Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 5
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Yến Yến không biết những chuyện sau này diễn biến ra sao. Khoảnh khắc khi nhảy xuống từ sân thượng khu dạy học kia, cô bé đã không còn thiết sống nữa, cô bé quá đau khổ, chỉ muốn được giải thoát.
Vốn tưởng rằng cứ thế mà chết đi, nhưng không hiểu sao sau khi chết linh hồn cô bé lại không tự chủ mà đi theo Kim Tú Châu. Người đàn bà kia quả nhiên không yêu thương gì cô bé, chỉ nhỏ có hai giọt nước mắt đã được tình nhân của bà ta dỗ yên.
Nhưng Phó Yến Yến cũng không cảm thấy tức giận, rốt cuộc, cô bé sớm đã thất vọng cùng cực về Kim Tú Châu, cho nên cô bé chỉ có thể yên lặng nhìn Kim Tú Châu từng bước một bị tình nhân phản bội vứt bỏ, còn mang một món nợ khổng lồ rồi rơi vào cảnh khốn cùng.
Mà ba Giang cũng không cưới dì kia như lời Kim Tú Châu. Sau khi ly hôn với Kim Tú Châu, anh chỉ sống cùng Hạ Nham. Đáng tiếc người tốt không sống lâu, anh mất vì một chuyện ngoài ý muốn. Về phần người anh Hạ Nham trên danh nghĩa này, thật ra ngay từ đầu Phó Yến Yến đã ghét cậu ta.
Đời trước, Kim Tú Châu đột nhiên được chuyển từ nông thôn tới sống trong doanh trại quân đội. Cuộc sống tốt hơn nhưng trong lòng vừa tự ti vừa sợ hãi, bà ta biết mình đã dùng thủ đoạn không trong sáng để có được mọi thứ như hiện tại, cho nên ở trước mặt ba Giang cơ bản không dám ngẩng đầu lên. Bà ta lấy lòng ba Giang, đối xử với con nuôi Hạ Nham của ba Giang cũng vô cùng bao dung một cách bất công. Cho dù là ăn uống, chỉ cần Hạ Nham thích, cô bé đều phải nhường. Chỉ cần phát sinh mâu thuẫn với Hạ Nham, đều là cô bé sai. Dường như chỉ có như vậy mới có vẻ công bằng, mới thể hiện bà ta là một người mẹ kế tốt.
Khi đó, Hạ Nham chỉ đứng đó mà cười như thể chế nhạo rằng đứa con gái ruột là cô bé thậm chí còn không bằng vị trí của cậu ta trong lòng Kim Tú Châu. Thậm chí, cô bé biết có đôi khi cậu ta cố ý cười nhạo cô bé.
Những sỉ nhục và thất vọng đó vẫn luôn khắc sâu vào tâm trí cô bé, cho nên về sau Kim Tú Châu chia tay với ba Giang, cô bé thậm chí cảm thấy được giải thoát. Chỉ là may mắn cũng không mỉm cười với cô bé, Kim Tú Châu dẫn theo cô bé xuống phía Nam bắt đầu làm buôn bán nhỏ, trải qua một quãng thời gian yên bình. Tới khi việc làm ăn khởi sắc thì Kim Tú Châu lại gửi cô bé vào ký túc xá của trường học rồi bỏ mặc, còn bà ta thì hết người đàn ông này đến người đàn ông khác. Toàn bộ tiền kiếm được đều ném vào mấy người đàn ông kia, mà cô bé ở trường học chỉ có thể ăn những món tệ nhất, thậm chí bởi vì nợ học phí, phí sinh hoạt mà cô bé bị giáo viên và bạn học xa lánh, dẫn đến trầm cảm.
Cho nên khi Hạ Nham lén lút vào Nam thăm cô bé, cậu biết cô bé bị người khác bắt nạt đã đánh nhau với người ta để bảo vệ cô bé. Lúc ấy trong nội tâm Phó Yến Yến cũng không hề biết ơn, cô bé thà bị người ta bắt nạt còn hơn để cậu giúp, thậm chí còn cố ý nói: “Đây chẳng phải là điều anh mong muốn sao?”
Khi đó Hạ Nham đứng đối diện với cô bé, rõ ràng cao hơn cô một cái đầu, nhưng khoảnh khắc ấy lại nhỏ bé như hạt bụi. Đôi mắt cậu đỏ hoe nhìn cô bé, không nói một lời nào rồi bỏ đi. Vậy mà từ đó về sau, không có ai dám công khai bắt nạt cô bé nữa, nhiều nhất cũng chỉ là không nói chuyện với cô bé mà thôi. Nhưng Hạ Nham lại không biết, có nhiều tổn thương không chỉ đến từ thể xác.
