88. Chương 88

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hạ Nham đến trường nhập học, một mình Kim Tú Châu đưa cậu đi.
Hạ Nham vốn định tự mình đi, nhưng Kim Tú Châu đã riêng nói với cậu rằng mẹ nhất định phải đi cùng, còn giả vờ như nếu không có mẹ đi theo thì đừng hòng mà nhập học.
Từ trước đến nay, Hạ Nham luôn nghe lời mẹ, nghĩ rằng mẹ không nỡ xa mình, cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ làm theo lời Kim Tú Châu. Hai em gái cậu thì không có ý kiến gì, tuy Phó Yến Yến có vẻ không thích hành động cưng chiều con trai này của mẹ, nhưng cũng không nói gì thêm. Lục Lục cũng vậy, chỉ nghĩ có lẽ anh trai muốn ở bên mẹ thêm mấy ngày.
Nhưng Giang Minh Xuyên thì ngược lại, cảm thấy vô cùng gai mắt với hành vi này của con trai. “Đã lớn đến chừng nào rồi? Còn ngại ngùng như thế, làm chuyện gì cũng phải có mẹ đi cùng, không thấy mất mặt sao?”
Hạ Nham liếc nhìn mẹ đang lặng lẽ ăn cơm, trong lòng ấm ức vô cùng, nhưng cậu chỉ có thể chấp nhận. May mắn thay, từ trước đến nay cậu vẫn thích làm trái ý ba, “Ba à, có phải ba đang ghen tị không nào? Thế thì cũng đâu còn cách nào, trong lòng con, mẹ chắc chắn là người đứng đầu mà.”
Quả nhiên, Giang Minh Xuyên nổi giận, “Thằng nhóc thối này, ai thèm khát gì vị trí số một trong lòng con chứ?”
Kim Tú Châu thấy vậy, vội vàng giảng hòa, “Được rồi được rồi, con trai cũng chỉ là không nỡ xa em thôi mà, anh đừng mắng thằng bé nữa.”
Giang Minh Xuyên tức giận quay mặt sang hướng khác, dù sao về độ mặt dày, chắc chắn anh không thể bì được với thằng con này.
Quả nhiên, lại nghe Hạ Nham nói: “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhất, vị trí của mẹ trong lòng con không ai có thể lay chuyển được. Con muốn cho tất cả các bạn đều thấy, con có một người mẹ tốt đến nhường nào.”
Tuy biết con trai cố tình nói vậy, Kim Tú Châu vẫn vui vẻ che miệng cười.
Lục Lục không nhịn được xen vào: “Thế còn em thì sao? Em cũng muốn đi.”
“Con thì không được, con đã làm xong bài tập đâu mà, không kịp đâu.”
Cô bé vừa nghe, lập tức xụ mặt không vui.
Chỉ có Phó Yến Yến nhìn ra Kim Tú Châu và Hạ Nham đã đánh mắt với nhau, trong lòng cô bé hiểu ý cũng không nói gì thêm.
Buổi tối, Kim Tú Châu sắp xếp mấy bộ quần áo, rồi cầm một cái túi màu đen đi đến phòng Hạ Nham. Hạ Nham đang kiểm tra lại đồ đạc của mình. Khi Kim Tú Châu mang túi đen vào, cô nói với cậu, “Thứ này con bỏ vào hành lý, ngày mai mang theo nhé.”
“Vâng ạ.”
Hạ Nham cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy. Nào ngờ cái túi này không hề nhẹ, khi nhận tay cậu còn bị kéo trĩu xuống, vẻ mặt cậu đầy thắc mắc, “Mẹ, mẹ mang theo cái gì thế? Cục đá đấy à? Nặng quá.”
“Mấy món đồ nhỏ thôi, tặng cho cô Uông con. Con đặt trong hành lý chú ý một chút, đừng để người ta trộm mất, thứ này rất quý đó.”
Hạ Nham “vâng” một tiếng, tưởng bên trong đựng đồ gốm sứ gì đó. Ở đây có xưởng làm gốm, bát đĩa trong nhà đều vô cùng đẹp. Trước kia khi cô út kết hôn, mẹ cũng mua mấy bộ cho cô ấy.
“Vâng ạ.”
Hạ Nham sợ làm vỡ, còn cẩn thận đặt trong túi đựng quần áo, lại đặt ở giữa, nghĩ bụng thế này thì không dễ mà vỡ được.
