Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 30
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Kim Tú Châu và các con về nhà đã hơn bốn giờ chiều. Lúc đi, cô mang theo hai hộp kẹo và đồ ăn vặt, lúc về thì xách theo mấy túi quà cùng mấy phong bao lì xì dày cộp.
Hai đứa nhỏ rất ngoan, trên đường đều đưa hết tiền cho mẹ. Ngày thường mẹ cho hai huynh đệ tiền tiêu vặt mua kẹo ăn thì được, nhưng tiền nhiều như vậy hai nhóc không dám giữ.
Kim Tú Châu nhận lấy, “Được rồi, mẹ giữ cho hai đứa, chờ các con trưởng thành sẽ đưa lại cho các con.”
Phó Yến Yến nghe vậy quay sang nhìn Kim Tú Châu. Đời trước mẹ cũng nói như vậy, nhưng nào có làm. Lần này không biết có giống thế không.
Chỉ có Hạ Nham ngây ngô bảo: “Con không cần, để cho mẹ mua quần áo mặc.”
Kim Tú Châu vừa nghe, gương mặt lập tức tươi cười, khen một câu, “Con trai mẹ thật ngoan.”
Hạ Nham cười ha hả.
Giang Minh Xuyên và Phó Yến Yến cùng nhìn sang, trong lòng thầm mắng một câu: đồ vua nịnh hót.
Về đến nhà, trời đã sập tối. Khi đẩy cửa ra, họ thấy một nhà sáu người kia đang ăn cơm, trên bàn không có bát đũa, mà đang dùng mấy cái nồi lớn nhỏ.
Thấy bọn họ về, sắc mặt Đào Thiến Vân lập tức khó coi, sau đó bà ta quay đầu tiếp tục ăn cơm, còn Phan Quân thì chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Chung Tuyết thì ngẩng đầu nhìn, nhưng rất nhanh đã cúi xuống đút cơm cho con. Chỉ có Phan Thịnh Lâm cười xã giao, “Đã về rồi à? Mau tới đây ăn cơm.”
Giang Minh Xuyên nhìn ông ta, im lặng một lúc, rồi gật đầu. Sau đó anh đưa những thứ đang cầm cho Kim Tú Châu, “Em mang đồ lên lầu trước đi, anh có chút chuyện muốn nói với cha mẹ.”
Anh nghĩ nếu Kim Tú Châu ở lại dưới lầu, có lẽ cô sẽ lại phải chịu đựng sự coi thường.
Kim Tú Châu nhìn về phía anh, lại nhìn mấy người ngồi quanh bàn, không nói thêm gì, cầm đồ lên lầu. Hai đứa nhỏ suy nghĩ một chút, rồi quyết định đi theo mẹ.
Kim Tú Châu vừa đi, Đào Thiến Vân bèn châm biếm nói: “Có đồ gì tốt, còn phải mang giấu? Sợ chúng tôi trộm mất sao.”
Giang Minh Xuyên rất muốn phản bác lại một câu, nhưng vốn từ của anh kém. Nếu có Kim Tú Châu cô sẽ đối đáp lại. Anh mím môi, cuối cùng vẫn vờ như không nghe thấy gì.
Phan Thịnh Lâm liếc nhìn bà ta đầy cảnh cáo, sau đó bảo Giang Minh Xuyên ngồi xuống cùng ăn.
Chung Tuyết tự giác đứng dậy, định vào bếp lấy đũa cho Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên nói với cô: “Không cần lấy đâu, anh không đói.”
Anh kéo ghế ngồi đối diện Phan Quân.
Chung Tuyết do dự. Phan Quân cười lạnh một tiếng, “Anh ấy nói không cần, cô còn đứng bất động làm gì? Đi hay không đi?”
Chung Tuyết gục đầu xuống, lại ngồi xuống.
Giang Minh Xuyên nhíu mày nhìn anh ta.
Phan Thịnh Lâm lạnh lùng nhìn con trai thứ của mình, sau đó nói với Giang Minh Xuyên: “Mấy hôm nay vợ chồng nó cãi nhau, không cần can thiệp.”