Cô bé còn nhớ rõ, đêm trước khi thi đại học, cô bé đã chuẩn bị tinh thần từ trước một ngày, cuối cùng về nhà cẩn thận lựa lời nói với Kim Tú Châu về việc trường học sẽ thu hai mươi đồng tiền phí báo danh và phí ăn ở khi thi. Cô bé đã nghĩ ra rất nhiều cách đối phó, thậm chí đã nghĩ nếu Kim Tú Châu không đồng ý, cô bé sẽ nói với bà ta, sau này cô bé nhất định sẽ trả lại số tiền đó cho bà ta. Nhưng cô bé không thể nào ngờ được, mình thậm chí còn chưa nói dứt lời đã phải nghe vô số lời mắng chửi, lăng mạ, mắng cô bé là đồ sao chổi, đã khắc chết cha ruột, còn khiến bà ta ly hôn. Giờ cô bé còn liên tục về nhà ảnh hưởng đến việc làm ăn của bà ta…
Khi đó cô bé đột nhiên cảm thấy, bản thân mình sống trên thế giới này thật sự không còn ý nghĩa gì nữa. Sau đó cô bé lại nhìn thấy Hạ Nham chân bị què, ra vào bệnh viện, quần áo nhếch nhác dính đầy bụi đất. Anh đã không còn thực hiện được ước mơ tham gia quân ngũ từ nhỏ nữa rồi.
Khi Kim Tú Châu bệnh nặng nằm trong bệnh viện phải dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, vẫn là Hạ Nham làm thuê kiếm tiền chăm sóc bà ta. Cuối cùng, một bà cụ cùng phòng bệnh với Kim Tú Châu nhìn thấy miếng ngọc bội trên cổ bà ta, nửa đêm lấy trộm, miếng ngọc bội rơi xuống đất vỡ tan tành. Khoảnh khắc miếng ngọc bội vỡ tan, cô bé cảm giác như nghe thấy Kim Tú Châu run rẩy gọi tên mình. Nhưng khi đó trước mắt cô bé xuất hiện một quầng sáng trắng chói mắt. Sau đó cô bé mất đi ý thức. Khi cô bé tỉnh lại lần nữa là vào buổi sáng ngày cô bé rời đi. Cô bé lại thấy Kim Tú Châu, có điều Kim Tú Châu hiện tại có chút giống, nhưng cũng có chút không giống người cô bé từng biết.
Trong trí nhớ của cô bé, Kim Tú Châu là người cố chấp, háo thắng, phù phiếm, muốn chứng minh bản thân không giống với những gì người khác nghĩ. Bà ta đối xử với ba Giang một kiểu, đối xử với hàng xóm trong khu tập thể một kiểu, đối với những tình nhân sau này cũng khác. Nhưng buồn cười nhất là bà ta càng điên cuồng muốn nắm giữ điều gì, thì càng không đạt được.
Nhưng Kim Tú Châu của hiện tại sẽ cười, sẽ dịu dàng lau miệng cho cô bé, đối xử với cô bé y hệt người mẹ mà cô bé đã từng vô số lần mong ước. Rõ ràng đã buông bỏ tất cả, nhưng vẫn không kìm được mà nhen nhóm một tia hy vọng không nên có.
Phó Yến Yến nhìn Hạ Nham khi còn nhỏ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Sau đó hẳn là anh ấy rất hối hận, chăm sóc Kim Tú Châu nằm liệt không thể cử động trên giường bệnh. Đến khi bà ta qua đời thì anh ấy cũng chỉ còn lại một mình, lúc ấy anh ấy sẽ nghĩ gì? Có phải sẽ nghĩ nếu khi đó đối xử với cô bé, với Kim Tú Châu tốt hơn một chút, gia đình họ sẽ không có kết cục như vậy phải không?
——
Tới tối, Giang Minh Xuyên mang theo hai bát thức ăn trở về. Anh vốn nghĩ hôm nay trong nhà vẫn chưa dọn dẹp xong, ngày mai sẽ sang nhà hàng xóm đón Hạ Nham về. Không ngờ vừa về đã thấy cậu bé ở nhà, anh hơi sửng sốt một chút, mới chợt nhớ ra có lẽ đồ ăn sẽ không đủ.
Hạ Nham cũng thấy đồ ăn trong tay anh, hiểu chuyện, khẽ nói: “Ba, con không đói bụng, lúc trưa con ăn rất nhiều ở nhà bà Ngô rồi.”
Nghe thấy vậy, lòng Phó Yến Yến thắt lại, cô bé biết kế tiếp Kim Tú Châu sẽ nói gì. Quả nhiên, nghe thấy Kim Tú Châu thản nhiên nói: “Anh đi mua thêm một phần nữa, tôi còn muốn ăn món thịt ngon như buổi trưa ấy.”
Phó Yến Yến sững người, sau đó có phần không thể tin nổi mà quay đầu nhìn cô một cái.
Kim Tú Châu không nhận ra điều gì bất thường, cô nghiêm túc nói với Giang Minh Xuyên: “Mẹ của Phó Kiến Quốc không cho mẹ con tôi ăn no, lúc nào tôi và con gái cũng đói bụng. Anh cũng không thể đối xử với chúng tôi như vậy được.”
“…”
Giang Minh Xuyên còn có thể nói gì, đành phải xoay người đi ra ngoài một lần nữa.