Sáng sớm hôm sau, hai mẹ con tới ga tàu hỏa. Lý Vân nhà bên biết Hạ Nham phải lên trường, cố ý chờ ở cửa. Thấy hai mẹ con ra, cô mới đưa gói thuốc đã chuẩn bị sẵn từ trước cho Hạ Nham. “Bên trong có miếng nhân sâm và thuốc trị thương. Cô nghe nói ở trường quân đội rất khổ, những thứ này hẳn là cháu sẽ cần dùng, cứ nhận lấy. Dùng hết thì viết thư cho cô hoặc gọi điện thoại cũng được, cô lại gửi thêm cho cháu.”
Hạ Nham cũng không khách sáo với Lý Vân, cười hì hì nói: “Cháu cảm ơn cô ạ.”
Lý Vân cũng thấy vui lây cho cậu, “Không cần khách sáo, cháu có tương lai rộng mở, cô cũng mừng thay cho cháu.”
Hạ Nham vui vẻ vẫy tay tạm biệt cô.
Lý Vân nhìn theo bóng hai mẹ con rời đi, đến khi không còn thấy nữa mới xoay người vào nhà, chuẩn bị đồ đạc để đi làm.
Trong phòng khách, chị Hoàng đang đút cơm cho bé con ăn. Bát cơm đã ăn được hơn phân nửa, chẳng mấy chốc là hết. Chị Hoàng đút hai miếng cơm cuối cùng cho bé, rồi thu dọn, ôm bé con cùng Lý Vân ra khỏi nhà.
Mọi ngày khi Lý Vân đi làm, cô đều dẫn theo cả bé con và chị Hoàng. Giờ cô đã có một phòng riêng trong ký túc xá, chị Hoàng và bé con có thể nghỉ ngơi ở đó, hoặc là đưa bé con đi dạo ở bãi cỏ gần nhà ăn bệnh viện. Trong bệnh viện có rất nhiều người, cô sợ con chỉ ở mãi trong nhà sẽ trở nên nhút nhát.
Trước kia khi còn là giáo viên, cô hiểu rất rõ rằng các bậc cha mẹ khác nhau sẽ khiến tính cách của đứa con khác biệt rất lớn: có đứa sợ hãi rụt rè, có đứa hào phóng tự nhiên. Giống như ba đứa con nhà sư phụ đều rất ngoan, gặp người lớn hoặc bạn cùng lứa tuổi đều biết chủ động chào hỏi, vừa hiểu chuyện vừa có chừng mực. Cô cảm thấy tính cách này có mối liên hệ rất lớn với cách giáo dục của cha mẹ, cũng như việc họ thường xuyên đưa bọn trẻ ra ngoài chơi.
Cô hy vọng Nam Tinh sau này cũng sẽ như thế.
Hai mẹ con ngồi tàu sang tỉnh lỵ bên cạnh, sau đó tới Tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa. Cơm nước xong xuôi, Hạ Nham chuẩn bị tới chợ đen tìm Dương Anh Hùng, nhưng Kim Tú Châu lại bảo cậu đi cùng tới Nhà khách Quốc doanh trước.
Hạ Nham đoán là mẹ muốn đi gặp cô Uông. Cậu nghĩ mình cũng đã lâu rồi chưa gặp cô ấy nên gật đầu đồng ý, chủ yếu cũng vì không yên tâm để mẹ đi một mình.
Hai mẹ con tới địa chỉ Nhà khách Quốc doanh mà Uông Linh đã nhắn cho.
Kim Tú Châu cũng coi như là khá quen thuộc với thành phố này, dẫn con trai tới thẳng địa chỉ cần tìm. Sau đó, cô lên tầng ba gõ cửa căn phòng đầu tiên ở hành lang bên phải.
Cửa phòng được mở ra rất nhanh. Uông Linh nhìn thấy Kim Tú Châu tới, vẻ mặt có phần nghiêm túc gật đầu, “Vào đi, đang chờ em đấy.”
Kim Tú Châu cũng không nói thêm gì, chỉ “ừ” một tiếng, rồi đi theo chị vào phòng.
Khi Hạ Nham nhìn thấy Uông Linh thì tươi cười rạng rỡ, nhưng tâm tư cậu nhạy bén, rất nhanh đã nhận ra hôm nay hình như cô Uông có hơi khác mọi ngày. Nụ cười trên mặt cậu chẳng mấy chốc đã thu lại. Khi đi ngang qua Uông Linh, cậu ngoan ngoãn chào một tiếng, “Cô Uông ạ.”
Uông Linh vỗ vai cậu, “Vào đi.”
