay động tay động chân là loại vô dụng nhất, ngoại trừ việc tự làm mình bị thương, mất mặt ra thì chẳng có lợi ích gì. Còn cái kiểu xúc động sau khi nghe những lời nói như xé nát tim gan, dẫn đến hai người chiến tranh lạnh kéo dài, thì vừa lãng phí thời gian, vừa lãng phí tình cảm.”
“Con phải biết rằng bất kể chuyện gì cũng đều phải có kết quả. Khi chúng ta muốn một kết quả tốt, vậy phải dẫn chuyện này tới hướng đó. Ba con là người ôn hòa, thiện lương, thà chịu thiệt về mình chứ không muốn chiếm lợi từ người khác, lại còn thích giữ mọi chuyện trong lòng, có ấm ức gì cũng không nói ra. Cãi nhau với kiểu người này, trước tiên phải chỉ trích hết những điểm không tốt của anh ta, sau đó dùng tình cảm để níu giữ anh ta lại.”
Nói tới đây, trên mặt Kim Tú Châu không chút biểu cảm. Cô dùng giọng điệu bình tĩnh đến mức gần như thờ ơ nói: “Sau này con sẽ gặp được rất nhiều rất nhiều người, có người con để ý, có người con ghét. Nhưng con phải nhớ kỹ, không được mềm lòng. Mềm lòng ở rất nhiều thời điểm chính là một cây đao đâm vào chính mình.”
“Bây giờ con nghe không hiểu không sao cả, chỉ cần ghi nhớ kỹ, về sau sẽ hiểu.”
Bàn tay nhỏ của Phó Yến Yến siết chặt tay Kim Tú Châu. Cô bé đã phần nào hiểu được vì sao ba Giang lại lo lắng cô bé sẽ bị Kim Tú Châu dạy hư, bởi vì suy nghĩ của Kim Tú Châu không giống với đa số mọi người. Cô có thể nhìn rõ những điểm yếu của bản chất con người, đồng thời cũng không hề nương tay mà tận dụng triệt để chúng.
Nhưng cô bé không hiểu, nhịn không được ngẩng đầu hỏi một câu, “Vậy mẹ thật sự không có chút tình cảm nào đối với ba sao?”
Tiếp theo lại không nhịn được bổ sung một câu, “Buổi sáng ba cười rất vui vẻ.”
Kim Tú Châu sửng sốt một chút, không nói gì thêm nữa.
——
Chủ nhật, Giang Minh Xuyên dẫn theo Hạ Nham sáng sớm đã ra cửa, mãi cho đến giữa trưa mới trở về.
Khi trở về, Hạ Nham cười tươi rói, mới tới cửa đã vui vẻ lớn tiếng gọi: “Em gái, anh về rồi.”
Phó Yến Yến mặt không biểu cảm từ trong phòng bếp đi ra, thản nhiên liếc nhìn cậu bé, sau đó gọi một tiếng với Giang Minh Xuyên đi đằng sau, “Ba.”
Giang Minh Xuyên xoa đầu cô bé, rồi đi thẳng vào phòng bếp.
Hạ Nham bị bỏ qua nhưng cũng chẳng để tâm. Cậu bé còn chuẩn bị bắt chước ba đi xoa đầu em gái, ai ngờ mới vừa giơ tay lên, Phó Yến Yến đã hét lớn với hướng phòng bếp: “Ba ơi, anh đánh con.”
Hạ Nham: “…”
Trong phòng bếp lập tức truyền đến tiếng Giang Minh Xuyên, “Không được đánh em.”
Ngay sau đó tiếng Kim Tú Châu lại vang lên, “Chơi gì thì chơi, không được bắt nạt em gái.”
Hạ Nham vẻ mặt ấm ức nhìn về phía cô bé. Phó Yến Yến nhún vai, trực tiếp xoay người đi vào bếp.
Nào biết vừa vào bếp, đã nhìn thấy cằm ba Giang thân mật tựa lên vai Kim Tú Châu, cũng không biết nói gì, khóe mắt Kim Tú Châu cong cong, cười vô cùng vui vẻ.
Dường như nhận ra, ba Giang vội vàng đứng thẳng người, nghiêm túc cầm giẻ lau bệ bếp, hắng giọng chuyển sang chuyện khác: “Mấy hôm nữa quân đội sẽ phân chia đất phần trăm*, mỗi nhà có thể nhận một mảnh, em muốn đi xem không?”
* Đất phần trăm là tên gọi của loại đất trước kia do hợp tác xã trích tỷ lệ phần trăm (5% đối với Việt Nam và từ 5- 7% đối với Trung Quốc) quỹ đất hợp tác xã hoặc các hộ dân sau khi đưa đất vào hợp tác xã thì được giữ lại 5%(5-7%) tự chủ phát triển kinh tế như trồng rau, hoa màu. Quyền sở hữu của đất này vẫn là của hợp tác xã, người dân chỉ có quyền sử dụng.
Kim Tú Châu cũng làm bộ làm tịch gật đầu, “Đến lúc đó đi xem.”
Phó Yến Yến vội vàng xoay người trở lại phòng khách, nào biết Hạ Nham bên cạnh đột nhiên ra hiệu nói nhỏ thôi, nhưng giọng cậu lại lớn đến mức người khác đều có thể nghe thấy, “Anh nhìn thấy rồi, vừa rồi bọn họ hôn môi.”
Trong phòng bếp hai người vốn đang nói chuyện đột nhiên im bặt, rơi vào im lặng.
Phó Yến Yến: “…” Ngu ngốc thế này thì hết thuốc chữa.