Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 29
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Thiến Vân tức giận đến méo mặt.
Bên cạnh, Phan Thịnh Lâm cũng vô cùng tức giận, ông ta không biết cô con dâu này cố ý hay thật sự không cẩn thận, nhưng hiện tại chỉ đành nén cơn giận này xuống. Ông ta cố nặn ra một nụ cười, hòa hoãn không khí, nói: “Không sao, không sao cả, năm mới bình an, cũng là dấu hiệu tốt. Mau ra đây, đợi chút chúng ta tới dọn dẹp.”
Rồi quay sang con trai thứ, “Đi dọn dẹp đi, chị dâu con là khách, con đứng đó làm gì, thật không biết ý tứ gì cả.”
Phan Quân phớt lờ ông ta, quay đầu nói với vợ đang bế con gái phía sau: “Không nghe thấy à? Ba bảo cô đi dọn dẹp.” Thái độ khinh thường ra mặt.
Người phụ nữ ngơ ngác nhìn đống mảnh vỡ dưới đất, nghe vậy thì cúi đầu, cô đặt con gái xuống rồi quay người đi lấy chổi.
Phan Thịnh Lâm thấy con trai thứ không nghe lời như vậy, tức giận trừng mắt nhìn Phan Quân. Phan Quân thờ ơ bỏ đi.
Giang Minh Xuyên nhìn Chung Tuyết đang cố nén giận, khẽ nhíu mày. Không hiểu sao giờ đây hai người họ lại thành ra thế này? Phan Thịnh Lâm lại gọi hai vợ chồng Giang Minh Xuyên vào phòng khách nói chuyện.
Giang Minh Xuyên nhẹ nhàng vỗ lưng Kim Tú Châu, khẽ nói: “Không sao đâu.”
Hạ Nham bên cạnh cũng hùa theo, “Mẹ, con đã nói ông nội là người tốt mà, không ai trách mẹ đâu.” Giờ thì lại đổi sang ông nội là người tốt.
Kim Tú Châu yếu ớt gật đầu, ngẩng mặt khỏi ngực Giang Minh Xuyên, có vẻ hơi ngượng ngùng, cúi đầu cười tủm tỉm.
Phan Thịnh Lâm cũng cười, “Mau tới đây ngồi, uống một ngụm trà nghỉ ngơi chút đi, con cũng thật là, về đây chơi thì là khách, đâu cần làm những việc đó?”
Kim Tú Châu vui vẻ đáp: “Vẫn là ba tốt nhất ạ, lần sau con sẽ không làm vậy nữa.”
Phan Thịnh Lâm gật đầu.
Đào Thiến Vân oán hận nhìn theo bóng lưng họ, rồi lại nhìn sàn bếp đầy mảnh vỡ, càng nhìn càng thấy đau lòng.
Chung Tuyết khom lưng quét rác trong bếp, bà ta đi ngang qua, hạ giọng mắng: “Vừa rồi cô đi đâu? Định lười biếng đúng không, nhìn đống mảnh vỡ dưới đất này xem, nhà chúng tôi sao lại cưới phải cái đồ vô dụng như cô vậy?”
Chung Tuyết nắm chặt cây chổi trong tay, hốc mắt lại đỏ hoe. Trước đây khi ba mẹ Chung Tuyết chưa xảy ra chuyện, nhà bọn họ thay nhau lấy lòng cô. Thế mà giờ đây, khi nhà mẹ đẻ cô gặp chuyện, họ lập tức trở mặt, cô thật sự hối hận vì sao lúc trước mình không nghe lời ba mẹ, nhất định phải gả cho Phan Quân? Nhớ lại vừa rồi anh Minh Xuyên lo lắng bảo vệ chị dâu, trong lòng cô vừa đắng vừa chát.
Đào Thiến Vân trút giận xong mới đi vào phòng khách, xị mặt ngồi xuống cạnh Phan Thịnh Lâm, nhìn chồng và vợ chồng Giang Minh Xuyên đang trò chuyện rôm rả, còn con trai mình thì ngồi một góc gật gù ngủ.
Trong lòng cố nén giận, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng nói: “Mấy đứa về sao không báo trước? Trong nhà cũng chưa thu xếp phòng cho các con, trời cũng không còn sớm nữa, đêm nay mấy đứa ngủ ở đâu?”
Bà ta định bụng nói những lời này nhẹ nhàng một chút, nhưng lửa giận trong lòng thật sự là không áp xuống được, nghe vào tai lại cứ như đang đuổi khách.
Câu này vừa nói ra, trong phòng khách lập tức trở nên yên tĩnh.
Kim Tú Châu lần này không nói gì, cười như không cười nhìn về phía Phan Thịnh Lâm. Giang Minh Xuyên cũng im lặng nhìn về phía ông ta.
