61. Chương 61

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu lập tức đưa ra hai yêu cầu, yêu cầu thứ hai còn khó hơn yêu cầu đầu, thầy giáo tức thì thấy hơi đau đầu.
Nữ sinh đứng ở cửa vừa nghe thấy Kim Tú Châu yêu cầu thầy giáo kỷ luật mình, nghẹn ngào nói: “Chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh mà cũng yêu cầu thầy giáo kỷ luật chúng tôi sao? Sao chị lại tàn nhẫn đến thế? Chị ỷ chúng tôi không có người nhà chống lưng à? Chị có tin ngay bây giờ tôi gọi người nhà đến trường không?”
Hai nữ sinh trong phòng ngủ cũng cùng lên tiếng phản bác Kim Tú Châu, “Cứ nhất quyết bảo chúng tôi bắt nạt Bạch Cảnh Chi, chị thấy chúng tôi bắt nạt nó bằng mắt nào? Chúng tôi đánh hay mắng nó bao giờ?”
“Thầy ơi, không thể ai nói gì thầy cũng tin là thật được? Dựa vào đâu mà thầy lại muốn kỷ luật chúng em? Rốt cuộc cô ta là sinh viên của thầy hay chúng em là sinh viên của thầy?”
Bạch Cảnh Chi thấy ba người bạn cùng phòng đồng lòng chống đối chị dâu, vốn đang lo lắng việc này sẽ gây ra chuyện ồn ào không hay, lúc này mới tức giận, đứng về phía chị dâu và nói với ba người kia: “Các cậu đối xử với tôi thế nào trong lòng các cậu biết rõ, đổ nước lên giường tôi, đổ nước vào giày tôi, lén lấy nước nóng trong phích của tôi, còn vu khống tôi ăn trộm tiền của các cậu.”
“Sau đó anh trai và chị dâu đến tìm tôi, các cậu thấy tôi có tiền ăn cơm, có chăn dày, có quần áo mới mặc, tuy rằng sau đó không còn bắt nạt tôi như trước nữa, nhưng các cậu luôn tìm tôi mượn quần áo, vay tiền. Tôi không muốn cho mượn, các cậu lại nhân lúc tôi không có trong phòng mà lén lấy trộm…”
Nói đến câu sau đôi mắt cô đã hoe đỏ, “Rốt cuộc tôi đã làm gì có lỗi với các cậu? Mà các cậu khắp nơi đều nhắm vào tôi?”
Sau đó cô lại nhìn về phía thầy giáo của mình, “Thầy ạ, trước đó em đã báo cáo thầy rất nhiều lần, nhưng lần nào thầy cũng bảo sẽ can thiệp, nhưng cách giải quyết của thầy cũng chỉ là nhắc nhở các bạn ấy vài câu lấy lệ. Sau đó em cũng nói lại với thầy, nhưng thầy lại hỏi vì sao chỉ có em bị bắt nạt mà những người khác thì không? Còn nói lỗi là do em, rốt cuộc em sai ở đâu?”
Giọng cô nghẹn lại, nước mắt từng giọt lăn dài trên má, Bạch Cảnh Chi đưa tay quệt vội.
Những lời này cô vốn không định nói ra, vốn dĩ tính cô là vậy, từ nhỏ cô đã chỉ nói chuyện tốt, không nhắc chuyện xấu, bởi vì dù nói gì, cha mẹ nuôi đều bảo “thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện”, cứ nhẫn nhịn rồi sẽ qua, “khổ tận cam lai”.
Cô cảm thấy cha mẹ nuôi đã nuôi cô cũng không dễ dàng, cũng thấy anh trai chị dâu đối xử với cô quá tốt, không thể để những chuyện này làm hai người họ lo lắng.
Nếu không phải chị dâu đứng ra bênh vực cô, Bạch Cảnh Chi sẽ không nói ra những chuyện uất ức này.
Cô biết rất rõ, rằng có người đứng ra bênh vực cô là một chuyện hiếm hoi đến mức nào, cô không muốn phụ lòng tốt của chị dâu.
Thầy Quan nghe xong những lời này vẻ mặt có chút lúng túng.
Kim Tú Châu cau mày nhìn về phía thầy, “Thầy đã giải quyết như thế sao?”
Thầy Quan định giải thích, “Chuyện này quả thật là tôi đã xử lý không tốt…”
Kim Tú Châu: “Đúng là thầy đã không xử lý tốt, nếu ngay từ đầu thầy đã can thiệp, em gái tôi sẽ không phải chịu sự bắt nạt đó. Sau đó, em ấy tiếp tục bị ức hiếp cũng vì thầy bao che cho mấy cô nữ sinh này. Tôi cảm thấy người đáng bị kỷ luật nhất ở đây chính là thầy.”