Giang Minh Xuyên siết chặt môi. Phan Quân dường như nhận thấy ánh mắt anh, ngẩng đầu kiêu ngạo nhìn anh, “Sao nào? Khó chịu? Tôi nói chuyện với vợ tôi anh cũng muốn quản?”
Hôm nay lúc về Giang Minh Xuyên còn cố ý hỏi bác cả Chương về chuyện cha mẹ Chung Tuyết, thế mới biết năm kia cha mẹ cô bị người ta báo cáo tác phong bất chính, cả hai vợ chồng đều bị giáng chức điều xuống nông thôn.
Anh không hiểu nổi, cô chú đều là người cực kỳ chính trực, liêm khiết, sao lại có chuyện tác phong bất chính được.
Nhưng bác cả Chương nói, quả thực lục soát ra bằng chứng nhận hối lộ trong nhà hai vợ chồng họ.
Từ nhỏ tính tình Chung Tuyết kiêu ngạo, có thể nén giận chịu đựng đến vậy, e là cũng muốn cầu xin cha nuôi giúp đỡ cha mẹ cô.
Nhưng hiện giờ Giang Minh Xuyên không biết diễn tả sao, trong tiềm thức anh không thể nào hiểu được việc khi nhà thông gia, nhà vợ gặp khó khăn thì họ lại lập tức trở mặt, không chịu đứng ra giúp đỡ.
Đây cũng là nguyên nhân Giang Minh Xuyên phải suy nghĩ cẩn thận. Tối hôm qua anh suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đến những gì mình trải qua từ nhỏ đến lớn, cũng nghĩ đến Chung Tuyết. Cô ấy lớn lên trong sự bảo bọc, khi còn nhỏ mỗi lần tới nhà họ Phan, cha mẹ nuôi đều hận không thể nâng niu cô như báu vật, Phan Quân thì làm mọi cách để cô ấy vui vẻ, chuyện gì cũng chiều theo cô ấy. Tuy rằng anh và Chung Tuyết rất ít nói chuyện, nhưng trong lòng Giang Minh Xuyên vẫn luôn coi cô ấy là tiểu muội, mà Chung Tuyết cũng rất tôn trọng anh.
Tình cảm của cả nhà họ với Chung Tuyết cũng được mấy chục năm, bảo thay đổi là thay đổi ngay, vậy còn anh thì sao? Nếu có một ngày anh không còn giá trị lợi dụng nữa, có phải cũng bị như thế không? Trong lòng Giang Minh Xuyên lạnh lẽo, bởi vì anh cảm thấy mình không phải là trường hợp ngoại lệ.
Giang Minh Xuyên đã ra quyết định trong đầu, anh không muốn nói vòng vo, cuối cùng lựa chọn nói thẳng ý mình. Anh nói: “Mẹ, con muốn nhận lại giấy tờ nhà. Căn nhà đó là mẹ con để lại trước khi mất, trước kia mẹ nói con còn nhỏ nên giữ hộ con, giờ con đã trưởng thành, lập gia đình, giấy tờ nhà và chìa khóa có thể trả lại cho con không?”
Vẻ mặt Đào Thiến Vân đanh lại, không ngờ là Giang Minh Xuyên sẽ hỏi thẳng bà ta như vậy.
Bà ta dừng lại một chút, sau đó vờ như không hiểu, nghi ngờ nhìn anh, “Giấy tờ nhà gì, chìa khóa nào? Mẹ giữ đồ của con khi nào? Thằng bé này nhớ lầm rồi.”
Giang Minh Xuyên im lặng nhìn bà ta. Nghe được câu trả lời này, trong lòng anh càng thêm lạnh lẽo. Anh vốn không ngờ bà ta lại nói dối trắng trợn như vậy, anh chỉ nghĩ cùng lắm thì bà ta sẽ lần lữa không chịu đưa.
Anh nhìn về phía Phan Thịnh Lâm ngồi ở đầu bàn. Phan Thịnh Lâm không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ nhíu mày nhìn về phía Đào Thiến Vân, “Bà thật sự cầm giấy tờ nhà của con trai sao? Còn không mau tìm trả cho nó.”
Đào Thiến Vân không biết nghĩ gì, tự tin ra mặt nói: “Không có, tôi đâu có cầm của nó cái gì?”
