62. Chương 62

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu dặn dò Trương Mi và Lưu Hồng Sơn không cần trưng bày hết số vải mang theo, chỉ cần bày năm cuộn vải lên bàn là được. Nếu có ai đến hỏi, hai người cứ nói mình chỉ là công nhân, không biết gì cả, nếu có yêu cầu gì, cứ bảo họ đến hỏi Phó giám đốc nhà máy.
Đúng vậy, Kim Tú Châu dặn hai người họ gọi cô là Phó giám đốc nhà máy. Cô sợ rằng nếu người khác biết cả ba người đều là công nhân sẽ bị coi thường, nên cần có một nhân vật có chức quyền để trấn giữ.
Trước khi đi, Uông Linh đã dặn dò cẩn thận hai người cứ làm theo lời Kim Tú Châu. Mấy ngày nay, Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đều đã tận mắt chứng kiến năng lực của Kim Tú Châu, nên giờ đây, lời nào cô nói ra họ cũng đều thấy hợp lý.
Kim Tú Châu nói cô phải đi một vòng quanh đây để xem xét tình hình, biển hiệu và quần áo tạm thời chưa cần mang ra, chờ cô quay lại sẽ sắp xếp.
Hai người liền gật đầu, làm theo lời Kim Tú Châu, lấy ra năm cuộn vải sắp xếp gọn gàng trên bàn.
Vừa rồi, người đàn ông ở gian hàng bên cạnh có ý định sang hỏi chuyện. Thấy Kim Tú Châu đi rồi, anh ta liền xích lại gần hỏi: “Mọi người chỉ mang có năm cuộn vải thôi sao? Có phải mang ít quá rồi không?”
Vừa nói, anh ta còn định thò tay lên sờ, nhưng bị Trương Mi nhanh tay lẹ mắt gạt ra. Trương Mi thẳng thắn bày tỏ thái độ: “Nếu anh muốn xem thì cứ xem, nhưng không được sờ. Nếu anh sờ vào vải của chúng tôi, vậy chúng tôi cũng sẽ sờ lại vải của bên anh. Sáng nay chúng tôi ăn bánh quẩy, bánh bao, nếu có lỡ làm bẩn chỗ nào cũng không phải lỗi của chúng tôi.”
Người đàn ông thấy Trương Mi không dễ đối phó, vẻ mặt ngượng ngùng, vội vàng chống chế: “Hiểu lầm thôi, thường thì thấy vải đẹp là tôi thích sờ thử, không sờ, không sờ nữa.”
Lưu Hồng Sơn đứng chắn trước Trương Mi, vẻ mặt khó chịu.
Người đàn ông đành phải quay lại gian hàng của nhà máy mình. Bên gian hàng của anh ta còn có ba người, thấy anh ta về, liền thì thầm hỏi: “Sao rồi?”
Trong lòng người đàn ông ấm ức, mấy chuyện phải đứng ra làm thế này lúc nào cũng đến lượt anh ta. Nhưng anh ta vẫn nói: “Không sờ được, nhưng nhìn bằng mắt thường thì thấy chỗ vải đó rất đẹp, cảm giác không hề thua kém các nhà máy lớn chút nào. Đặc biệt khi tôi nhìn gần, hoa văn in trên đó sắc nét lắm.”
Mấy công nhân còn lại nghe xong không khỏi nhìn sang phía Trương Mi vài lần, trong lòng hơi thất vọng.
Bọn họ vốn đã không giành được vị trí tốt, không ngờ rằng chất lượng sản phẩm của gian hàng nhà hàng xóm còn lấn át cả nhà máy của họ. Đây là lần thứ ba họ tham gia Triển lãm rồi, nếu lần này mà không đạt được kết quả như mong muốn, lần sau sẽ không có cơ hội tham dự. Đây không phải là điềm lành gì với nhà máy của bọn họ.
Một nam công nhân nói: “Chưa từng nghe thấy tên của nhà máy này, chắc hẳn cũng không phải là nhà máy lớn gì.”
“Chỉ mang theo có năm cuộn vải tới, có thể thấy là không có gì đáng ngại.”
“Được rồi, cứ để xem sao.”
Nói như vậy, họ lại tiếp tục bận việc của mình.
Lúc này, Kim Tú Châu cũng đã đi xem không ít gian hàng. Phải nói rằng, tuy ban tổ chức Triển lãm đã cố gắng thực hiện công bằng, chính trực, nhưng vì vị trí các gian hàng khác nhau, vẫn tạo ra sự khác biệt rất lớn. Đặc biệt là những gian hàng ở chính giữa hội trường, dù có thiết kế giống nhau, nhưng lại nổi bật hơn hẳn.