Hạ Nham xách theo cả túi hành lý vào phòng. Vào trong cậu mới thấy, trong phòng còn có mấy người khác, nhưng đều là người cậu không quen biết.
Uông Linh giới thiệu với Kim Tú Châu, “Đây là Lưu Bạc, đây là Vu Tiểu Thanh, đây là Điền Hà.”
Sau đó chị lại giới thiệu Kim Tú Châu, “Đây là Phó giám đốc của nhà máy chúng tôi, Kim Tú Châu.”
Mấy người kia, khi Uông Linh giới thiệu Kim Tú Châu, đều đứng lên.
“Chào cô, Phó Giám đốc Kim.”
“Thật vui được biết cô.”
“Chào Phó Giám đốc.”
“Chào mọi người.”
Chỉ có Hạ Nham ngơ ngác đứng đó. Mẹ cậu trở thành Phó Giám đốc nhà máy từ khi nào thế? Uông Linh lại nói: “Tuy rằng đây là lần đầu tiên mọi người gặp mặt, nhưng cũng xem như là người quen. Cụ thể chúng ta không nói nhiều nữa, chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính trước.”
Kim Tú Châu tìm một chỗ ngồi xuống, ba người kia cũng ngồi theo.
Hạ Nham nhìn một vòng, đi đến đứng cạnh Kim Tú Châu.
Uông Linh giải thích trước với Kim Tú Châu: “Phương Mẫn không có thời gian tới đây, nhưng cô ấy nguyện ý góp vốn năm nghìn đồng.”
Khi nói tới đây, chị lén quan sát ba người kia.
Vẻ mặt của ba người đó không giống nhau. Chỉ có Kim Tú Châu tương đối bình tĩnh, vì việc này các cô đã thương lượng qua điện thoại trước rồi. Mục đích chính là để cho ba người kia góp thêm nhiều tiền, áp lực phải gánh chịu rủi ro của họ cũng được giảm đi một chút.
Nhưng có một điều chắc chắn là, cuối cùng số tiền ba người bên Uông Linh bỏ ra góp vốn phải là lớn nhất, như vậy mới có quyền quyết định.
Sau khi Uông Linh nói xong, chị dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Hiện giờ mọi người đều biết việc làm ăn ở phương Nam tương đối dễ dàng hơn nơi khác, nhưng dễ làm là một chuyện, có thể làm được hay không lại là một chuyện khác. Ý của tôi là tất cả chúng ta hãy đồng tâm hiệp lực. Chuyện của nhà máy chúng ta cũng đã bàn bạc tương đối rồi, chủ yếu là làm thế nào để cắm rễ ở phía Nam này. Những chuyện này đều cần tiền, giờ chỉ xem mọi người có dám mạo hiểm hay không.”
“Mạo hiểm càng cao có nghĩa rằng lợi nhuận càng lớn. Hiện giờ nhà máy của tôi vẫn trong tình trạng có lợi nhuận, nhưng cũng không quá lạc quan. Tôi cũng đã tạo mối quan hệ với các ban ngành chính phủ rồi, việc xây dựng nhà máy là có thể thực hiện được, nhưng cũng cần phải cho tôi chút thời gian. Tôi nghĩ mọi người đều biết rõ năng lực của tôi, hiện giờ ngồi ở đây cũng vì tin tưởng tôi…”
Lời nói còn chưa dứt, người phụ nữ tên Điền Hà đã ngắt lời chị, “Giám đốc Uông, chúng ta hãy tiết kiệm thời gian đi. Chị cứ nói thẳng cho chúng tôi biết, rốt cuộc cần phải bỏ ra bao nhiêu tiền?”
Uông Linh nghe vậy, mím môi, sau đó nói: “Tôi dự tính cần mười vạn.”
Ba người đối diện sững sờ vì kinh ngạc, “Mười vạn ư?”
Vu Tiểu Thanh bên cạnh Điền Hà nhíu mày nói: “Chỉ với mấy người chúng ta, có thể gom đủ mười vạn sao?”
Chỉ có người đàn ông duy nhất ở đây là Lưu Bạc rất lý trí, “Đúng là phải cần đến mười vạn, ở đây gần như là chúng ta phải xây dựng lại nhà máy bắt đầu từ con số không.”
Hai người kia nghe xong cũng không nói thêm gì. Họ cũng hiểu rõ tình hình hiện giờ, chỉ là ngay lập tức nghe thấy số tiền mười vạn đồng, vẫn cảm thấy có hơi choáng váng.
Họ rốt cuộc cũng chỉ là nhân viên bình thường dưới nhà máy, vốn liếng cũng chẳng có được bao nhiêu.