Sau đó dùng ánh mắt trách móc nhìn Giang Minh Xuyên, “Anh nói rõ ràng đi xem nào, khi nào thì tôi lấy đồ của anh? Anh ấy mà, cưới vợ rồi thì quên mẹ luôn sao? Ăn của tôi, uống của tôi, giờ còn đòi nhà cửa của tôi sao? Tôi nào có nhà cửa nào cho anh, nuôi ong tay áo cũng không tệ hại đến mức như anh…”
“Được rồi.”
Phan Thịnh Lâm ngăn cản bà ta nói tiếp, sau đó lại quay sang khuyên Giang Minh Xuyên, “Có phải con nhớ lầm không, mẹ con lòng dạ có hơi hẹp hòi một tí, nhưng cũng không đến mức lấy đồ của con.”
Giang Minh Xuyên chỉ lẳng lặng nhìn hai vợ chồng người tung kẻ hứng trước mặt anh. Đào Thiến Vân đối với anh như vậy, anh còn có thể hiểu được, nhưng giờ khắc này, anh thực sự cảm nhận được cha nuôi cũng chưa từng thật tình với mình.
Phan Quân ngồi đối diện nhìn anh như cười như không, dường như rất vui vẻ khi thấy anh một thân một mình chống đối họ.
Đúng lúc này, Kim Tú Châu dẫn theo hai con từ trên lầu đi xuống, có lẽ đã nghe được đoạn đối thoại này, vẻ mặt có chút lo lắng. Giang Minh Xuyên thấy cô, trong lòng anh chợt thấy ấm áp.
Anh nắm chặt tay, khi Kim Tú Châu đến gần mới nói: “Vậy hẳn là tự con không cẩn thận đánh mất. Không sao cả, căn nhà đó là bà ngoại để lại cho mẹ anh, nếu không tìm thấy giấy tờ nhà cũng có thể tới đồn công an làm lại. Năm đó mẹ anh quyên toàn bộ tài sản trong nhà cho quốc gia, chỉ giữ lại mỗi căn nhà đó ghi dưới tên của con, đồn công an hẳn là có ghi chép lại, vĩnh viễn sẽ không bị thu hồi.”
Nghe tới đây, sắc mặt Đào Thiến Vân thay đổi liên tục, không khỏi liếc nhìn chồng. Vẻ mặt Phan Thịnh Lâm cũng trở nên nghiêm nghị.
Kim Tú Châu đi đến phía sau Giang Minh Xuyên đứng, tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Phó Yến Yến cũng kéo Hạ Nham đứng sau lưng cha. Hạ Nham không hiểu gì, chỉ cảm thấy không khí trên bàn ăn có chút kỳ lạ. Cậu thấy muội muội như nín thở, cũng theo bản năng hít thật sâu một hơi.
Giang Minh Xuyên nhận thấy sức nặng trên vai mình, trong lòng càng thêm kiên định.
Phan Thịnh Lâm cũng không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn Giang Minh Xuyên, ánh mắt không có chút ý cười nào.
Đào Thiến Vân không hiểu chồng có ý gì, bà ta nghe thấy ba chữ “đồn công an” này thì có chút sợ hãi, nhưng cũng lo Giang Minh Xuyên chỉ đang dọa mình. Lại nghĩ đến căn nhà lớn kia, không kìm được mà nói: “Thằng bé này, sao mà sau khi kết hôn lại hoàn toàn thay đổi rồi? Cái gì cũng phải tính toán, cứ cho là căn nhà đó ở trong tay mẹ đi, chẳng lẽ mẹ lại còn đi hại con sao…”
Lời nói còn chưa nói hết, đã nghe thấy Phan Thịnh Lâm lạnh lùng cắt ngang, “Rốt cuộc là bà cầm hay không cầm? Cầm thì còn không mau đi tìm cho thằng bé. Bà tham của nó làm gì, tôi không cho bà ăn hay là không cho bà uống sao? Thằng bé được chúng ta nhận nuôi, đồ của nó không phải của chúng ta”. Giọng điệu câu sau cao hơn câu trước.