Phan Thịnh Lâm lập tức cứng họng, vừa rồi ông ta nói một đống lời ngóng trông bọn họ về như vậy, tất cả đều bị một câu nói của bà vợ làm cho lộ nguyên hình. Ông ta dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Đào Thiến Vân, lạnh lùng nói: “Không có phòng thì giờ bà đi dọn một phòng là được? Không thì bảo Tiểu Quân về nhà nó ở đi.”
Phan Quân lập tức bất mãn, “Dựa vào đâu? Đây là nhà của con.”
Đào Thiến Vân còn định nói thêm, Giang Minh Xuyên đột nhiên mở miệng: “Không sao đâu, mẹ ruột con có để lại cho con một căn nhà, con nhớ giấy tờ nhà và chìa khóa đang ở chỗ mẹ, đêm nay con đến đó ở là được.”
Vẻ mặt Đào Thiến Vân đơ ra.
Phan Thịnh Lâm cũng sửng sốt một chút, ông ta nhìn Giang Minh Xuyên, dường như không ngờ anh lại nói như vậy, sau khi định thần lại, vội vàng nói: “Đây cũng là nhà của con, đâu có chuyện ra ngoài ở.”
Sau đó quát lớn Đào Thiến Vân: “Còn không mau đi dọn phòng.”
Thái độ Đào Thiến Vân lập tức dịu đi: “Thằng bé này, mẹ chỉ giận con về mà không báo sớm chứ đâu có đuổi con đi, giờ mẹ đi dọn ngay một phòng.” Nói xong vội vàng chạy lên lầu, không nhắc thêm nửa lời về chuyện căn nhà đó.
Giang Minh Xuyên mím chặt môi.
Buổi tối nằm trên giường, Giang Minh Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay Kim Tú Châu. Trên ngón trỏ trắng nõn có một vết đỏ, hẳn là lúc nãy không cẩn thận bị thương trong bếp, anh vừa đau lòng vừa áy náy: “Là do anh không tốt, lần sau không về nữa.”
Trước đó anh nghĩ, dù sao cũng phải đưa Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ về thủ đô một chuyến. Nơi này không chỉ có cha mẹ nuôi của anh, còn có bạn bè của cha mẹ, anh muốn cô gặp những trưởng bối đó một lần. Chỉ không ngờ rằng, mẹ nuôi và em trai chẳng buồn giả vờ nữa.
Kim Tú Châu cười: “Cũng có sao đâu ạ?”
Khi cô còn làm nha hoàn, chịu khổ chịu cực cũng nhiều, dạng người nào cô cũng từng đối phó. Đối với cô thì loại người như mẹ con Đào Thiến Vân là loại cô không thèm để ý.
Cô nghĩ một lát nói: “Giờ anh cũng tiến bộ rồi, đã chủ động đấu tranh cho bản thân, còn muốn đòi lại căn nhà từ chỗ mẹ nuôi.”
Giang Minh Xuyên thấy hơi ngượng ngùng: “Nhưng vẫn chưa đòi lại được.”
Nếu là trước kia có lẽ anh sẽ nhịn, nhưng anh không muốn vợ và hai con chịu ức hiếp như mình.
Kim Tú Châu nhân cơ hội khẽ thủ thỉ bên tai anh, dùng giọng điệu hết sức dịu dàng nói với anh: “Minh Xuyên, lúc trước em đọc những bức thư từ thủ đô gửi tới còn tưởng rằng cha mẹ nuôi anh cũng không tệ. Nhưng hôm nay được gặp, em đột nhiên phát hiện dường như họ không như em nghĩ.”
Giang Minh Xuyên nghe xong không nói lời nào, có lẽ trong lòng anh cũng hiểu nhưng từ trước tới nay anh không muốn thay đổi.
Nhưng Kim Tú Châu không như thế, tính tình cô không chịu thua thiệt, cũng không cho phép Giang Minh Xuyên đối xử tốt một cách mù quáng với người khác, cho nên dùng giọng càng thêm ôn hòa nói: “Anh biết không? Hôm nay em vô cùng đau lòng thay anh. Chúng ta khó khăn lắm mới từ xa về đây một lần. Khi chúng ta vừa đến, mẹ nuôi và em trai đã chẳng hề chào đón, thái độ mẹ nuôi anh khi mở cửa cũng không vui, còn em trai anh thì dùng ánh mắt suồng sã nhìn em.”
“Không phải em muốn mách anh, em chỉ cảm thấy, có lẽ cha mẹ nuôi anh không hề tốt như anh vẫn nghĩ.”
Giang Minh Xuyên nhìn cô.