Có điều, sau khi Kim Tú Châu đi dạo một vòng, cô phát hiện ra rằng vải mang tới có tốt có xấu, nhưng chất lượng cũng không chênh lệch là bao. Đa số là vải chất lượng tốt, chủng loại đa dạng, có tơ lụa, có vải lông cừu, có vải bông, đủ loại. Chỉ có điều, dù số vải này chất lượng rất tốt, nhưng hoa văn in trên vải lại kém hơn hẳn một bậc, toàn là những hoa văn khoa trương, lòe loẹt.
Trong lòng Kim Tú Châu đã có tính toán riêng. Cô đưa tay nhìn đồng hồ, thấy đã tám giờ hai mươi, liền vội vàng trở lại gian hàng của mình.
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn nhìn thấy Kim Tú Châu, trong lòng mới nhẹ nhõm thở phào. Họ thấy các gian hàng xung quanh đã chất đầy ắp vải, chỉ có gian hàng của họ bày lèo tèo năm cuộn vải, trông thật ít ỏi. Hai người còn đang băn khoăn không biết có nên lấy nốt số vải còn lại ra không, nhưng vì Kim Tú Châu còn chưa về, họ không dám tự ý quyết định.
Kim Tú Châu về đến nơi, liền nói ngay với hai người họ: “Treo biển hiệu của chúng ta lên trước.”
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn gật đầu, xoay người lấy biển hiệu trong túi ra. Biển hiệu được Kim Tú Châu viết mấy chữ to. Ngày hôm qua, bọn họ còn mất thời gian ra ngoài tìm gỗ và dụng cụ để làm một cái khung. Cái khung đã được làm hoàn thiện, chỉ cần lắp mấy khớp nối vào là có thể sử dụng được.
Lưu Hồng Sơn lắp xong cái khung, Trương Mi kẹp tờ giấy vào trong khung.
Gian hàng bên cạnh lúc này vốn đang chờ xem trò cười của gian hàng bên cạnh. Bọn họ nghĩ thầm, mấy người này chỉ mang có năm cuộn vải bé tí tẹo, còn tốn công bày vẽ làm gì? Chờ khi nhìn thấy Trương Mi và Lưu Hồng Sơn treo biển hiệu lên, họ mới chợt nhận ra mình đã tính toán sai lầm rồi. Sao bọn họ không nghĩ ra được cách này? Lát nữa người tham gia triển lãm bước vào, e rằng chỉ cần liếc mắt một cái là sẽ nhìn thấy gian hàng này ngay.
Có điều, bây giờ Triển lãm đã sắp khai mạc, cho dù bọn họ có thể ra ngoài, cũng không thể kịp giờ được nữa.
Đang nghĩ tới đây thì mấy người Kim Tú Châu lại buộc hai sợi dây ở dưới biển hiệu, sau đó lấy số quần áo trong túi ra treo lên. Số quần áo được treo ngang ngay phía dưới tấm biển hiệu, chỉ cần có người bước tới đây, chỉ cần liếc mắt nhìn qua là có thể nhìn rõ kiểu dáng trang phục mà không cần phải lấy xuống xem.
Vải để may số quần áo này không giống với số vải đang bày trên bàn, còn đẹp và tinh xảo hơn nhiều. Kiểu dáng của số quần áo đó cũng vô cùng hợp thời, có phần tương tự với kiểu dáng quần áo đang bán ở cửa hàng bách hóa, có vài kiểu còn chưa từng thấy, nhưng phải nói rằng, đều vô cùng đẹp.
Đột nhiên có tiếng chuông vang lên, Kim Tú Châu và Trương Mi liếc nhìn nhau, cởi bộ đồng phục công nhân trên người ra, bên trong là những bộ quần áo mới tinh.
Khi họ vừa làm xong, gian hàng của họ lập tức trở nên khác biệt so với những gian hàng xung quanh.
Trương Mi và Lưu Hồng Sơn rõ ràng cảm nhận được không ít ánh mắt đang nhìn về phía họ. Hai người cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng lại nghĩ hôm nay phải nổi bật, nên chỉ đành cố gắng vờ như không thấy.
Đúng lúc này, bên trong hội trường đã có khá nhiều người xuất hiện. Vài người đi cùng nhau, bắt đầu xem từ gian hàng đầu tiên, phía trước truyền đến tiếng nói chuyện sôi nổi.
Lại có thêm rất nhiều người lần lượt tiến vào. Tuy rằng những người này ăn mặc rất mộc mạc, nhưng vẫn toát ra khí chất của người có địa vị cao.