Nghe vậy, sắc mặt Giang Minh Xuyên tái nhợt.
Đào Thiến Vân cũng hoảng sợ, không rõ rốt cuộc chồng mình có ý gì, lắp bắp đáp: “Tôi… Tôi không nhớ rõ, tôi… Tôi lên phòng tìm xem…”
Phan Thịnh Lâm nghiêm mặt lại, Đào Thiến Vân sợ đến mức bật dậy, cuống quýt chạy lên phòng.
Phan Thịnh Lâm thấy Đào Thiến Vân lòi đuôi nhanh đến vậy, tức giận đến mức ngực phập phồng liên hồi. Ông ta cố nén lửa giận trong lòng, còn nói với Giang Minh Xuyên: “Mẹ con trước giờ không có đầu óc, nếu thật sự giữ đồ của con thì cũng đừng so đo với bà ấy, có lẽ là bà ấy thật sự đã quên.”
Giang Minh Xuyên lần này không im lặng nữa mà lại nói: “Bà ấy quên, chẳng lẽ ông cũng quên sao? Ông là quân nhân, đã từng là chiến sĩ thông tin, theo lý thuyết trí nhớ hẳn không tệ đến vậy.”
Khi nói câu này, anh quật cường nhìn đối phương.
Hạ Nham đứng đằng sau định mở miệng nói cậu giỏi nhất là tìm đồ. Mỗi lần mẹ mua đồ ăn ngon đều thích giấu đi để cậu đi tìm, mỗi lần tan học về nhà cậu đều tìm được rất nhanh, cậu có thể đi hỗ trợ. Nào biết muội muội như thể biết cậu muốn nói gì, quay đầu trừng mắt nhìn, ra hiệu cậu im miệng.
Hạ Nham đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng.
Vẻ mặt Phan Thịnh Lâm hoàn toàn thay đổi khi nghe được Giang Minh Xuyên nói những lời này, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, khi nhìn Giang Minh Xuyên còn mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt, lạnh lùng hỏi: “Con đang chất vấn cha sao? Con đừng quên là cha nuôi nấng con nên người.”
Trong lòng Giang Minh Xuyên bùng lên ngọn lửa giận vô cớ. Nếu là ngày thường thì chắc anh sẽ ẩn nhẫn chịu đựng, nhưng hai ngày này, anh ý thức được sâu sắc rằng tất cả những gì anh được dạy dỗ suốt hai mươi năm nay đều là sai lầm. Cha mẹ nuôi chẳng những không có chút tình thương nào với anh, mà thậm chí có khả năng tất cả chỉ là lợi dụng anh. Họ đối xử với anh như vậy, với Chung Tuyết cũng thế. Như lời Kim Tú Châu nói, cả ba người nhà này không có ai là người tốt.
Anh hỏi: “Tôi muốn hỏi ông, năm đó quan hệ giữa ông và cha tôi có thật sự thân thiết không? Ông khoan trả lời tôi, câu này tôi có thể đi hỏi bạn bè của cha tôi. Sở dĩ tôi hỏi như vậy, là vì trong lòng tôi đã có câu trả lời. Sau khi cha mẹ tôi qua đời, tất cả bạn bè của họ đều đắm chìm trong đau khổ, mà tôi không hiểu sao lại thành con nuôi của ông. Năm đó ông nói với tôi, cha mẹ tôi trước khi mất đã giao tôi lại cho ông, cho nên tôi mới đi theo ông. Nhưng ông lại đi nói với người ngoài rằng cha tôi đã từng có ân với ông, cho nên ông mới tự quyết định nhận nuôi tôi, muốn chăm sóc tôi thật tốt.”
Có lẽ Phan Thịnh Lâm không ngờ rằng Giang Minh Xuyên có thể nhớ rõ tất cả những chuyện này.