Trên mặt Kim Tú Châu lộ vẻ buồn rầu: “Anh đã kể với em, sinh thời cha mẹ anh đều là những người rất tài giỏi, bạn bè của họ hiện giờ cũng toàn những người có địa vị. Trước đây vì sao không phải những người đó nhận anh về nuôi mà lại là cha mẹ nuôi anh? Anh nhìn Hạ Nham xem, chúng ta coi Hạ Nham như con ruột, thằng bé có thể cảm nhận được nên con thực sự thích và tin tưởng chúng ta, nhưng anh thử nghĩ kỹ xem, lúc nhỏ cha mẹ nuôi anh có thể làm được như chúng ta không?”
“Hai người họ nhận nuôi anh nhưng lại không yêu quý anh, em cũng không hiểu vì sao bọn họ lại làm vậy, chẳng lẽ muốn lợi dụng anh để lấy được thứ gì đó?”
Giang Minh Xuyên nghĩ lại công việc năm đó của cha mẹ nuôi, khi ấy cha nuôi chỉ là một binh lính bình thường sắp xuất ngũ, nhưng hiện giờ đã là Chủ nhiệm Hậu cần, mẹ nuôi cũng từ một người không có công việc thì được sắp xếp vào Liên hội Phụ Nữ, em trai giờ cũng là Phó Chủ nhiệm nhà máy…
Kim Tú Châu thở dài, đau lòng nắm lấy tay anh: “Anh và bọn họ sống cùng nhau nhiều năm, đương nhiên không nhận ra được như người ngoài cuộc là em. Em chỉ biết, hôm nay em thấy rất thương anh. Em không muốn anh cứ ngây ngô không nhận ra họ đang ức hiếp anh. Tính tình anh rất tốt, nhiều chuyện anh không thèm để tâm, nhưng có một số việc cần phải tính toán rõ ràng. Hiện giờ anh là chồng em, là cha của bọn trẻ, gia đình chúng ta cần anh phải làm chỗ dựa vững chắc cho cả nhà.”
Cô nhìn xuống: “Em từ quê đi theo anh, không muốn bị người khác coi thường, cũng không muốn con cái bị người ta ức hiếp.”
Giang Minh Xuyên nắm chặt tay cô.
“Em không ngăn cản anh làm người tốt, nhưng anh không thể đối tốt với tất cả mọi người một cách mù quáng. Đó không phải là lòng tốt nữa, đó là ngốc nghếch, là dung túng người xấu ức hiếp người tốt.”
Giang Minh Xuyên không nói nên lời, bởi vì chưa từng có ai nói với anh như vậy. Cha mẹ nuôi anh từ nhỏ đã dạy anh phải biết nhường nhịn, dạy anh phải làm người tốt, không ngại cho đi giống cha mẹ ruột anh, những trưởng bối đó cũng kể cho anh biết cha mẹ ruột của anh hoàn hảo, dũng cảm và đại nghĩa đến mức nào.
Không ai nói thấy thương anh, cũng không ai nói không thể đối xử tốt với tất cả mọi người…
Kim Tú Châu có phần mệt mỏi nói: “Ngủ đi, em cũng muốn về nhà sớm một chút.”
Giang Minh Xuyên nhìn cô nhắm mắt lại bèn duỗi tay kéo chăn cho cô, rồi lại nhìn hai đứa nhỏ nằm bên trong, bốn người nhà họ chen chúc trên một chiếc giường, cái chăn còn ẩm, thoang thoảng mùi mốc.
Từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng là thế. Trí nhớ anh tốt, anh nhớ rõ lần đầu tiên gặp mẹ nuôi, bà ấy đối xử rất tốt với anh. Sau đó mẹ nuôi sinh em trai, công việc của cha nuôi cũng ổn định, thái độ của bà ấy đối với anh cũng thay đổi, nhưng lại luôn tỏ ra rất quý mến anh trước mặt người ngoài.
Mấy năm đó anh bị chuyện cha mẹ cùng qua đời kích động, nên không muốn nói chuyện. Sau đó có một lần bị bà nội đánh tàn nhẫn thì anh mới phẫn nộ hét lên, nhưng sau đó anh cũng không nói nhiều lắm.
Nghĩ đến cuộc sống trước kia, kỳ thực anh cũng không biết thế nào là khổ, bởi vì từ nhỏ đã sống như vậy rồi. Nhưng giờ Kim Tú Châu lại nói thương anh.
Anh lại thấy có chút khó chịu.
Trong đầu Giang Minh Xuyên nghĩ rất nhiều chuyện, mãi đến sau nửa đêm mới ngủ được.
Buổi sáng khi thức dậy, anh đột nhiên nói với Kim Tú Châu: “Hôm nay anh dẫn mấy mẹ con tới thăm nhà ông cụ Chương.”