“Hả?”
Có lẽ do trước nay thầy Quan chưa bao giờ gặp phụ huynh học sinh nào cứng rắn đến thế, thầy dừng một chút, rồi áy náy nói: “Cô Kim, cô thấy thế này có được không, tôi sẽ hỏi ý kiến của Bạch Cảnh Chi, rồi sắp xếp cho em ấy chuyển sang một phòng ký túc khác, vì việc bố trí cho em ấy một mình một phòng rất khó cho tôi, hơn nữa cũng không còn phòng ký túc nào trống. Ngoài ra, tôi sẽ yêu cầu mấy bạn nữ này viết thư xin lỗi, và đọc trước lớp.”
Bạch Cảnh Chi nghe xong không lên tiếng, cô không ngờ rằng sau khi chị dâu đến, chỉ nói vài câu đơn giản mà thầy giáo đã đưa ra sự sắp xếp như vậy, còn trước đó cô đã mấy lần đến tìm thầy mà cũng chẳng thay đổi được gì.
Thậm chí cô còn cảm thấy sau đó bạn cùng phòng không còn bắt nạt mình nữa đã là một sự thay đổi tốt rồi.
Kim Tú Châu lắc đầu, “Thầy ạ, thầy bảo tôi cứ đề xuất yêu cầu, nhưng thầy lại không thực hiện được, lại còn đứng giữa ba phe nữa, đã không giáo dục được học sinh mắc lỗi, lại không bảo vệ được học sinh chịu tổn thương. Nếu như tôi là thầy, tôi sẽ thấy hổ thẹn lắm.”
Thầy giáo bị Kim Tú Châu nói cho tối sầm mặt mũi, những lời này là mắng thẳng mặt thầy, nhưng cũng không dám phản bác lại lời nào, sợ nói càng nhiều càng lộ ra nhiều sai sót, rõ ràng phụ huynh của Bạch Cảnh Chi này hoàn toàn trái ngược với em ấy, tính tình vô cùng mạnh mẽ.
Kim Tú Châu lại chuyển hướng câu chuyện, “Tôi cũng không muốn làm khó thầy, thứ nhất, tôi không quan tâm thầy dùng cách nào, em gái tôi nhất định phải được ở một mình một phòng. Thứ hai, mấy bạn cùng phòng của em ấy chắc chắn phải bị kỷ luật. Đương nhiên, tôi cũng có thể nhượng bộ một bước, nếu từ giờ đến khi tốt nghiệp, các bạn này không còn bắt nạt người khác nữa, vậy hình thức kỷ luật thầy có thể bỏ qua cho các bạn ấy, đó là chuyện của thầy, chúng tôi sẽ không truy cứu nữa.”
Mấy bạn cùng phòng nghe thấy vậy đồng loạt nhìn về phía thầy giáo.
Thầy Quan xem như đã hiểu, hai yêu cầu này cô ấy sẽ không nhượng bộ bất cứ điều nào, thầy xoa mặt, “Ở một mình một phòng thì được, nhưng không phải ở ký túc xá bên này, tôi sẽ hỏi xem bên ký túc xá của giáo viên có còn phòng trống hay không, nhưng bên đó phải đóng phí đắt hơn một chút…”
Nghe tới đây, Kim Tú Châu nhìn về phía Bạch Cảnh Chi, đôi mắt Bạch Cảnh Chi sáng lấp lánh, bên đó toàn là giáo viên ở, môi trường rất tốt.
Kim Tú Châu gật đầu, “Được.”
“Còn chuyện xử phạt, tôi sẽ ghi tên các bạn học đó vào danh sách trước, nếu sau này có sửa đổi, sẽ xóa tên cho các bạn ấy.”
Kim Tú Châu “ừ” một tiếng, “Đến lúc đó tôi sẽ sang lần nữa tìm hiểu rõ ràng. Lần này tôi chỉ ở thành phố S có mấy ngày thôi, chuyện phòng ở tốt nhất nên sắp xếp xong trước ngày mai, cũng tiện cho tôi dẫn người sang dọn dẹp.”
Tiếp đó cô lại nói với thầy Quan: “Cảnh Chi là đứa em gái mà tôi và anh trai con bé nâng niu trong lòng bàn tay. Sau này nếu em ấy còn phải chịu bất kỳ chuyện uất ức nào, chỉ cần tôi biết được, tôi sẽ không khách khí như lần này nữa đâu. Trước giờ tôi là người hẹp hòi, ai bắt nạt em gái tôi, tôi nhất định sẽ không để kẻ đó sống yên ổn.”