Giang Minh Xuyên hít một hơi thật sâu, “Ông không cần dùng chuyện nhận nuôi tôi để tạo áp lực. Quả thực ông đã nhận nuôi tôi. Tôi sống ở cái nhà này bảy năm, trong bảy năm này, có sáu năm chịu đựng đánh đập, ức hiếp. Em trai thích cướp đồ của tôi, khi nó đánh tôi, tôi không thể đánh trả lại. Mẹ nuôi nói tôi hẹp hòi, khi không vui là lấy roi tre quất vào lưng tôi, bởi vì đánh ở đó người khác sẽ không nhìn thấy vết. Khi bà nội còn sống thì rất thích hành hạ tôi, bắt tôi quỳ trên mặt đất làm ngựa cho em trai cưỡi, còn bắt tôi sủa như chó, khi mùa đông còn bắt tôi ngủ ngoài hành lang… Quá nhiều, mỗi lần chờ tôi bị hành hạ xong rồi, ông mới đứng ra an ủi tôi một hai câu.”
Khi đó, anh cho rằng cha nuôi vẫn thương anh, dù cho sau đó có nhận ra thì anh cũng không hề muốn nghĩ xấu về ông.
“Công việc của ông là do bác cả Chương sắp xếp, công việc của bà ta, chắc là do bà Lưu quan tâm. Còn cả em trai nữa, những người lớn đó đều là bạn bè của cha mẹ tôi. Khi tôi mười lăm tuổi thi đậu trường quân đội lại không nhận được giấy báo, e là cũng lại do các người. Tôi vẫn luôn tưởng rằng mình không đủ ưu tú, cho nên năm sau mới thi vào trường quân đội phía Nam.”
Nói xong câu đó, Giang Minh Xuyên bình tĩnh ngẩng đầu nhìn về phía Phan Thịnh Lâm, “Sau này tôi sẽ không gọi ông là cha nữa. Ông trước nay không phải cha tôi, cha tôi không phải người dối trá, ích kỷ như vậy. Cha tôi là người dũng cảm, chính trực, thông minh và thiện lương, ông không xứng được đứng ngang hàng với cha.”
Câu này giấu ở đáy lòng lâu rồi, rốt cuộc cũng có ngày anh dám nói ra.
Vẻ mặt vốn luôn điềm tĩnh của Phan Thịnh Lâm trong nháy mắt trở nên khó coi đến cực điểm. Ông ta tàn nhẫn, hung ác nhìn Giang Minh Xuyên, giống như đang nhìn một kẻ thù, hoàn toàn không có chút tình cảm cha con nào.
Chung Tuyết ngồi đối diện lén ngẩng đầu lên, không thể tin nổi mà nhìn Giang Minh Xuyên. Có nằm mơ cũng không ngờ huynh Minh Xuyên từ nhỏ đến lớn vẫn luôn trầm mặc ít lời, dù chịu ức hiếp cũng sẽ cam chịu, lại có ngày nói ra những lời này.
Bên cạnh Phan Quân cũng thu lại vẻ mặt bất cần. Kim Tú Châu phát hiện, lúc anh ta im lặng nhìn người khác, dường như giống hệt Phan Thịnh Lâm, ánh mắt đầy toan tính không che giấu được.
Trong lòng cô mơ hồ nảy ra một suy nghĩ, có lẽ Phan Quân không đơn giản như Giang Minh Xuyên đã nghĩ. Những hành vi bắt nạt Giang Minh Xuyên lúc nhỏ đó, thật ra là cố ý phối hợp với cha anh ta. Anh ta đóng vai mặt trắng, cha anh ta đóng vai mặt đỏ, cũng như câu tục ngữ nói vừa đấm vừa xoa, họ dùng cách này để áp chế sự quật cường và phản kháng của Giang Minh Xuyên.
(Trong kinh kịch của Trung Quốc, diễn viên đóng vai người xấu sẽ vẽ mặt trắng, đóng vai người tốt sẽ vẽ mặt đỏ.)
Khó trách cô luôn có xu hướng nghĩ xấu về người khác, cách nuôi dạy trẻ con này đời trước cô thường xuyên thấy, rất nhiều chủ mẫu dùng cách đó để nuôi con vợ lẽ thành kẻ vô dụng.
Khi bầu không khí vẫn đang căng thẳng, Đào Thiến Vân từ trên lầu chạy xuống, tay cầm một tờ giấy đã ố vàng.