Kim Tú Châu ngẩng đầu nhìn anh.
Giang Minh Xuyên xỏ tay áo vào cho Hạ Nham, giải thích: “Ông cụ Chương có quen biết với bà ngoại anh, con trai út của ông ấy và cha anh cùng hy sinh trong một chiến dịch.”
Kim Tú Châu gật đầu.
Mặc xong quần áo, rồi ăn qua loa vài món điểm tâm, một nhà bốn người xách theo bánh kẹo điểm tâm đi xuống lầu. Phan Thịnh Lâm và Đào Thiến Vân ngồi trên sô pha, bên cạnh là hai đứa cháu, trong phòng bếp thoáng thấy bóng dáng Chung Tuyết đang bận rộn.
Giang Minh Xuyên nhíu mày nhìn lướt qua, rồi nói với hai người họ: “Chúng con đi ra ngoài có việc, tối sẽ về.”
Phan Thịnh Lâm bảo: “Ăn sáng đã rồi hẵng ra ngoài.”
Đào Thiến Vân không lên tiếng.
Giang Minh Xuyên lắc đầu, có điều khi ra tới cửa, anh đột nhiên lấy hết dũng khí quay đầu lại nói một câu: “Con nhớ trước kia mọi người không đối xử với Chung Tuyết như vậy.” Khi nói lời này ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào Phan Thịnh Lâm.
Vẻ mặt Phan Thịnh Lâm đơ ra.
Chỉ có Đào Thiến Vân nhíu chặt mày, đợi người đi rồi mới tức giận hỏi: “Nó có ý gì? Càng ngày càng không coi chúng ta ra gì phải không? Còn quản chuyện của chúng ta nữa.”
Phan Thịnh Lâm luôn cảm thấy lần này Giang Minh Xuyên trở về dường như có gì đó khác lạ. Lại nghe được lời này, tức giận quay đầu mắng: “Bà là cái loại không có đầu óc, bà đắc tội nó thì có gì tốt? Nó cũng chỉ về mấy ngày thôi, bà không thể nhịn một chút sao? Nếu ngày nào đó tôi xảy ra chuyện, thì đều do bà hại mà ra.”
Đào Thiến Vân bất mãn: “Vì sao tôi phải nhịn, tốt xấu gì tôi cũng là mẹ nó, ông không thấy con vợ nó đập hết tất cả bát đĩa trong nhà sao? Tất cả đều do ông nuông chiều thôi, ông vẫn nhớ mãi không quên mẹ ruột nó…”
Lời nói còn chưa dứt, Phan Thịnh Lâm giơ tay vung một cái tát “Chát ——”, Đào Thiến Vân bị đánh đến mức ngây người, bàng hoàng nhìn ông ta.
Ánh mắt Phan Thịnh Lâm làm người đối diện phải sợ hãi: “Bà lặp lại lần nữa xem? Nếu bà đã sống quá đủ những ngày lành rồi thì bà về nông thôn đi, tôi có thể đưa bà ra đây, cũng có thể đuổi bà về đó.”
Đào Thiến Vân sợ tới mức im bặt.
Phan Thịnh Lâm nhìn cũng không thèm nhìn bà ta, xoay người đi lên thư phòng trên lầu.
Cậu bé bên cạnh bị chị gái bịt kín miệng, trề môi muốn khóc. Vừa rồi ông nội đáng sợ quá. Cô bé nhìn bà nội, rồi dẫn em trai lén lút đi vào bếp. Chỉ còn lại Đào Thiến Vân che gương mặt sưng húp khóc hu hu.
Trong phòng bếp, đôi mắt Chung Tuyết cũng đỏ hoe, vừa rồi cô nghe được lời Giang Minh Xuyên nói, trong nhà này, chỉ có anh Minh Xuyên là người tốt.
——
Lúc ra khỏi cửa, Kim Tú Châu không nhịn được hỏi Giang Minh Xuyên: “Chung Tuyết có chuyện gì vậy?”
Cô còn nhớ Phương Mẫn đã nói với cô, dường như Giang Minh Xuyên và vợ của em trai anh đã từng có hôn ước.
Giang Minh Xuyên không biết nói sao: “Trước kia cha mẹ nuôi và em trai đối xử rất tốt với Chung Tuyết, trong nhà có gì tốt đều để cho cô ấy. Cha mẹ cô ấy cũng là những người rất tài giỏi, mẹ cô ấy quen biết mẹ anh, hai người trước kia còn nói đùa rằng sau này sẽ gả con cho nhau, nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi, anh cũng không rõ. Bởi vì cha mẹ anh mất sớm nên khi còn nhỏ cha mẹ cô ấy thường xuyên dẫn cô ấy tới nhà tìm anh chơi, nhưng tính tình anh tẻ nhạt, cô ấy không thích chơi với anh, lại thích chơi cùng em trai hơn.”