Thầy Quan cảm thấy cô đang mỉa mai mình, nhưng thầy cũng coi như đã nhận ra, người phụ nữ trước mắt này nhìn thì xinh đẹp nhưng lại không hề dễ đối phó.
Quả nhiên, tiếp theo lại nghe thấy cô nói với ba nữ sinh kia: “Bất cứ lúc nào các cô cũng có thể tìm người nhà mình đến chống lưng. Yên tâm, đến lúc đó không chỉ dừng lại ở chuyện kỷ luật đâu, cũng vừa hay để tôi yêu cầu người nhà các cô bồi thường tất cả tổn thất của em gái tôi, ví dụ như bộ quần áo vừa rồi, cửa hàng bách hóa bán một bộ là bảy tám mươi đồng.”
Nghe cô nói vậy, nữ sinh vừa rồi ném quần áo xuống đất mặt mày trắng bệch, không ngờ bộ đồ đó lại đắt như thế.
Sắc mặt mấy nữ sinh đều khó coi. Trong đó một nữ sinh châm chọc hỏi: “Quần áo gì mà những bảy tám mươi đồng? Nhà mấy người là nhà tư bản đấy à?”
(Đây là thời kỳ cách mạng văn hóa, giai cấp tư bản rất bị kỳ thị.)
Kim Tú Châu cười lạnh, “Nhà chúng tôi quả thực trong sạch, nhưng đủ loại diễn xuất vừa rồi của các cô, có phần giống Hán gian hại nước hại dân trước đây đấy.”
(Hán gian: chỉ những kẻ bán nước trong thời kỳ Trung Quốc đấu tranh giải phóng dân tộc.)
Đối phương nghe xong, sợ đến mức lập tức im re không dám hó hé gì nữa.
Còn Bạch Cảnh Chi đứng cạnh Kim Tú Châu, dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chị dâu. Trước đây người khác dùng những lời lẽ khó nghe để nói xấu mình, cô đều không nghĩ ra phải phản bác như thế nào, chỉ có thể nhẫn nhịn rồi sau đó lại tự dằn vặt bản thân.
Thầy giáo sợ cứ thế này thì mấy nữ sinh kia lại tiếp tục chịu thiệt, vội vàng nói: “Giờ tôi sẽ đi tìm phòng ngay đây, hai người chờ một lát, tôi đi rồi về ngay.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Được.”
Thầy giáo đi nhanh như gió, Kim Tú Châu không đi mà ở lại phòng ký túc xá của Bạch Cảnh Chi. Phòng này có tám người ở, bốn người còn lại vừa rồi trốn trong đám đông để hóng chuyện, thấy thầy giáo đi rồi, mấy người hóng chuyện cũng giải tán, lúc này mới dám rón rén vào phòng.
Trong phòng yên ắng như tờ, Kim Tú Châu đã bắt đầu giúp Bạch Cảnh Chi thu dọn giường đệm.
Bạch Cảnh Chi vẫn còn ngập ngừng, hỏi, “Hôm nay đã có thể dọn đi rồi ạ?”
Kim Tú Châu khẳng định rất chắc chắn: “Đúng rồi, thầy giáo em dặn chị cứ chờ ở đây, như vậy thầy ấy phải chắc chắn rồi.”
Trong lòng Bạch Cảnh Chi có chút mong chờ.
Quả nhiên, tới khi hai chị em thu dọn đồ đạc gần xong, thầy giáo của Bạch Cảnh Chi đã quay lại, nói đã tìm được phòng rồi, hỏi Kim Tú Châu có muốn đi xem trước không? Kim Tú Châu nói không cần, mang thẳng đồ đạc sang đó, cô tin tưởng vào mắt nhìn của thầy, chủ yếu là cô thấy ký túc xá dành cho giáo viên dù có tệ nhất cũng tốt hơn ký túc xá bên này.
Thầy Quan còn sợ Kim Tú Châu kén cá chọn canh, còn phải hỏi thêm vài câu, không ngờ rằng lại thoải mái đến vậy, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thấy hai chị em Kim Tú Châu đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, thầy ấy cũng không nói thêm gì, vác bọc đồ lớn nhất lên vai. Bọc đồ này bên ngoài dùng ga trải giường bọc lại, bên trong có quần áo và chậu rửa mặt.
Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi đi theo sau, trên tay cả hai đều cầm theo không ít đồ đạc.