Sở dĩ bằng lòng tới đây một chuyến, hơn phân nửa là vì tin tưởng Uông Linh sẽ dẫn dắt họ làm giàu.
Uông Linh nhìn về phía Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu mở miệng nói: “Tôi sẽ góp vào năm vạn, số còn lại mọi người hãy tự thương lượng.”
Nghe cô nói vậy, vẻ mặt ba người đối diện đều có phần hoài nghi, Điền Hà do dự hỏi, “Năm vạn nhiều như vậy? Sao cô bỏ ra được?”
Kim Tú Châu nói với Hạ Nham: “Lấy cái túi màu đen ra đây cho mẹ.”
Hạ Nham từ đầu tới giờ không dám lên tiếng, nghe thấy mẹ nói vậy, lập tức xoay người lại lấy cái túi màu đen tối hôm qua mẹ đưa cho mình.
Kim Tú Châu nhận lấy cái túi, sau đó lấy từ bên trong ra một cái túi nhỏ hơn. Cô mở túi nhỏ ra để mấy người kia nhìn thứ tỏa ra ánh vàng rực rỡ bên trong, “Hiện giờ giá vàng là mười bốn đồng một gram. Ở đây tôi có bảy miếng tương đương với 3500 gram*, tôi thêm một ngàn đồng, vừa đủ năm vạn.”
*Hiện tại đang là năm 1979, năm ấy giá vàng tăng gấp đôi so với năm trước đó do cuộc cách mạng Hồi giáo ở Iran và chiến tranh Liên Xô-Afghanistan diễn ra, và so với năm 1970 khi nhà Kim Tú Châu mới tìm thấy vàng thì đã tăng 13 lần (Khi tìm thấy trong rương có tất cả là 60 miếng vàng).
Ba người kia vừa nghe thấy vậy, đưa mắt nhìn nhau, không ngờ Kim Tú Châu vừa ra tay đã vung tiền như thế.
Uông Linh nhíu mày trầm tư nói: “Vậy để tôi khuyên thêm Phương Mẫn, xem cô ấy có thể góp vốn được một vạn không.”
Vu Tiểu Thanh nhìn về phía Uông Linh, “Nhà chúng tôi không có vàng.”
Kim Tú Châu nói: “Không có vàng, nhưng bỏ ra một vạn thì hẳn là có thể chứ? Một đồng cũng không muốn bỏ ra, nhưng lại muốn kiếm tiền, nào có chuyện tốt như vậy được? Nhà chúng tôi còn có ba đứa con, chỗ này là toàn bộ gia sản nhà chúng tôi, cũng vẫn phải liều lĩnh chi ra đây.”
Uông Linh vội nói: “Tôi sẽ góp vào ba vạn, nếu mọi người không muốn bỏ tiền ra, tôi sẽ đi tìm những người khác.”
Ba người kia nghe xong cùng im lặng. Biết rõ Uông Linh chỉ đang thử, nhưng họ vẫn không khỏi cảm thấy áp lực. Tính tình Điền Hà nóng vội, nghĩ ngợi một lúc đã nói: “Vậy tôi cũng góp một vạn.”
Vu Tiểu Thanh thấy vậy, vốn vẫn còn đang đắn đo, cũng đành phải theo nói ra số một vạn.
Lưu Bạc nhìn Uông Linh, lại nhìn hai người phụ nữ bên cạnh, cuối cùng thở dài, “Tình hình này mà tôi góp có năm nghìn thì không được, vậy tôi cũng góp một vạn đi.”
Uông Linh nhẹ nhàng thở phào, sau đó cười nói: “Được rồi, nhận được tín nhiệm của mọi người, tôi cũng không muốn chúng ta chỉ nói suông thôi. Chứng từ tôi đã viết sẵn rồi, mọi người cùng tới xem đi.”
Nói rồi chị lấy từ trong túi ra sáu bộ chứng từ, để mọi người chuyền cho nhau xem. Kim Tú Châu cầm một tờ, chờ khi những người khác ai cũng nhận được rồi, cô mới nói thẳng: “Cứ so từng tờ thì quá phiền phức. Tôi đọc, mọi người soát xem có giống với tờ trong tay mình hay không?”
Ba người kia nhìn Uông Linh, sau đó gật đầu đồng ý.
Họ cho rằng Kim Tú Châu có quan hệ tốt với Giám đốc Uông, nhưng giờ xem ra, với lợi ích trước mắt, ai rồi cũng chọn lợi ích thôi.