Phan Quân cưới Chung Tuyết xem như trèo cao. Hồi đó hình như cha mẹ cô ấy còn lấy hôn ước ngày xưa ra ngăn cản, nhưng khi đó anh đang ở trong quân đội. Em trai viết thư cho anh, anh hồi âm rằng không phản đối, sau đó hai người họ kết hôn.
Thế nhưng bây giờ…
Trong lòng Giang Minh Xuyên trùng xuống, hoài nghi có phải nhà Chung Tuyết đã xảy ra chuyện gì không, nếu không sao lại ức hiếp người ta như vậy.
Kim Tú Châu cũng nghĩ đến điểm này, vội nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa: “Nói như vậy hẳn là nhà cô ấy đã xảy ra chuyện gì, ôi, người đi trà lạnh, họ máu lạnh đến mức đối xử với Chung Tuyết như thế, mà với anh cũng không khác là bao, đúng là một nhà bạc bẽo.”
Giang Minh Xuyên trầm mặc.
Kim Tú Châu biết điểm dừng, không nói thêm gì nữa. Cô có nói nhiều đến mấy cũng không bằng Giang Minh Xuyên tự mình nghĩ thông suốt.
Chuyện của đàn ông xưa nay cô không thích nhúng tay vào, làm tốt thì không sao, nếu có gì không tốt thì chẳng phải đổ lên đầu cô sao. Trong lịch sử những yêu cơ hại nước hại dân đó, nào có ai không phải gánh tội thay người đàn ông của họ?
Chuyện trút giận tối hôm qua, cũng chỉ vì tính tình có thù tất báo mới vậy, không thể chịu được chuyện người khác coi thường và ức hiếp mình. Cô vất vả từ xa đến đây một chuyến, đâu phải để người ta xem thường.
Giang Minh Xuyên dẫn ba mẹ con Kim Tú Châu tới nhà ông cụ Chương.
Ông cụ Chương không ở gần đó mà ở trong một khu đại viện cách đó một con đường, trước cổng canh gác càng thêm nghiêm ngặt.
Giang Minh Xuyên bước lên chào hỏi, cuối cùng Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ cũng phải đăng ký. Lính gác không cần chạy đi thông báo, gọi điện thẳng vào trong.
Một lát sau, Kim Tú Châu nhìn thấy một ông cụ chống gậy bước nhanh tới, đi theo bên cạnh còn có hai người đàn ông trung niên. Nhìn thấy mấy người họ, vẻ mặt ông cụ vô cùng kích động, tình cảm bộc lộ chân thật, khác biệt rõ ràng với sự diễn xuất của Phan Thịnh Lâm, ngay cả Hạ Nham cũng còn nhận ra, lén tiến sát đến bên tai em gái nói: “Anh thích họ, nếu đó là ông nội mới thì tốt rồi.”
Phó Yến Yến nhắc nhở cậu: “Lát nữa thì gọi là cụ, đừng gọi sai.”
“Ừ.”
Ông cụ Chương đến gần thì buông cả gậy chống xuống, hai tay vỗ mạnh lên vai Giang Minh Xuyên: “Tốt lắm, tốt lắm, còn biết đến thăm ông già này, ông còn tưởng rằng cả đời này cháu không trở lại chứ, kết hôn rồi có khác.”
Nói xong bèn hài lòng nhìn về phía Kim Tú Châu: “Không tồi, không tồi, con bé này nhìn trắng trẻo mập mạp, vừa nhìn là biết có phúc khí.”
Nụ cười trên mặt Kim Tú Châu trong nháy mắt cứng đờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào một tiếng: “Ông mạnh khỏe ạ.”
“Khỏe, khỏe, khỏe cả, đây là hai đứa nhỏ hả, vừa nhìn đã biết thông minh.”
Sau đó quay đầu tìm con trai: “Bao lì xì đâu? Mau mang mấy bao lì xì ra đây.”
Kim Tú Châu lại bảo hai đứa chào hỏi.
Hai con trai ông cụ dở khóc dở cười, mới vừa biết tin đã chạy vội ra đây, nào nhớ đâu mà mang bao lì xì? “Ở nhà ạ, về là lấy ra luôn ạ, mau về nhà trước, bên ngoài trời lạnh.”
“Đúng đúng đúng, về nhà trước.”