Chờ mọi người đi khuất, mấy người còn lại trong ký túc xá cứ nhìn nhau, trong lòng có chút hụt hẫng, bạn ấy cứ như vậy mà đi rồi.
Nữ sinh đụng phải Bạch Cảnh Chi ở cửa nói cứng: “Đi rồi càng tốt, thấy nó là lại thấy phiền phức, rốt cuộc cũng đi rồi.”
Ngày thường cô nàng chỉ cần nói xấu sau lưng Bạch Cảnh Chi thì những người khác đều hùa theo, nhưng lần này không ai đáp lời cô ta.
Đặc biệt là bốn người lúc nãy không ở trong phòng, ánh mắt của họ đều tỏ rõ sự không vui, cảm thấy nếu không phải cô nàng này gây chuyện thì bọn họ vốn sẽ không bị ghi tên vào biên bản kỷ luật. Với tính cách của Bạch Cảnh Chi sẽ không chủ động mách với người trong nhà, chị dâu cô ấy cũng đâu phải ngày nào cũng đến đây, làm sao mà phát hiện được gì?
Cô nàng này cũng chú ý đến thái độ của những người khác, trong lòng thấy hụt hẫng, bèn đi tìm người bạn thân nhất trong phòng để nói chuyện. Nào ngờ đối phương nhìn thấy cô nàng đến, lại quay người cầm quyển sách giả vờ đang đọc.
Hai bạn còn lại trong phòng thì ngồi cạnh nhau thì thầm trò chuyện.
Cô nàng không nghe rõ, nhưng lại cảm giác hai cô kia đang nói xấu mình.
Rõ ràng mọi khi những người tích cực bắt nạt Bạch Cảnh Chi nhất đều là bọn họ, cô nhiều nhất cũng chỉ thuận miệng mắng vài câu. Bọn họ mới là người trộm đồ ăn, đồ dùng của Bạch Cảnh Chi, còn đổ nước bẩn lên giường, vào giày của Bạch Cảnh Chi.
Cô nàng đột nhiên cảm thấy, Bạch Cảnh Chi đi rồi, dường như mình sẽ trở thành Bạch Cảnh Chi thứ hai.
Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi đi theo thầy giáo tới ký túc xá của giáo viên, khu này là những dãy nhà một tầng thấp bé, điểm tốt duy nhất là cách nhà ăn và thư viện khá gần, những người ở xung quanh đều là giáo viên, sẽ không xảy ra tình trạng bị bắt nạt.
Thầy Quan lấy chìa khóa mở một ổ khóa đã cũ, giải thích: “Đây vốn là phòng của một giáo viên vật lý, nhưng giờ thầy ấy đã về nông thôn rồi, hiện tại căn phòng này cũng để trống, bên trong có khá nhiều đồ đạc có thể dùng.”
Cửa được đẩy ra kêu kẽo kẹt một tiếng, hẳn là căn phòng đã không có người ở một thời gian, bị phủ một lớp bụi dày, nhưng nhìn cũng khá ngăn nắp, đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng.
Kim Tú Châu nhìn về phía Bạch Cảnh Chi, Bạch Cảnh Chi nhìn cô gật đầu tỏ vẻ hài lòng, cô bé thấy thích căn phòng này.
Đối với Bạch Cảnh Chi mà nói, đây là lần duy nhất từ nhỏ đến giờ cô có được một căn phòng riêng cho mình.
Kim Tú Châu cũng rất cẩn thận, chờ thầy giáo thả túi đồ xuống, vội hỏi ngay: “Mỗi học kỳ phải đóng bao nhiêu tiền phí?”
Thầy giáo nói: “Học kỳ này thì thôi, nhưng từ học kỳ sau thì mỗi kỳ phải nộp mười đồng.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Vậy được.”
Trước khi thầy giáo đi, Kim Tú Châu còn không quên nhắc nhở thầy ấy ghi lại tên các nữ sinh cần phải kỷ luật.
Thầy giáo bất đắc dĩ vẫy tay rồi ra về.
Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi nhìn khắp căn phòng, cảm thấy thực sự khá tốt, hai chị em còn thấy gần đó có bể nước và vòi nước, cũng rất tiện khi cần rửa mặt.
“Ngày mai chắc em không phải đi học phải không? Tối nay đến nhà khách ở với chị một hôm đi.”
Bạch Cảnh Chi cười gật đầu, vừa rồi lúc ăn cơm có nghe chị dâu nói lần này đến đây là tham gia triển lãm gì đó, mới hỏi: “Chị có cần em giúp gì không? Đợt này chương trình học của em không nhiều lắm.”