Có không ít người nhìn thấy gian hàng của nhóm Kim Tú Châu, cũng chẳng trách được, gian hàng của họ quá nổi bật, chỉ cần đưa mắt là nhìn thấy biển hiệu ngay. Nhưng vì khoảng cách xa, những người xem chưa thể tới đây trước được, họ vừa xem vừa tiến dần về phía này.
Lưu Hồng Sơn và Trương Mi đứng sau gian hàng, Kim Tú Châu đứng đằng trước, khi có người tới xem, Kim Tú Châu sẽ mỉm cười giới thiệu.
Trong một buổi sáng, so với những gian hàng ở đằng trước thì số người tới gian hàng của nhóm họ cũng không ít, khiến các gian hàng xung quanh họ cũng có nhiều người ghé xem, nhưng lại chưa có đơn đặt hàng nào ngay lập tức.
Tới tham gia Triển lãm lần này, đa số đều là xưởng may hoặc các nhà máy phụ trợ may mặc. Bình thường họ muốn tìm được nhà máy dệt chất lượng tốt rất khó, đều cần phải tự hỏi thăm hoặc thông qua người khác giới thiệu. Tham gia Triển lãm vải lần này là cách họ thu thập được tin tức nhanh, tiện lợi và hiệu quả nhất, nên họ sẽ không dễ dàng đặt bút ký đơn đặt hàng.
Nhưng hiện giờ xã hội đều ưa chuộng phong cách đơn giản. Vải chất lượng tốt mà gian hàng Kim Tú Châu mang tới, cũng chỉ có các cửa hàng bách hóa ở thành phố lớn mới bán, những xưởng may mặc ở các địa phương nhỏ sẽ không lựa chọn loại vải này.
Nhưng có một người đàn ông trung niên đứng trước gian hàng của mấy người họ xem xét rất lâu mà không rời đi. Ông còn hỏi Kim Tú Châu những hoa văn trên vải là do ai vẽ, có thể cho ông ấy cắt một mảnh mang về không?
Dường như ông ta cũng thấy đưa ra yêu cầu như vậy là khá vô lý, mới cười giải thích: “Tôi nhìn thì thấy chất lượng vải còn chưa xứng tầm với hoa văn in trên đó, kỹ thuật in cũng chưa được tốt lắm. Nếu cải tiến chất lượng dệt và dùng máy móc hiện đại hơn, chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều. Tôi muốn hợp tác với nhà máy của các cô, không biết có cơ hội hay không?”
Nghe thấy vậy, Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đều nhíu mày chặt lại, cảm thấy ông ta tới đây để lôi kéo nhân tài của nhà máy họ. Cả hai cùng nhìn về phía Kim Tú Châu.
Nào ngờ Kim Tú Châu không hề tức giận, mà còn mỉm cười nói: “Đương nhiên có thể, nhưng tiền đề hợp tác là chúng tôi phải thấy được thành ý của bên anh đã, ví dụ như ký đơn đặt hàng ba trăm cuộn vải chẳng hạn.”
Đối phương nghe xong liền sửng sốt, sau đó cười nói: “Quả đúng là biết làm ăn thật, vậy để tôi cân nhắc đã.”
“Được.”
Kim Tú Châu tiễn người đi, sau đó lại tiếp đón những người khác.
Tới tầm mười giờ sáng, đã có vài người tới gian hàng của họ hỏi thăm, nhưng vẫn chưa thấy một đơn đặt hàng nào cả. Trương Mi và Lưu Hồng Sơn đều cảm thấy lo lắng, chỉ có Kim Tú Châu rất bình tĩnh đứng trước gian hàng thân thiện trò chuyện với mọi người.
Trước đó, một người phụ nữ trung niên đi ngang qua đã cố ý vòng lại một chuyến, lại hỏi Kim Tú Châu thêm vài câu hỏi. Đúng lúc này, một cô bé ăn mặc vô cùng nổi bật, đeo ba lô bước tới. Cô bé cầm một cuộn vải lên xem xét kỹ lưỡng, hỏi: “Chỉ có mấy màu này thôi sao?”
Kim Tú Châu cười nói: “Còn nhiều màu nữa, cô muốn màu nào cũng có.”
Cô bé gật đầu, dường như lúc này mới để ý thấy quần áo trên người Kim Tú Châu, kinh ngạc hỏi: “Quần áo cũng do nhà máy của các chị may à?”
“Đúng vậy, chúng tôi dùng vải do nhà máy chúng tôi dệt để may, cũng chỉ may mấy bộ quần áo này thôi.”