Ông cụ Chương kéo tay Giang Minh Xuyên không buông, lại nhìn kỹ anh, dường như nhìn thấy bóng dáng người khác qua anh, đôi mắt ươn ướt nói: “Cháu thật giống cha cháu, cha cháu khi còn trẻ cũng cao như cháu vậy, có điều nhanh nhẹn hơn cháu nhiều, cũng rất biết suy tính…”
Giang Minh Xuyên lặng lẽ nghe, trước kia mỗi lần nghe những lời này anh đều thấy rất tự ti, luôn cảm thấy mình làm cha mẹ mất mặt, phụ lại kỳ vọng của họ, cũng phụ lại kỳ vọng của những trưởng bối này, cho nên có chịu ức hiếp anh cũng không dám kể cho ai. Anh sợ nếu nói ra là đã chứng thực bản thân mình thật vô dụng.
Nhưng một năm này, Kim Tú Châu luôn khen anh trước mặt bọn trẻ, công nhận anh, dần dần làm anh cảm thấy mình dường như cũng không tệ như vậy.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động đến cửa chúc Tết.
Kim Tú Châu đi theo bên cạnh, có lẽ sợ cô thấy lẻ loi nên hai người đàn ông trung niên bắt chuyện với cô: “Về khi nào vậy?”
“Tầm sáu bảy giờ tối qua ạ.”
“Lần đầu tiên tới đây đã quen chưa? Phương Bắc có lẽ là lạnh hơn một chút, không khí cũng tương đối khô.”
“Không sao ạ, cháu có thể thích ứng, chỗ chúng cháu cũng lạnh, còn ẩm ướt.”
“Vậy là tốt rồi, ông cụ nghe nói Minh Xuyên kết hôn, vẫn luôn muốn gặp các cháu, không ngờ Tết năm nay mấy đứa lại về.”
“Minh Xuyên cũng mong muốn như vậy, nói là muốn dẫn chúng cháu về nhận trưởng bối.”
“Tốt lắm, hiểu chuyện hơn rồi.”
Kim Tú Châu cười.
Chẳng bao lâu đã tới nhà ông cụ, cũng là một căn nhà hai tầng nhưng rất rộng rãi, ở cửa còn có một khoảng sân, bên trong có cây, có cả xích đu, còn có một lu nước lớn, trên mặt nước thưa thớt hoa sen đã tàn.
“Mau vào nhà đi.”
Mấy người vừa tới cửa, đã có hai người phụ nữ trung niên mỉm cười ra đón, hẳn là đã nghe thấy tiếng nói chuyện.
Bác cả Chương giới thiệu với Kim Tú Châu: “Cháu gọi là bác gái cả, bác gái hai là được.”
Kim Tú Châu chào hỏi, ở cửa phòng bếp cũng có một người phụ nữ, trông tuổi có hơi lớn hơn một chút, bác ấy đang cười thẹn thùng.
Bác cả Chương nói: “Đây là họ hàng nhà chúng ta, ngày thường chăm lo ăn uống cho ông cụ, cháu gọi là cô là được.”
“Cô năm mới cát tường ạ.”
Người phụ nữ ngượng ngùng xua tay, sau đó che miệng cười.
Bác hai Chương chủ động đi lấy chén châm trà, hai bác gái kéo tay Kim Tú Châu nói chuyện: “Năm nay bọn trẻ nhà bác còn chưa về, bằng không cũng gặp được các cháu.”
Kim Tú Châu cười: “Về sau còn nhiều cơ hội ạ.”
“Đúng đúng đúng, sau này thường xuyên tới chơi nhé, ngày nào ông cụ cũng nhắc tới các cháu đấy.”
Bác hai Chương đặt mấy chén trà lên trên bàn, mời bọn họ uống, sau đó lấy từ trong túi ra ba bao lì xì thật dày, ngay cả Kim Tú Châu cũng có phần.
Kim Tú Châu vốn đang định vờ vịt từ chối một chút, đã bị hai bác gái nhét thẳng vào trong túi: “Cầm đi, người một nhà đừng khách sáo làm gì.”
Ông cụ dường như đặc biệt vui mừng, lớn tiếng nói với con trai: “Mau đi gọi mấy đứa Tiểu Triệu trưa nay sang nhà chúng ta ăn cơm, bảo chúng Minh Xuyên về rồi.”
Bác cả Chương khó xử: “Hôm nay mùng một đầu năm, nhà người ta đi chúc Tết cả rồi, mấy hôm nữa lại gọi ạ.” Đột nhiên gọi người ta tới, mấy tiểu bối đó nhất định sẽ bất mãn.
Ông cụ hừ một tiếng.
Nghe chuyện ăn cơm, bác gái cả theo bản năng hỏi Kim Tú Châu một câu: “Buổi sáng đã ăn gì chưa?”
Bọn họ lớn tuổi, thức dậy sớm hơn bình thường, nhưng đối với người trẻ tuổi mà nói, giờ cũng còn hơi sớm.