“Có thể đấy, nếu rảnh em đi xem với chị.”
Bạch Cảnh Chi đáp vâng.
Hai người quét dọn căn phòng một lượt rồi đi, Kim Tú Châu dẫn Bạch Cảnh Chi thẳng đến nhà khách. Trong nhà khách Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đã cắt xong chỗ vải theo bản vẽ quần áo, hai người thấy trời sắp tối rồi mà Kim Tú Châu còn chưa về, đang thấy sốt ruột.
Không ngờ rằng Kim Tú Châu quay về còn dẫn theo một cô bé vô cùng xinh đẹp.
Kim Tú Châu giới thiệu cô bé với hai người họ, Bạch Cảnh Chi lần lượt chào hỏi hai người. Sau khi đôi bên chào hỏi nhau xong, Kim Tú Châu mới kéo mọi người xuống lầu ăn cơm.
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn lại thấy da đầu tê rần, vậy mà lại tiếp tục đi ăn ở Tiệm cơm quốc doanh. Nhưng lần này không gọi nhiều món, mà chỉ gọi bốn bát mì.
Cơm nước xong xuôi, bốn người trở lại nhà khách bắt đầu bận rộn. Kim Tú Châu lấy số vải mà Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đã cắt, may thành quần áo. Thoạt nhìn đây vốn là một công việc rất khó, không ngờ rơi vào tay Kim Tú Châu lại vô cùng đơn giản, kim cứ lướt trên mảnh vải, quả thực không thua kém gì máy may trong phân xưởng, mà từng đường kim mũi chỉ còn đẹp hơn, động tác vừa nhanh vừa chuẩn xác.
Bạch Cảnh Chi cũng biết tài may vá của chị dâu rất giỏi, cô ngồi cạnh hỗ trợ, sắp xếp số vải cần dùng gọn gàng ở một bên, lại tách từng sợi chỉ nhỏ ra, vì chị dâu không thích dùng sợi chỉ quá to.
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đã lớn tuổi rồi, buổi tối không làm được mấy việc này, hai người cũng đã bận rộn suốt một ngày, đều thấy mệt mỏi. Trương Mi lên giường nằm, vừa mới đặt lưng xuống chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Bạch Cảnh Chi ngồi cạnh Kim Tú Châu, hai chị em đã lâu không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói, hai người thì thầm trò chuyện không ngớt.
Đặc biệt là chuyện chiều nay, hiện giờ nhớ lại Bạch Cảnh Chi vẫn còn cảm thấy khó tin.
Nhưng cô cảm thấy khác thường là mọi khi chị dâu là người rất bình tĩnh lý trí, thế nhưng hôm nay đột nhiên lại nổi giận đến vậy, nghĩ đến đây, cô buột miệng hỏi thành tiếng.
Kim Tú Châu cười nói: “Em đấy, đọc nhiều sách như vậy mà cũng không biết ứng biến. Tuy rằng chị đã dạy em làm bất cứ chuyện gì đều phải suy nghĩ trước sau, không được dễ dàng nổi giận, cần phải động não suy nghĩ cách giải quyết sự việc trước. Nhưng chị cũng từng nói, lòng người rất phức tạp, có người ỷ mạnh hiếp yếu, có người bề ngoài thành thật an phận, nhưng kỳ thực tâm tư sâu nặng.”
Bạch Cảnh Chi gật đầu, quả thực chị dâu đã từng nói những lời này với cô, cho nên hiện giờ khi cô giao thiệp với người khác đều chú ý chừng mực.
Kim Tú Châu lại nói tiếp: “Buổi chiều nay khi chị nổi giận có ba phần thật bảy phần giả. Em giống như Yến Yến, Tiểu Nham, đều là bảo bối của nhà ta. Chị và anh trai em lúc nào cũng yêu thương, không nỡ đánh mắng em, bạn cùng phòng em dựa vào đâu mà làm thế? Tới cái việc cỏn con như vậy mà còn dám dùng thái độ đó đối xử với em, vậy nếu có chuyện lớn hơn, chẳng phải em còn chật vật hơn sao?”
Bạch Cảnh Chi nghe thấy chị dâu so sánh mình giống như Yến Yến, Tiểu Nham, là bảo bối của cả nhà, trong lòng thấy ngọt ngào, mà sau khi nghe hết những lời này, cũng không cảm thấy khó chịu.