Cô bé lại nhìn thêm vài lượt, nói thẳng: “Ba tôi là Giám đốc nhà máy may, lần này không có cơ hội tham gia Triển lãm nên mới bảo tôi tới đây xem hộ. Lần đầu tiên tôi thấy vải đẹp như thế này đấy, hoa văn in trên vải đẹp quá. Tôi mới chỉ từng thấy ở cửa hàng bách hóa trên thủ đô, mà khi đó tôi hỏi nhân viên đứng quầy thì họ cũng không rõ lắm. Tôi tìm đã lâu rồi mà không thấy loại nào tương tự, thật đáng tiếc.”
Kim Tú Châu mỉm cười, “Vậy thật là trùng hợp, chỗ vải mà cô nói đó có khả năng là do nhà máy của chúng tôi dệt ra đấy. Loại vải chất lượng tốt nhất của nhà máy chúng tôi đều cung cấp cho cửa hàng bách hóa trên thủ đô.”
Cô gái vui mừng ra mặt, hỏi ngay: “Thật sao? Thảo nào, tôi cứ thắc mắc sao mà lại giống đến vậy. Tôi muốn đặt hàng của nhà máy bên chị thì làm thế nào? Tôi đặt trước năm trăm cuộn nhé, nếu hợp tác tốt, sau này nhất định sẽ tiếp tục đặt hàng ở nhà máy bên chị.”
Kim Tú Châu vỗ tay, mỉm cười nói: “Cô yên tâm, hàng của chúng tôi nhất định sẽ khiến cô hài lòng.”
Nói xong cô bảo Trương Mi mở sổ ra ghi chép.
Người phụ nữ đứng bên cạnh cô gái thấy thế, không khỏi nhỏ giọng hỏi cô gái trẻ: “Cô đặt hàng nhanh như vậy à? Không cần xem xét kỹ hơn nữa sao? Còn mấy ngày nữa mà.”
Cô bé tươi cười rạng rỡ nói: “Không được, thím ạ, cháu phải nhanh tay đặt trước chứ, sợ đến lúc đó xếp hàng, chờ rất lâu mới có đủ hàng cho cháu đâu.”
Người phụ nữ không tin, “Làm gì tới mức đấy?”
Cô gái nghiêm túc nói: “Thím không biết rồi, số vải này nếu mua ở cửa hàng bách hóa trên thủ đô là phải xếp hàng mới mua được đấy, một cuộn đã hơn mười đồng mà còn không có để mua. Chưa nói tới chất lượng vải tốt, hoa văn in trên vải này không bị đụng hàng. Cháu đã đi khắp các cửa hàng bách hóa rồi mà không tìm được, đi hỏi nhân viên đứng quầy, họ cũng không nói cho cháu, e là sợ cháu sẽ tranh mất nguồn cung cấp hàng của họ. Lần này cháu tới đây không biết là may mắn đến nhường nào, không ngờ lại gặp được ở đây.”
Người phụ nữ nghe cô gái nói như vậy, vốn chỉ muốn mua năm sáu phần, lúc này đã tăng lên bảy tám phần. Nhìn cô gái trực tiếp ký xuống tên mình, trong lòng có chút dao động, nói với Kim Tú Châu: “Tôi cũng muốn đặt hai trăm cuộn.”
Kim Tú Châu nhoẻn cười, “Vâng.”
Cô gái ký tên xong thì làm nũng với Kim Tú Châu: “Chị gái, chị xem em ký đơn đặt hàng nhiều như vậy, có thể tặng cho em một bộ quần áo không?”
Nói xong cô nàng chỉ vào chiếc áo khoác màu lam đằng sau mình nói: “Chiếc áo kia rất đẹp, em rất thích.”
Người phụ nữ bên cạnh nhìn số quần áo được treo dưới biển hiệu, cũng cảm thấy động lòng. Quần áo đẹp như vậy tuy cô ấy không mặc được, nhưng có thể mang về cho con gái mặc, nên cũng đành mặt dày nói: “Đúng rồi, cô xem chúng ta đã ký kết đơn đặt hàng tận mấy trăm cuộn, dù sao cũng phải tặng chút quà chứ? Tôi thấy bộ quần áo kia cũng khá đẹp.”
Vẻ mặt Kim Tú Châu có chút khó xử. Cuối cùng, dưới sự năn nỉ ỉ ôi của hai người đó, cô đành nói: “Vậy được, tôi tặng cho mỗi người một bộ, nhưng không thể nói với người khác, nếu không chúng tôi không thể tặng nổi cho tất cả mọi người được.”
“Được được được.”
“Chị gái thật tốt.”