Kim Tú Châu không trả lời, do dự nhìn về phía Giang Minh Xuyên.
Vẻ mặt Giang Minh Xuyên có chút xấu hổ, vốn dĩ định dẫn mấy mẹ con Kim Tú Châu ra ngoài ăn, sau đó mới nhớ ra mùng một đầu năm tiệm cơm quốc doanh không mở cửa, nhưng đã ra khỏi nhà rồi, cũng không tiện quay lại, nên đến thẳng đây.
Tuy rằng còn chưa nói gì nhưng người ở đây đều không ngốc, vừa nhìn đã biết có vấn đề, bác gái cả vỗ vào tay Kim Tú Châu, biết ý không hỏi nhiều mà nói: “Bác bảo cô út nấu cho mấy đứa bát mì ăn.”
Kim Tú Châu vội vàng nói: “Không cần phiền phức như vậy đâu ạ, chúng cháu không đói, tối hôm qua ăn rất nhiều rồi.” Nói như thể đúng thế thật.
Bác gái cả không đáp lời, cười cười bảo cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, bác gái hai giữ chặt tay Kim Tú Châu kéo tới sô pha.
Ngồi trên sô pha là ông cụ và hai đứa nhỏ. Giang Minh Xuyên ngồi ghế bên kia, thấy hai người qua đây, bác cả Chương và bác hai Chương đứng dậy ngồi vào ghế nhỏ bên cạnh.
Ông cụ Chương cũng nghe thấy, sắc mặt có chút khó coi, ông không hỏi Giang Minh Xuyên, mà hỏi hai nhóc: “Sao vậy, ở nhà không có cơm ăn hả?”
Hạ Nham nhìn em gái.
Phó Yến Yến ngoan ngoãn nói: “Cháu không biết ạ, dù sao đêm qua ba mẹ không vui.”
Giang Minh Xuyên có chút kinh ngạc nhìn về phía con gái, không ngờ cô bé lại nói như vậy.
Ông cụ Chương nhíu mày nhưng không nổi giận, mà còn dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao không vui thế?”
Phó Yến Yến ngẩng đầu nhìn ông cụ, bình tĩnh nói: “Bởi vì ông bà không thích nhà chúng cháu. Tuy rằng ông đang cười, nhưng ông giả vờ quá dở, còn bà thì không thèm giả vờ. Khi nhà chúng cháu đến cũng chẳng được tiếp đón. Chú kia thì dùng giọng điệu kỳ quái nói chuyện. Ăn cơm xong bà còn bắt mẹ cháu rửa bát, buổi tối thì nói trong nhà không có phòng cho nhà chúng cháu ngủ. Nhưng lúc ba nói sẽ dẫn chúng cháu tới biệt thự ngủ, bảo bà đưa chìa khóa với giấy tờ nhà cho ba, bà mới bảo là hiểu lầm thôi, có phòng cho nhà chúng cháu ở.”
Cô bé vừa nói vừa nghịch viên kẹo trong tay, viên kẹo này hai bà đã cho cô bé khi vào cửa.
Không khí trong phòng khách trong nháy mắt ngưng lại.
Ông cụ Chương không ngờ rằng bé gái vẫn luôn yên lặng lại nói chuyện có nề nếp, trật tự rõ ràng, không nhịn được nhìn thêm vài lần, ông cụ lại hỏi một câu: “Biệt thự nào?”
Cô bé tiếp tục nói: “Là mẹ ruột của ba để lại cho ba ạ. Ba kể khi còn nhỏ bị chú kia tìm thấy giấy tờ nhà, khóc lóc đòi lấy, bà nhìn thấy mới cầm đi, sau đó ba đòi lại, nhưng bà không trả cho ba.”
Mấy câu này, lời ngắn ý dài… cũng coi như đã hiểu.
Ông cụ Chương nhìn về phía Giang Minh Xuyên: “Việc này sao trước nay cháu không báo với chúng ta?”
Con gái nói quá nhiều, Giang Minh Xuyên cũng chưa biết trả lời như thế nào, Phó Yến Yến trả lời luôn giúp anh: “Bởi vì bà không cho ba nói ạ. Tối hôm qua mẹ mắng ba một trận, cho nên hôm nay ba mới tới tìm mọi người ạ.”
Kim Tú Châu: “…”
Giang Minh Xuyên: “…”
Ông cụ Chương dừng một chút, vốn dĩ đang rất giận, nghe xong, cạn lời nhìn Giang Minh Xuyên: “Đã lớn bằng ngần này rồi, thế nhưng còn không thông suốt bằng đứa trẻ con, cũng may còn không ngu, còn biết tới tìm chúng ta.”