“Cảnh Chi, bất kể là làm chuyện gì thì đều phải có mục đích. Chị nổi giận, là bởi vì chị cảm thấy sẽ có hiệu quả, ngoài ra còn có thể mượn cơ hội này giành được lợi ích nhất định cho em, vô duyên vô cớ mà nổi giận thì không đáng. Về phương diện khác, chị cũng định dạy em, chẳng có chuyện gì phải sợ cả, khi em cúi đầu xin lỗi cũng không thể giành được sự đồng cảm của đối phương, em nhường nhịn cũng không làm cho thầy giáo em giúp đỡ em. Có đôi khi phải biết cứng rắn lên, người ta mới không dám coi thường mình. Bởi vì khi đó người ta sẽ sợ em. So với việc đánh vào lòng trắc ẩn của người khác thì khiến cho bọn họ sợ hãi mới là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân.”
Bạch Cảnh Chi gật đầu, hiểu hiểu không không.
Kim Tú Châu đột nhiên dùng vẻ mặt nghiêm túc nói: “Quan niệm đối nhân xử thế của mỗi người đều khác biệt. Cha mẹ nuôi em thuộc kiểu người thành thật, không có chủ kiến, tâm trí không kiên định, cũng không có tầm nhìn. Bọn họ không nhìn rõ mối quan hệ phức tạp giữa người với người, cho nên chỉ biết dạy cho hai chị em em những đạo lý tương đối dễ hiểu, lúc nào cũng muốn em phải nhường nhịn, nhượng bộ, muốn em phải chịu thiệt về mình, phải làm người thành thật. Bởi vì hai người họ nhờ vào cách thức này mới nhận được sự ưu ái và quà tặng của mẹ em, nên họ mới cho rằng làm như vậy là đúng. Vì thế mới tạo thành tính cách hoàn toàn bất đồng giữa em và em gái em. Em là cô bé nghe lời, nhường nhịn, hiểu chuyện, nhưng em gái em lại là người toan tính hơn thua. Con bé ấy cũng cảm thấy việc hơn thua như vậy là không đúng, nhưng lại không biết phải làm sao, vì thế nó lại chọn cách chống đối lại. Thật lòng mà nói, tính tình của hai chị em em không khác nhau mấy, đều là do sự giáo dục sai lầm của cha mẹ nuôi em gây ra.”
“Em chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, nghe anh trai em nói đến khi đó sẽ được sắp xếp công việc. Bấy giờ em sẽ phải giao thiệp với rất nhiều người khác, cách đối đãi với người xung quanh thế nào chị cũng đã từng hướng dẫn em rồi, không được mềm lòng, nhất định không được mềm lòng với bất kỳ ai. Cũng phải học cách xem xét thời thế, phải hiểu rõ bản thân mình có thể nhận được gì từ người khác, dùng các cách thức khác nhau để đối xử với những người khác nhau, nhưng tóm gọn lại, em không được phép sợ chuyện rắc rối.”
Bạch Cảnh Chi lặng lẽ nghe Kim Tú Châu dạy bảo, cô hiểu rõ, những lời chị dâu dạy cô không học được ở trên lớp, nếu chị ấy không nói với cô, e rằng tự bản thân cô có mày mò tìm hiểu thì cũng rất lâu mới có thể nghiệm ra được.
Cô cảm kích nhìn Kim Tú Châu, gật đầu lia lịa, “Em nhớ kỹ rồi.”
Trương Mi vốn đã ngủ không biết lại thức dậy từ khi nào, chị ấy nghe thấy lời Kim Tú Châu nói, có chút cảm khái, thở dài. Chị ấy sống hơn nửa đời người, cũng không nhìn thấu mọi chuyện như cô gái trẻ Kim Tú Châu đây.
Cuối cùng Trương Mi không nhịn nổi, xoay người lại nói với Bạch Cảnh Chi: “Cứ nghe lời chị dâu em đi. Hiện giờ những lời này của cô ấy có lẽ em nghe không hiểu lắm, nhưng đến khi em bằng tuổi chị rồi ngẫm lại mới thấy câu nào cũng đúng cả. Sau này em đi làm rồi, phải nhớ không được mềm lòng, trên đời này không phải ai cũng là người tốt. Như chị này, thời trẻ chị cũng thuộc danh sách công nhân tiêu biểu của nhà máy, vốn có cơ hội lên tỉnh tham gia lớp huấn luyện, nhưng trước khi tham gia lại bị chính người bạn thân nhất của chị tố cáo là có quan hệ nam nữ bất chính. Lúc ấy vì thời gian gấp ngặt, các lãnh đạo cấp trên không kịp điều tra, sợ xảy ra sai sót gì nên đã gạch tên chị đi, cô ta được thay thế chị lên tỉnh tham gia lớp huấn luyện. Sau đó cô ta ở lại đó luôn, nghe nói hiện giờ đang làm chức lãnh đạo gì đó ở nhà máy dệt trên tỉnh.”