Ngoài miệng nói như vậy, nhưng xung quanh không ít người thấy, có khác gì là nói toạc hết ra cho mọi người biết đâu. Đặc biệt cô gái kia còn mặc luôn chiếc áo khoác vào người, sau đó đeo ba lô lên tiếp tục đi xem các gian hàng khác. Người khác hỏi đều bảo là mình ký đơn đặt hàng lớn nên nhà máy người ta tặng.
Vì thế tới giữa trưa hôm ấy, mấy người Kim Tú Châu đã ký được đến năm đơn đặt hàng.
Năm bộ quần áo đều tặng hết cả.
Nghỉ trưa từ mười một giờ rưỡi đến hai giờ chiều, nhưng mỗi gian hàng đều có một người ở lại trông.
Lưu Hồng Sơn chủ động ở lại.
Kim Tú Châu cảm thấy anh ấy là đàn ông, ở lại thì an toàn hơn một chút, nên cô mới đi cùng Trương Mi.
Sau khi ra khỏi hội trường, Kim Tú Châu và Trương Mi đều kích động nắm chặt tay nhau.
Trương Mi hớn hở hỏi: “Ngay lập tức ký được nhiều đơn đặt hàng như vậy, nhà máy chúng ta có thể làm được không?”
Kim Tú Châu cười nói: “Việc này cứ để cho Giám đốc của chúng ta lo lắng thôi, chúng ta chỉ cần lo kéo đơn đặt hàng là được. Nhưng lát nữa vẫn phải gọi điện thoại thông báo cho Giám đốc.”
Trương Mi gật đầu liên tục.
Sau đó hai người sang Tiệm cơm quốc doanh phía đối diện ăn một bát mì. Ăn xong còn chưa về ngay lập tức, mà đến trạm điện thoại công cộng dưới tầng một để gọi cho Uông Linh. Uông Linh đã về nhà tịnh dưỡng, nên đợi một hồi lâu, ống nghe mới truyền đến giọng nói yếu ớt của chị ấy.
Kim Tú Châu kể cho chị nghe chuyện mấy ngày nay, sau đó lại kể buổi sáng nay đã ký được năm đơn đặt hàng.
Trong điện thoại, Uông Linh kích động nói: “Tốt lắm, tốt lắm, chị đã biết em đi chắc chắn sẽ không làm chị thất vọng mà. Mấy đứa cứ lo kéo đơn đặt hàng, càng nhiều càng tốt, giờ chị sẽ thông báo để nhà máy tăng ca.”
“Được, hai hôm tới chị nhớ dặn nhân viên trực điện thoại ở nhà máy không được lơ là, chắc hẳn sẽ có nhiều bên gọi điện thoại tới đấy.”
“Được.”
Ngắt điện thoại, Kim Tú Châu và Trương Mi trở về nhà khách. Bạch Cảnh Chi đã đeo ba lô chờ sẵn ở cửa. Kim Tú Châu xót xa hỏi: “Sao lại đứng đây chờ? Có phải còn chưa ăn cơm không?”
Bạch Cảnh Chi vắt chiếc áo khoác mới lên tay, nhìn thấy Kim Tú Châu, cười hì hì gọi một tiếng 'chị dâu': “Không sao mà, em đợi chút rồi về trường ăn cơm. Đúng rồi, chị dâu, sáng nay em diễn thế nào?”
Kim Tú Châu vỗ vai cô, khen ngợi: “Diễn tốt lắm, nhờ có em, bọn chị đã ký được năm đơn đặt hàng, giờ đã thành đại công thần của nhà máy rồi đấy.”
Bạch Cảnh Chi nghe xong vô cùng phấn khởi: “Thật tốt quá.”
Nói rồi cô đưa chiếc áo mới cho Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu không nhận: “Nếu đã đưa thì là tặng cho em, coi như là phần thưởng lần này của em. Trưa nay đừng về trường ăn, sang quán đối diện ăn bát mì đi.”
Nói xong, cô còn móc tiền và tem phiếu trong túi đưa cho Bạch Cảnh Chi. Sợ cô ấy không nhận, cô còn nhấn mạnh: “Lúc về chị sẽ tìm chị Uông thanh toán. Hôm nay em đã lập công lớn, sau này còn phải bắt chị ấy tặng em bao lì xì thật dày.”
Bạch Cảnh Chi cười nhận lấy, thoải mái, hào phóng nói: “Vậy cảm ơn chị dâu.”
Kim Tú Châu dặn cô mau đi ăn cơm: “Đi về cẩn thận, chờ chị xong việc rồi sẽ tới gặp em.”
“Vâng.”
Buổi chiều, mấy người Kim Tú Châu tới nơi mới phát hiện trong hội trường đã có thêm mấy cái biển hiệu.