Bà ta ở trong phòng do dự thật lâu, cuối cùng suy đoán chồng muốn mình lấy ra, để mình gánh tội thay ông ta. Rốt cuộc thì chồng mình mình hiểu rõ nhất, so với căn biệt thự đó, ông ta coi trọng công việc và thể diện nhất, bảo sao lúc trước ông ta lại dặn mình cất cẩn thận giấy tờ căn nhà này.
Khi Đào Thiến Vân xuống dưới nhìn thấy mọi người không ai nói một lời nào, tưởng rằng bọn họ chờ lâu đã mất kiên nhẫn, có chút chột dạ, vội vàng nói: “Ôi chao, xem đầu óc của tôi này, hóa ra ở chỗ tôi thật. Tờ giấy này đặt ở trong góc, bị đồ khác đè lên, nếu không cẩn thận tìm thì đúng là không biết có thứ này tồn tại.”
Nói xong đưa nó cho Giang Minh Xuyên, “Anh xem đi, xem có phải cái này không? Nhưng chìa khóa thật sự là không tìm thấy.”
Khi bà ta nói, đôi mắt nhìn về phía Phan Thịnh Lâm.
Phan Thịnh Lâm cũng chuyển ánh mắt nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lẽo đến cùng cực. Sắc mặt Phan Quân cũng trở nên khó coi. Chỉ có Chung Tuyết cúi đầu cười lạnh. Cô đã sớm biết cha chồng là người ích kỷ dối trá, cả cái nhà này kỳ thật cha chồng mới là người xấu xa nhất, mẹ chồng cùng lắm thì cũng chỉ là ngu ngốc mà thôi. Giấy tờ căn nhà đó thật ra mẹ chồng có thể xé đi, nhưng bà ta lại hiểu sai ý của cha chồng.
Nghĩ đến đây, cô lén cong khóe môi, trong lòng có vài phần vui sướng.
Đào Thiến Vân có chút sợ hãi đứng nguyên tại chỗ, trong lúc nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Kim Tú Châu không cho bà ta cơ hội phản ứng, thẳng tay rút tờ giấy từ tay bà ta, sau đó mở ra xem, trên đó viết rõ ràng tên chủ nhà là Giang Minh Xuyên.
Cô ngẩng đầu nhìn Phan Thịnh Lâm, lại nhìn Phan Quân, cười lạnh một tiếng, không nói câu nào, nhưng ý trào phúng lại biểu hiện vô cùng rõ ràng trên mặt.
Giang Minh Xuyên đột nhiên mở miệng, “Về sau chúng ta đường ai nấy đi. Trước nay tôi không nợ các người cái gì, ngược lại là các người nợ tôi, nợ cha mẹ tôi rất nhiều.”
Anh đứng lên, muốn dẫn Kim Tú Châu rời khỏi đó.
Đào Thiến Vân còn đang bối rối, nhìn con nuôi đứng thẳng lên còn cao hơn mình một cái đầu, không nhịn được mắng, “Mày là thứ vô ơn, mày nói cái gì? Còn không phải là một tờ giấy tờ nhà sao? Giờ không phải đã tìm ra cho mày rồi sao. Lúc trước cũng vì tốt bụng mới nhận mày về nuôi, còn muốn đoạn tuyệt quan hệ với chúng tao sao? Không có chúng tao mày đã chết đói từ lâu rồi.”
Bà ta còn muốn nói thêm nữa, đã bị Phan Thịnh Lâm lạnh lùng cắt ngang, “Câm mồm.”
Đào Thiến Vân dừng một chút, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, nhưng ánh mắt tóe lửa nhìn Giang Minh Xuyên, dường như uất ức biết bao nhiêu.
Bước chân Giang Minh Xuyên ngừng lại, anh nắm chặt tay Kim Tú Châu, sau đó tiếp tục bước về phía trước. Một nhà bốn người lên lầu, khi vào phòng anh phát hiện tất cả đồ đạc đã được thu dọn.
Anh nhìn về phía Kim Tú Châu. Kim Tú Châu đau lòng nhìn anh nói, “Đi thôi, ngủ ngoài đường cũng không ngủ ở đây.”
Giang Minh Xuyên nghe xong khẽ cười, “Sẽ không để em phải ngủ ngoài đường đâu.”