Lần đầu tiên Bạch Cảnh Chi nghe thấy chuyện như thế này, có phần kinh ngạc nhìn sang chị, “Không ai mắng chửi cô ta sao?”
Trương Mi cười khổ, “Làm gì có ai mắng chứ? Hiện giờ cô ta có chức tước như thế, về đây một chuyến, người khác còn tranh nhau xun xoe nịnh hót. Ngoại trừ người nhà mình ra, làm gì có ai mong mình được sống tốt chứ. Con người ai cũng ích kỷ, “nước trong thì không có cá”, “người tốt quá thì không ai chơi”. Em sống tốt thì người ta thấy ghen ghét, em mà sống không tốt người ta lại xem thường.”
“Em rất may mắn đấy, có một người chị dâu như cô ấy, sau này sẽ đỡ phải đi đường vòng. Chẳng bù cho chị, không có ai chỉ dẫn, trưởng bối trong nhà cũng chỉ biết bảo chị phải nhẫn nhịn, “thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện”. Nếu khi đó chị làm lớn chuyện lên, có người nhà làm chỗ dựa cho chị, có lẽ sẽ không giống như bây giờ.”
Hồi tưởng lại quá khứ, đôi mắt Trương Mi đã hoe đỏ, chị ấy cũng đã từng là một người rất hiếu thắng, chuyện gì cũng muốn làm tốt nhất. Nhưng sau khi trải qua sự việc lần đó, chị ấy dần dần mất tinh thần, cứ sống mơ màng hồ đồ.
Bạch Cảnh Chi nhìn chị ấy đầy thương cảm, chẳng biết an ủi thế nào.
Kim Tú Châu cười nói: “Có người nổi danh thời tuổi trẻ, có người có tài nhưng mãi đến muộn mới đạt được thành tựu, bất cứ khi nào bắt đầu cũng không muộn. Chị xem, lần này chính là một cơ hội. Chúng ta phải chuẩn bị cho lần Triển lãm này, để nhà máy thu về nhiều đơn đặt hàng. Sau này ai biết được nhà máy của chúng ta sẽ lớn mạnh thế nào? Nói không chừng còn có thể vượt qua nhà máy trên tỉnh đấy. Giờ chị mới hơn bốn mươi tuổi thôi, còn có mấy lần mười năm, hai mươi năm nữa để tiếp tục phấn đấu cơ mà, chắc gì đã thua kém cô ta.”
Trương Mi biết Kim Tú Châu đang an ủi mình, nhưng không thể không nói, những lời này đã thắp thêm hy vọng cho chị, cho dù biết tia hy vọng này rất xa vời, nhưng dù gì cũng tốt hơn cứ sống được chăng hay chớ như bây giờ.
Chị ấy suy ngẫm một hồi, lặng lẽ ngồi dậy xuống giường để hỗ trợ hai chị em.
Kim Tú Châu làm việc rất nhanh tay, cả đêm đã may xong quần áo cho ba người.
Trương Mi cầm ba bộ quần áo lên ngắm nhìn, vừa nhìn vừa kinh ngạc cảm thán: “Cô quả là có tay nghề bậc thầy, quả thực không kém gì so với trang phục được bán ở cửa hàng bách hóa, mặc lên người chắc là đẹp lắm.”
Kim Tú Châu cười tươi tắn, “Ngày mai lại may thêm mấy bộ nữa, đến khi đó chúng ta tìm dây thừng làm dây treo đơn giản, treo số quần áo này lên để khách ngắm.”
Trương Mi gật đầu, nhưng vẻ mặt có chút đắn đo, “Lần này là Triển lãm về vải mà, chúng ta treo quần áo có phải không đúng chủ đề không?”
“Không sao đâu, chúng ta cũng có bày vải vóc, quần áo may từ vải mà ra, có gì không đúng chủ đề?”
Trương Mi gật đầu.
Ngày hôm sau, mọi người vẫn ở trong nhà khách may thêm quần áo.
Buổi chiều khi Bạch Cảnh Chi về, Kim Tú Châu biết sáng ngày mai cô ấy chỉ có hai tiết học, bèn dặn cô ấy học xong thì lại sang đây, đến lúc đó sẽ theo lời Kim Tú Châu đã nói, cần ký kết đơn đặt hàng gì đó.