Lưu Hồng Sơn cả giận nói: “Bọn họ đã bắt chước chúng ta ngay rồi.”
Mà Kim Tú Châu lại rất bình thản: “Bình thường mà, chúng ta đã sớm đoán trước được điều này. Cứ làm tốt việc của mình là được rồi, buổi sáng ký được năm đơn đặt hàng như vậy là đủ rồi, tiếp theo cứ trông chờ vào vận may thôi.”
Hai người kia nghe vậy, trong lòng cảm thấy được an ủi phần nào.
Quả thật là như thế, trước khi bọn họ tới đây căn bản không ngờ rằng có thể ký được đơn đặt hàng nào. Có đơn đặt hàng, sang năm lại có cơ hội tham dự Triển lãm, đến lúc đó bọn họ phải giành được vị trí tốt.
Hai ngày tiếp theo, gian hàng của bọn họ lại ký được thêm ba đơn đặt hàng.
Buổi chiều ngày cuối cùng, Kim Tú Châu nói với Trương Mi và Lưu Hồng Sơn là cô sẽ không đi cùng, cô đã hẹn gặp Bạch Cảnh Chi ở cửa hàng bách hóa.
Trước khi về, Kim Tú Châu tính mua quà cho mọi người trong nhà, tiện thể cũng mua cho Bạch Cảnh Chi. Bạch Cảnh Chi nói không thiếu thốn gì, Kim Tú Châu dứt khoát mua hai túi đồ ăn.
Bạch Cảnh Chi không biết phải làm thế nào, biết trong đó có một phần là dành cho mình, đành nhận lấy và xách theo.
Kim Tú Châu mua cho hai đứa nhỏ hai bộ áo ngắn tay quần đùi, mua cho Lục Lục một món đồ chơi, còn mua cho Giang Minh Xuyên một đôi giày.
Bạch Cảnh Chi nhìn thấy quần áo của Yến Yến và Tiểu Nham, không nhịn được bèn hỏi: “Có phải mua cho Anh Hùng một bộ không?”
Kim Tú Châu lắc đầu: “Giờ thì không được, chờ thằng bé trưởng thành rồi hẵng mua. Giờ mua ba thằng bé lại nghĩ ngợi nhiều. Lúc về bảo Tiểu Nham chia ít đồ ăn cho thằng bé là được rồi.”
Bạch Cảnh Chi thở dài, “Hy vọng ba Anh Hùng không tái hôn nữa.”
Kim Tú Châu cũng không biết phải nói gì.
Bạch Cảnh Chi đột nhiên nhớ ra, “Đúng rồi, lần trước hình như em nhìn thấy chị Triệu Vận ở ga tàu hỏa.”
Kim Tú Châu nhìn về phía cô.
Bạch Cảnh Chi nhíu mày: “Nhưng em cũng không rõ có phải mình đã nhìn lầm không, người đông quá mà. Hôm đó cha mẹ nuôi em dẫn theo em gái về quê, họ muốn gặp em một lần cuối. Em không lộ diện, trốn sau một cây cột ở nhà ga. Đến khi họ đi rồi em tính đi về, thì nhìn thấy chị Triệu Vận ôm con đi phía trước.”
Kim Tú Châu nghi hoặc, “Triệu Vận ở tỉnh S sao?”
Bạch Cảnh Chi lắc đầu, “Có thể là đi ngang qua đây thôi.”
Kim Tú Châu: “Ừ, quan tâm làm gì cho nhiều.”
Bạch Cảnh Chi vâng một tiếng.
Sáng sớm hôm sau Kim Tú Châu trở về. Cô dặn Bạch Cảnh Chi không cần tiễn, nhưng Bạch Cảnh Chi vẫn tới, tiễn ba người họ đến ga tàu hỏa.
Kim Tú Châu ngồi xuống ghế rồi vẫy tay tạm biệt, dặn cô mau về trường.
Ngồi xe lửa một ngày, giữa đường đổi tàu còn tốn chút thời gian, mấy người Kim Tú Châu trở về thành phố đã tầm bốn năm giờ chiều.
Nhưng điều khiến Kim Tú Châu bất ngờ là Giang Minh Xuyên và Hạ Nham đang chờ cô ở bên ngoài. Hạ Nham nhìn thấy cô, phấn khích chạy tới: “Mẹ ——”
Chạy tới gần, cậu liền nhận lấy túi hành lý trong tay Kim Tú Châu. Chiếc túi nặng quá sức cậu bé, khi đi còn nghiêng hẳn sang một bên.