Bên cạnh Hạ Nham há miệng muốn nói gì đó, nhưng chung quy vẫn không dám nói, bởi vì đây là thím đề xuất, cậu sợ mình nói gì thì thím sẽ không thích cậu.
Thịt kho tàu không còn, Giang Minh Xuyên mua củ cải nhồi thịt về. Hai bát đồ ăn được đặt lên bàn, Kim Tú Châu thấy không có đũa dùng chung bèn chủ động cầm lấy bát đồ ăn chia đều, chia cho mỗi người một bát nhỏ, bát của ai cũng đầy.
Khi Kim Tú Châu chia thịt, Giang Minh Xuyên tốt tính bảo: “Phần của anh chia cho hai đứa trẻ đi, bọn chúng đang lớn, cần ăn nhiều một chút.”
Kim Tú Châu im lặng, anh đúng là người tốt, nhưng ngoài miệng lại nói: “Ai cũng có phần cả, anh đã mua về thì sao lại không ăn?”
Giang Minh Xuyên không nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy ấm áp.
Hai đứa trẻ lặng lẽ cúi đầu, thấy Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu đều bắt đầu ăn, chúng mới ngoan ngoãn cầm đũa lên.
Suốt bữa ăn, không ai nói một lời nào. Kim Tú Châu có thói quen không nói chuyện khi ăn và khi ngủ, Giang Minh Xuyên lại là người trầm tính. Nhưng không hiểu sao, Hạ Nham lại cảm thấy yên tâm, so với cảnh ăn cơm ồn ào náo nhiệt ở nhà họ Ngô, cậu thích không khí này hơn.
Kim Tú Châu không thích ăn da, cảm thấy không sạch sẽ. Ăn xong, trong bát còn lại mấy miếng da và mỡ. Giang Minh Xuyên thấy vậy cũng không nói gì, gắp lấy ăn luôn.
Kim Tú Châu thấy thế thì mặt đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên có người ăn đồ thừa trong bát của cô. Trong lòng có chút cảm giác lạ lùng nhưng cũng không thấy phản cảm.
Cơm nước xong, Kim Tú Châu rất tự giác đi thu dọn bát đũa. Giang Minh Xuyên cũng không ngồi yên, anh xuống bếp đun nước nóng, sau đó dọn dẹp phòng bếp một chút.
——
Buổi tối, gia đình bốn người rửa mặt xong rồi đi ngủ.
Trong nhà có hai phòng, nhưng mới chỉ dọn dẹp được một phòng. Trước đây Giang Minh Xuyên và Hạ Nham vẫn thường ngủ chung.
Cũng may trước đó Giang Minh Xuyên đã nới rộng chiếc giường này, gia đình bốn người nằm cũng không quá chật. Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu nằm cách nhau bởi hai đứa trẻ, nằm nghiêng, mặt đối mặt, mắt đối mắt. Cả hai đều hơi xấu hổ, tính ra thì họ mới quen nhau được mấy ngày.
Có điều hai đứa nhỏ ngủ rất ngon, rất nhanh đã có tiếng hít thở đều đều truyền đến. Ngay sau đó Giang Minh Xuyên cũng nhắm mắt ngủ. Chỉ có Kim Tú Châu hơi khó ngủ, trước mắt, mọi thứ đối với cô mà nói có phần giống như một giấc mơ. Rõ ràng hai ngày trước cô vẫn còn là một tù nhân, bây giờ đột nhiên lại có chồng mới và hai đứa con.
Nhưng rất nhanh cô muốn ngủ cũng không ngủ được, tiếng ngáy đinh tai nhức óc của người đàn ông từ bên cạnh truyền tới, ồn đến mức làm cô phát cáu. Phó Yến Yến nằm bên cạnh cô bị đánh thức, cơ thể hơi cựa quậy. Kim Tú Châu đã nhận ra, bực bội trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện, giơ tay che tai con gái, miệng thì oán giận nói một câu: “Ngáy to như bò.”
Ngay lập tức, cả người Yến Yến cứng đờ. Cô bé không nghe rõ Kim Tú Châu nói gì, chỉ cảm thấy trên tai truyền đến hơi ấm. Mãi lâu sau mới xác định đây là sự thật.
Trong lòng không hiểu sao lại thấy chua xót.
Buổi sáng ngày hôm sau, Giang Minh Xuyên xách thùng sang nhà họ Ngô bên cạnh để múc nước. Nhà họ không có giếng nước, chỉ có thể lấy từ nhà hàng xóm.
Đi đi lại lại sáu bảy chuyến, lu nước đã được đổ đầy. Anh nghỉ ở cửa một lát, phát hiện hai mẹ con trong nhà đều không có dấu hiệu muốn tỉnh giấc, nhưng con trai thì rất hiểu chuyện, đã bắt đầu đun nước nấu cơm trong phòng bếp.
Giang Minh Xuyên quay lại phòng bếp, nhận lấy chảo và sạn từ tay con trai rồi bắt đầu xào nấu. Hạ Nham tự giác chạy đến bếp lò để canh lửa.
Trong lúc nhất thời, hai cha con cũng không biết nói gì, chỉ cảm thấy có gì đó sai sai.