Khi bọn họ xách đồ xuống lầu, nhìn thấy Đào Thiến Vân dùng giọng chanh chua mắng nhiếc Chung Tuyết.
“Tất cả là do cái sao chổi nhà cô, nhà chúng tôi từ khi cưới cô về, chưa từng có chuyện gì thuận lợi.”
“Tết nhất, bày ra bộ dạng sống không bằng chết này cho ai xem?”
Phan Quân ngồi ở bên cạnh, nghe vậy cũng vờ như không nghe thấy gì.
Giang Minh Xuyên chợt dừng bước chân ra cửa, anh đột nhiên ném túi hành lý trong tay xuống. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, anh đột nhiên vọt tới trước bàn, túm chặt cổ áo Phan Quân, nhanh chóng kéo anh ta đứng dậy, sau đó đấm một cú vào mặt. Trong nháy mắt, đã đấm liên tiếp bảy tám cú, sau đó đấm vào bụng, cứ thế từng đấm một.
Phan Quân la hét om sòm, vốn còn định giãy giụa thoát ra, nhưng đối diện với nắm đấm của Giang Minh Xuyên, căn bản không có sức đánh trả, cả người bị đấm như một bao cát.
Trong mắt Giang Minh Xuyên lửa giận bừng bừng, không màng Đào Thiến Vân bên cạnh đau lòng thét lên chói tai, hung hăng nói: “Đây là tao đánh vì tao, cũng đánh vì Chung Tuyết. Mày là cái loại phế vật, lúc trước mày đã hứa với cha mẹ Chung Tuyết những gì? Mày yêu thương em ấy đến vậy sao? Em ấy mắt bị mù mới coi trọng cái thằng ăn cháo đá bát như mày.”
“Cha mẹ Chung Tuyết không ở bên cạnh nhưng em ấy còn có người anh này. Sau này nếu em ấy còn chịu ức hiếp nữa, cho dù tao đang ở trong quân đội cũng sẽ chạy tới đánh mày một trận. Nhớ kỹ những nắm đấm này, lần sau sẽ chỉ mạnh hơn, tao dám đánh mày một lần thì dám đánh mày vô số lần.”
Anh sẽ không đánh Đào Thiến Vân, nhưng anh dám đánh Phan Quân.
Đánh xong thì Phan Quân không đứng vững được, Giang Minh Xuyên quẳng anh ta xuống như vứt rác. Phan Quân ngã xuống, miệng phun ra một ngụm máu và hai cái răng gãy, ánh mắt rã rời, nằm vật trên mặt đất.
Đào Thiến Vân khóc lóc la hét chạy đến, “Tiểu Quân, Tiểu Quân ——”
Phan Thịnh Lâm cũng bị cảnh này mà hoảng sợ. Có lẽ ông ta không thể tưởng tượng được đứa con nuôi luôn yếu đuối lại dám đánh con ruột thành ra như vậy ngay trước mặt mình. Nó không chỉ đánh con trai ông ta, nó còn đánh vào mặt mũi của ông ta. Trong lòng nó hận ông ta đến thế.
Giang Minh Xuyên nhìn Chung Tuyết cúi đầu, toàn bộ quá trình Chung Tuyết đều chứng kiến. Cô đột nhiên ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Giang Minh Xuyên.
Đây là lần đầu tiên trong hai năm, cũng là lần duy nhất cô dám chủ động nhìn người khác. Đôi mắt đẹp đẽ sáng ngời ngày trước giờ đây lại tràn ngập mệt mỏi và uất ức, hốc mắt đong đầy nước mắt, nhưng ngay cả khóc cũng không dám, như thể là một người khác hẳn cô gái hoạt bát, phóng khoáng trước kia.
Giang Minh Xuyên cất giọng trầm nặng: “Đừng sợ, cho dù thế nào, anh vẫn luôn là huynh trưởng của em. Không ai có thể bắt nạt em, nếu bọn họ còn dám như vậy, anh liều cái mạng này cũng sẽ đánh chết Phan Quân.”
Sống mũi Chung Tuyết cay xè, hai năm lo lắng, sợ hãi, trong giờ khắc này giống như đã tìm được một chỗ dựa vững chắc. Không có cha mẹ, nhưng cô còn có huynh trưởng.