Giang Minh Xuyên bước nhanh tới, nhận lấy cả túi hành lý lớn Kim Tú Châu đang xách và túi nhỏ mà con trai đang xách. Người nhà của Trương Mi và Lưu Hồng Sơn cũng tới, hai nhà vui vẻ nói chuyện, kể về những chuyện xảy ra ở thành phố S.
Kim Tú Châu một tay khoác tay Giang Minh Xuyên, một tay nắm tay con trai, kể cho hai cha con là mình mua về những gì.
Đoàn người ngồi thuyền về huyện thành rồi tạm biệt nhau ở bến tàu huyện thành, một nhà ba người lại ngồi thuyền về doanh trại.
Tới doanh trại đã hơn tám giờ tối, trời đã tối đen, nhưng nhà hàng xóm vẫn sáng đèn. Nghe thấy tiếng mở cửa, Phương Mẫn bế Lục Lục ra, Phó Yến Yến cũng đi theo phía sau.
Kim Tú Châu xoa đầu con gái, rồi tới bế Lục Lục. Cô nhóc chăm chú nhìn cô, đầu tiên là nhoẻn miệng cười, nhưng sau đó vội vàng méo xệch miệng, khóc nức lên.
Kim Tú Châu vội nhẹ giọng dỗ dành: “Không khóc không khóc, mẹ về rồi đây. Lục Lục nhớ mẹ lắm phải không, mẹ cũng rất nhớ con…” Vừa nói vừa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.
Giang Minh Xuyên đã mở cửa nhà ra. Vừa vào đến nhà, Hạ Nham và Phó Yến Yến cùng lục túi xem mẹ mang về những gì. Sau khi tìm được quần áo mới, hai đứa đều vui vẻ ướm thử lên người mình.
Phương Mẫn cũng tươi cười sang nhà, hỏi xem mấy ngày nay Kim Tú Châu thế nào?
Kim Tú Châu bèn kể sơ qua chuyện mấy ngày nay cho cô ấy, lại lấy quà mua cho cô ấy từ trong túi ra. Phương Mẫn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, mở ra thì thấy là một chiếc bút máy màu trắng, trông vô cùng đẹp.
Cô ấy ngẩng đầu cắn môi nhìn Kim Tú Châu, “Cái này cũng quá quý giá rồi.”
Kim Tú Châu cười: “Em đã muốn tặng cho chị một chiếc bút máy từ lâu. Trước đây tìm trên thành phố không có cái nào vừa ý cả, đúng lúc lần này tới cửa hàng bách hóa ở thành phố S, em chấm được cái này, vừa nhìn đã thấy rất hợp với chị.”
Phương Mẫn không khách sáo với cô, vui vẻ nói: “Cảm ơn em.”
Kim Tú Châu ôm con dỗ dành: “Em cũng muốn cảm ơn chị, mấy ngày nay cũng nhờ chị chăm sóc Lục Lục hộ em.”
Phương Mẫn lắc đầu, “Lục Lục ngoan lắm.”
Nói xong cô ấy còn nhìn Hạ Nham đang ở gần đó, vẻ mặt khó tả.
Hạ Nham chột dạ, cúi đầu, tảng lờ, giả bộ như đang lục lọi đồ trong túi.
Lục Lục đã nín khóc, dựa sát vào người Kim Tú Châu, hai tay nhỏ túm chặt lấy áo mẹ, trông thật ấm ức.
Trong lòng Kim Tú Châu mềm nhũn cả ra, nhẹ nhàng vỗ lưng con gái nhỏ.
Không bao lâu sau, Giang Minh Xuyên bưng một bát mì từ trong bếp ra. Kim Tú Châu định đưa con cho Giang Minh Xuyên bế một lúc, Lục Lục lại không chịu, Kim Tú Châu đành phải vừa bế con vừa ăn.
Nhưng buổi tối, Kim Tú Châu vẫn biết chuyện Hạ Nham lén địu Lục Lục đi học.
Hạ Nham đề phòng Phương Mẫn, đề phòng em gái, nhưng lại không ngờ rằng cái miệng của ba cậu không đáng tin. Rõ ràng đã hứa với cậu là không mách mẹ mà.
Nào ngờ chỉ đi rửa bát có một lúc mà mẹ đã biết.
Thật ra thì Kim Tú Châu không hề tức giận, chỉ dùng tay dứ dứ vào trán cậu: “Lần sau không được làm bừa như vậy biết chưa hả? Nếu Lục Lục khóc ầm lên trong lớp học thì biết làm sao?”
Hạ Nham vô cùng tự hào nói: “Lục Lục ngoan lắm, không khóc lần nào, chỉ có điều là ị thúi quá thôi.”