Nhưng nghĩ một hồi vẫn không thể không nổi giận: “Nếu không phải vợ cháu mắng cho, cháu sẽ từ bỏ căn nhà đó chăng? Mặc kệ ân tình của cha mẹ nuôi với cháu lớn bao nhiêu, căn nhà đó cha mẹ để lại cho cháu, là của cháu, không ai có thể cướp đi!”
Nói xong ông dộng mạnh cây gậy xuống đất mấy lần, tiếng động đinh tai nhức óc: “Tựa như quốc gia chúng ta, mỗi một mảnh lãnh thổ đều không thể mất, ai tới cướp, chúng ta sẽ đánh kẻ đó! Những tinh thần chiến sĩ đó cháu quên cả rồi à? Không có tinh thần này chống đỡ, liệu chúng ta có thể an ổn như hiện tại không?”
Giang Minh Xuyên mím chặt môi.
Ông cụ lớn tiếng hỏi anh: “Có nghe chưa?”
Giang Minh Xuyên vội vàng đáp: “Nghe rồi ạ.”
Ông cụ nhìn anh lại có chút đau lòng: “Tâm địa tốt là đúng, nhưng không thể yếu đuối dễ bị ức hiếp. Ông già này hôm nay sẽ dạy cháu, thứ thuộc về mình nhất định phải đoạt lại, ai dám nói gì cháu cứ mặc kệ cho bọn họ nói, sợ gì, cháu xem mấy nước quỷ Tây dương đó, làm gì có ai nói lời hay về chúng ta? Chờ sau khi quốc gia chúng ta phát triển lên, tự nhiên sẽ có người khen chúng ta.”
“Làm người cũng giống vậy, phải mạnh mẽ, phải quyết đoán, để không gì chặn được.”
Giang Minh Xuyên lần đầu tiên nghe được những lời này.
Bác cả Chương sợ lời ông cụ quá dọa người, khó khăn lắm nhà Minh Xuyên mới tới được một chuyến, lại khiến người ta bỏ đi mất: “Minh Xuyên có thể tới tìm chúng ta là trong lòng thằng bé cũng đã hiểu rõ, là chuyện tốt, mấy hôm nữa con đi tìm Phan Thịnh Lâm tâm sự một chút.”
Ông cụ tính tình cố chấp: “Tâm sự cái gì? Để tự nó đi, việc nhỏ như thế này còn không giải quyết được, về sau làm thế nào mà dẫn binh?”
Nói xong giơ tay chỉ vào hai đứa con trai: “Chỉ tại hai đứa bay chiều hư, Gia Minh Gia Thắng cũng thế, làm chuyện gì cũng lề mề chậm chạp, chẳng có tí tinh thần nào. Khi Minh Xuyên còn nhỏ ta nói phải cướp về nuôi, hai đứa bay còn nói người ta đã nhận nuôi, tới cướp thì người khác sẽ đồn đại không hay. Hai đứa bay xem thằng bé được nuôi, được dạy dỗ thành cái dạng gì? Nó một mình chạy xuống phía Nam, tới nhà mình cũng không dám về. Nếu là ta khi còn trẻ, thật muốn đánh cho hai đứa bay một trận.”
Bác cả Chương nghe xong trong lòng áy náy, việc này quả thật là ông xử lý không ổn thỏa.
Giang Minh Xuyên ổn định tâm trạng, kiên định nói: “Không cần đâu ạ, để cháu tự đi.”
Ông cụ lúc này mới vừa lòng nhìn anh: “Hôm nay lấy về ngay cho ta, bằng không đừng tới gặp ta, bực mình.”
Giang Minh Xuyên dở khóc dở cười.
Tâm trạng ông cụ lại tốt lên, còn xoa đầu cô bé bên cạnh: “Con bé này khá lắm, thông minh nhanh nhẹn, sau này xứng với nhóc tư nhà chúng ta.”
Phó Yến Yến: “…”
Hạ Nham chỉ nghe nửa câu đầu, nghe thấy ông cụ khen em gái thông minh, còn vui hơn mình được khen: “Em gái thông minh lắm ạ, em ấy còn chưa đi học đã biết được rất nhiều chữ, em ấy là người thông minh nhất nhà chúng cháu.”
Ông cụ ha ha cười thành tiếng: “Tốt lắm, nhóc tư nhà chúng ta cũng thông minh.”
Phó Yến Yến không cần suy nghĩ đã nói: “Sau này lớn lên cháu không kết hôn, cháu muốn góp công xây dựng tổ quốc.”
Ông cụ càng thích: “Có chí khí, vậy không kết hôn, quốc gia chúng ta còn có rất nhiều sự nghiệp chưa hoàn thành, trông chờ vào thế hệ này của các cháu.”