Giang Minh Xuyên nhìn về phía một nhà ba người kia, “Tôi nói được thì làm được.” Sau đó xoay người rời đi.
Chung Tuyết nhìn theo bóng lưng anh rời xa, lại nhìn chồng thở thoi thóp nằm trên mặt đất và mẹ chồng kinh hoảng thất thần, lần đầu tiên không hề cảm thấy sợ hãi.
Sau khi cả nhà ra cửa, Kim Tú Châu và hai nhóc đều dùng ánh mắt sùng bái nhìn Giang Minh Xuyên.
Giang Minh Xuyên bị nhìn đến ngượng ngùng, “Sao thế?”
Hạ Nham không kìm được mà nói: “Cha vừa rồi thật lợi hại, siêu cấp lợi hại, đệ nhất thế giới.”
Kim Tú Châu cũng dùng ánh mắt sáng lấp lánh nhìn anh nói: “Anh là người đàn ông lợi hại nhất mà em đã gặp, còn khiến em động lòng hơn bất kỳ lúc nào.”
Giang Minh Xuyên mất tự nhiên đáp: “Anh chỉ nổi giận thôi, anh vẫn luôn coi Chung Tuyết là tiểu muội.”
Kim Tú Châu khen anh, “Anh xem, trước kia là anh quá mềm lòng. Sau khi anh thực sự mạnh mẽ lên, sẽ phát hiện cũng chẳng có gì ghê gớm, ngả bài thì ngả bài thôi, mẹ con em đều sẽ đứng bên cạnh anh. Tối nay anh biểu hiện xuất sắc lắm, giấy tờ nhà đã lấy lại được rồi, còn trút giận một phen, quá ghê gớm.”
Về phần chuyện khác, theo ý Kim Tú Châu, có thể từ từ tính toán. Ép hết mọi chuyện vào một lần dễ dàng xảy ra chuyện, chó cùng dứt giậu mà. Cô là người làm việc không thích để lại mầm họa. Với loại người xảo quyệt, tâm tư thâm sâu như Phan Thịnh Lâm, cô xưa nay không thích để lại người sống, nhưng đây lại là thế giới pháp chế, không hợp dùng mấy thủ đoạn trước kia.
Nhưng cô cảm thấy có thể ép Chung Tuyết.
Phó Yến Yến cũng là người hay suy nghĩ, “Chờ sau khi chúng ta về nhà, cô Chung Tuyết có thể lại bị người ta bắt nạt không?”
Sắc mặt Giang Minh Xuyên chùng xuống, anh đương nhiên cũng có nỗi lo đó, nhưng nếu mặc kệ, Chung Tuyết cũng sẽ chẳng tốt hơn bao nhiêu, anh biết tính tình mẹ nuôi và Phan Quân, sẽ chỉ càng trầm trọng hơn thôi.
Kim Tú Châu dịu dàng lên tiếng: “Không sợ, ngày mai chúng ta đi thăm cô ấy, hỏi cô ấy có nguyện ý về nhà cùng chúng ta không. Nếu thật sự không được thì sau này gửi tiền hàng tháng cho cô ấy.”
Giang Minh Xuyên cảm động nhìn Kim Tú Châu, cảm thấy mình đã gặp được bảo vật rồi.
Hạ Nham ngây ngô khen, “Mẹ tốt nhất.”
Chỉ có Phó Yến Yến nhìn Kim Tú Châu lần nữa, cảm thấy Kim Tú Châu không giống như người sẽ tự tìm phiền toái cho mình.
Hết chương 30.
Lời tác giả:
Kim Tú Châu: Phu quân tôi vẫn quá mềm lòng, ngứa tay rồi đây.
Giang Minh Xuyên: Phu nhân tôi thật thiện lương.
Hạ Nham: Mẹ vô cùng tốt, cha vô cùng ngầu, muội muội vô cùng biết lườm.
Phó Yến Yến: Nhìn thế nào cũng thấy cô Chung Tuyết bị mẹ hố rồi… thôi kệ đi, mình không biết gì hết, mình không biết gì hết…