Nếu không phải thầy giáo và các bạn học chê hôi quá, cậu cũng không định mang em gái về nhà đâu. Cậu còn định so tài với em trai Dương Anh Hùng một lần cơ, xem là em gái tôi thông minh hơn hay em trai cậu thông minh hơn?
Kim Tú Châu xụ mặt, “Không nghe lời phải không?”
Hạ Nham ngoan ngoãn nói: “Con biết rồi ạ.”
Sau đó cậu xoa trán rồi về phòng ngủ, trong lòng rất vui vẻ. Mẹ không mắng mình, còn mua quần áo mới cho cậu. Ngày mai có nên khoe khoang với hai thằng bạn thân không nhỉ? Cậu nghĩ một hồi rồi quyết định là thôi. Ba mẹ Ngụy Ninh Thanh không ở bên cậu ấy, Dương Anh Hùng thì không được ai mua cho cả. Cậu mà khoe ra thì hai cậu bạn sẽ buồn lòng lắm.
Ngày hôm sau, Kim Tú Châu vốn định sáng sẽ tới nhà Uông Linh, không ngờ mới sáng sớm chị ấy đã sang đây.
Chị ấy một mình sang nhà. Tuy rằng mặt mũi vẫn hơi trắng bệch, nhưng khí sắc đã tốt hơn đợt trước khá nhiều. Trước đây khi bệnh, sắc mặt chị vàng như nến, tinh thần cũng uể oải.
Trên tay chị còn cầm theo mấy quyển sổ, ngoài bìa sổ kẹp một cây bút.
Sau khi vào nhà ngồi xuống, chị bắt đầu nói với Kim Tú Châu: “Chị định mở rộng quy mô của nhà máy dệt, mua thêm một ít máy móc và tơ sợi, còn tính thuê thêm người…”
Sau đó chị bắt đầu cầm bút phác thảo dần kế hoạch, tính toán sơ bộ lợi nhuận và chi phí của nhà máy trong hai năm tiếp theo, số tiền cần chi ra cho máy móc thiết bị, chi phí nguyên vật liệu và chi phí vận chuyển.
“Điểm duy nhất khiến chị đắn đo là việc tuyển thêm người. Hiện giờ rất nhiều nhà máy đều cắt giảm nhân sự, chị vẫn không dám chắc là nhà máy có tiếp tục hoạt động hiệu quả như hiện tại hay chỉ là tạm thời thôi. Lỡ may có chuyện gì thì máy móc còn có thể bán đi, nhưng để công nhân nghỉ việc, khi đó cuộc sống của cả gia đình họ đều sẽ bị ảnh hưởng.”
Kim Tú Châu đề nghị: “Tạm thời đừng thuê thêm người. Nếu tiếp theo số đơn đặt hàng tăng lên thì chị hãy xem xét chuyện thuê thêm người. Tạm thời cứ tiếp tục dùng số công nhân trong nhà máy đã. Chị cứ thông báo với họ, nếu đồng ý tăng ca thì sẽ được tăng lương. Máy móc nhất định phải mua thêm, cho dù chỉ đủ tiền mua một cái thì cũng phải mua. Lần này tham gia triển lãm, có một khách hàng nói rằng chất lượng vải mà nhà máy chúng ta dệt ra không được tốt lắm, nếu có thể dùng máy móc hiện đại hơn thì chất lượng sẽ còn tốt hơn nữa.”
Uông Linh gật đầu, nghĩ một lát rồi dứt khoát nói: “Vậy nghe theo em, giờ chị sẽ liên hệ bên cung cấp để mua máy móc mới, xong xuôi sẽ thay thế hết số máy móc ở nhà máy.”
Nói xong chị đứng dậy đi luôn, không chờ nổi một khắc nào.
Kim Tú Châu tiễn chị ra cửa, “Chị cũng phải chú ý giữ sức khỏe, đừng làm việc quá sức.”
Uông Linh cũng không quay đầu lại, tiêu sái vẫy tay nói: “Chị biết rồi, chị biết chừng mực mà.”
Trong lòng chị có một dự cảm mãnh liệt, lần này Kim Tú Châu trở về từ thành phố S sẽ mang lại cho chị và nhà máy một cơ hội rất lớn, và sẽ thay đổi vận mệnh của rất nhiều người.
Không chỉ có Uông Linh có cảm giác như vậy, Kim Tú Châu nhìn theo bóng lưng chị rời đi, không hiểu sao cũng có cảm giác như có một bàn tay vô hình kéo mình và chị ấy lại gần nhau, mỗi người đều giúp đối phương đạt được thành tựu.