Bạch Cảnh Chi nghe lời chị dâu dặn dò, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, có chút căng thẳng, trước giờ cô bé chưa bao giờ làm mấy việc này.
Nhưng nếu chị dâu đã nhờ, cô bé chắc chắn sẽ làm được.
Khi hai chị em bàn bạc chuyện này, Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đều ở bên cạnh, cả hai người họ đều là người thành thật, đây là lần đầu tiên nghe thấy loại chuyện như thế này, vừa ngạc nhiên vừa thán phục nhìn Kim Tú Châu.
Trong lòng cả hai kinh ngạc, khó trách Giám đốc phải nhờ Kim Tú Châu đi chuyến này, nếu cô mà không lấy được đơn đặt hàng thì những người khác cũng đừng hòng lấy được.
Sáng sớm hôm sau, ba người Kim Tú Châu chuẩn bị hành trang sẵn sàng, xuất phát đến địa điểm Triển lãm.
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn dựa theo lời Kim Tú Châu dặn dò, mặc bộ quần áo mới ở bên trong, bên ngoài mặc bộ đồng phục màu lam của công nhân nhà máy dệt.
Địa điểm Triển lãm được Chính phủ bố trí trong một hội trường có diện tích rất lớn. Khi mấy người Kim Tú Châu đến nơi, bên trong Triển lãm đã có rất nhiều người, tất cả đều mặc đồng phục công nhân nhà máy dệt của mình, phần lớn là màu lam, chỉ có kiểu dáng và chất liệu vải là khác nhau.
Mấy người Kim Tú Châu đều không biết, vị trí trong Triển lãm không phải được ban tổ chức sắp xếp từ đầu, mà là ai đến trước chọn trước, rất nhiều đơn vị đã cử người đến đây xếp hàng từ đêm hôm qua.
Cho nên khi mấy người Kim Tú Châu vào đến nơi, vị trí đẹp đã bị người ta chiếm sạch, ba người họ chỉ có thể chọn một vị trí trong góc.
Kim Tú Châu thấy trên mặt Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đều lộ vẻ lo âu, vội an ủi: “Đừng vội, còn chưa bắt đầu mà, chúng ta dọn dẹp gian hàng của mình một chút.”
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn cùng “ừ” một tiếng. Gian hàng là hai chiếc bàn dài đặt song song với nhau, cái bàn cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam, gian hàng bên cạnh cũng có người đến chậm, đang cầm giẻ lau bàn.
Cũng may mấy người Kim Tú Châu đã chuẩn bị sẵn. Kim Tú Châu bảo Trương Mi lau sạch cái bàn trước, sau khi dùng giẻ lau hai lần, Lưu Hồng Sơn lấy giấy trắng từ trong túi trải lên. Số giấy này hôm trước Kim Tú Châu mua về để viết chữ, cô nói trải giấy trắng lót phía dưới, khi đặt vải lên mới làm nổi bật vẻ đẹp của tấm vải, không ngờ rằng giờ lại có tác dụng.
Lưu Hồng Sơn và Kim Tú Châu trải tấm giấy trắng vuông vắn lên bàn, công nhân của nhà máy bên cạnh nhìn thấy, vội xán đến hỏi: “Mọi người có còn thừa giấy trắng không?”
Lưu Hồng Sơn vốn định nói còn, nào ngờ Kim Tú Châu lại dùng vẻ mặt áy náy bảo: “Thật ngại quá, chỉ mang theo có hai tờ thôi. Giờ thời gian vẫn còn sớm, nếu anh cần dùng, chạy nhanh đi mua chắc là vẫn kịp.”
Nói xong cô nhìn sang Lưu Hồng Sơn.
Lưu Hồng Sơn lấy lại bình tĩnh, thiếu chút nữa quên mất đây là Triển lãm, mọi người đều là đối thủ cạnh tranh.
Đối phương nhìn đồng hồ treo tường trong hội trường, không biết có kịp không, chỉ còn nửa giờ nữa là bắt đầu. Nếu nửa giờ sau mà không về kịp, anh ta sẽ không vào cửa được.
Anh ta nhìn đồng đội, mấy người này cũng do dự, “Hay là anh chạy đi thử xem sao? Nếu không về kịp còn có chúng tôi mà.”
Anh ta bèn quyết định không đi, ai biết được sáng nay có phóng viên đến chụp ảnh hay không, nhỡ không về kịp, chẳng vào được thì người chịu thiệt là chính mình, nên bảo: “Ngày mai mua cũng thế mà, tôi cũng đâu biết đường xá ở đây đâu.”
Những người khác không nói gì.