Kim Tú Châu bắt đầu đọc, “Qua bàn bạc thống nhất, tôi Uông Linh lập…”
Sau khi cô đọc xong, Uông Linh cầm bút viết lên từng tờ giấy số tiền mỗi người đồng ý góp vốn. Cuối cùng, từng người đều ấn dấu vân tay xuống từng tờ giấy, sau đó tự nhận lấy phần chứng từ của mình.
Chỗ của Phương Mẫn thì họ để trống, số tiền Phương Mẫn muốn góp còn chưa quyết định, còn cần Uông Linh mang đến cho Phương Mẫn quyết định.
Sau khi kết thúc, ba người kia cũng rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con Kim Tú Châu và Uông Linh.
Chờ khi mọi người đi rồi, Hạ Nham mới khẽ thở phào. Toàn bộ quá trình nhìn rất đơn giản, nhưng cậu lại cảm thấy mẹ với cô Uông làm chuyện này quá lớn mật rồi. Cậu đâu có ngốc, từ lời mấy người họ nói đã đoán được họ chuẩn bị chuyển nhà máy dệt của cô Uông dưới huyện tới đây, không chỉ bàn tới số tiền cần có, mà đã bàn tới cả số tiền sau này được chia thế nào khi có lợi nhuận. Hiện giờ mấy người họ đang gom góp tiền để phát triển ở phía Nam, họ muốn mở cả xưởng may và cửa hàng quần áo ở đây.
Mà điều khiến cậu thấy khiếp sợ hơn là, tất cả những việc mẹ làm này, cả nhà không một ai hay biết, ba cũng không biết. Đáng sợ nhất là mẹ lại yên tâm để cậu tự mình mang theo số vàng đó trên đường, còn để cậu nhét bừa vào túi hành lý như vậy.
Hạ Nham nghĩ đến đây đã thấy sợ hãi không thôi. Khó trách ba thường xuyên nói mẹ có gan làm loạn, quả nhiên không hề nói sai, mẹ thật sự quá to gan rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu thấy thật sự là không được.
Kim Tú Châu và Uông Linh còn trò chuyện một lát rồi mới dẫn Hạ Nham đi, cô biết Uông Linh hiện tại rất bận.
Lúc đi, cô để lại bốn miếng vàng cho Uông Linh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chỗ này là toàn bộ vốn liếng của gia đình em rồi. Khi em mang đi còn không dám nói với Minh Xuyên, chị cũng đừng phụ lòng tin của em đấy nhé.”
Ba miếng còn lại là cục đá được nhuộm vàng thôi, còn để ở phía dưới, cũng không phân biệt được.
Nói xong cô lại cười, “Chị làm tốt nhé, em tin tưởng chị, nhưng cũng đừng làm cho bản thân mình quá vất vả. Chúng ta cứ từ từ, không vội.”
Trong lòng Uông Linh cảm động, “Được, hôm nay cảm ơn em đã phối hợp, em yên tâm. Nhất định chị sẽ không để em phải chịu thiệt.”
“Vậy được rồi, mẹ con em đi trước.”
“Ừ.”
Kim Tú Châu và Hạ Nham lại xách theo hành lý ra cửa. Hai mẹ con mới chỉ đi được mấy bước đã thấy một hình bóng quen thuộc ngoài hành lang. Hạ Nham nhanh mắt, chỉ nhìn lướt qua đã nhận ra, gọi một tiếng, “Tiểu Quân!”
Ngô Tiểu Quân vừa đi vừa cúi đầu xem xét tài liệu trong tay. Nghe thấy tiếng gọi, theo bản năng cậu ngẩng đầu lên nhìn, thấy là Hạ Nham và Kim Tú Châu, vẻ mặt vui mừng, bước nhanh tới chào: “Cô Kim, Tiểu Nham.”
Kim Tú Châu nhìn cậu mỉm cười, “Không tồi không tồi, vừa rồi thiếu chút nữa cô không nhận ra cháu, thay đổi nhiều thật đấy.”
Ngô Tiểu Quân cười ha ha hai tiếng, sau đó nhìn Hạ Nham chân thành nói: “Anh nghe nói em đã đậu vào trường quân đội, chúc mừng em. Cố lên nhé, cố gắng sau này vượt qua chú Giang.”
Hạ Nham nghe vậy vô cùng vui vẻ, “Vâng, vậy mượn lời chúc tốt lành của anh.”
Ba người đều cười.
Lại trò chuyện thêm mấy câu, Hạ Nham tinh ý nói tạm biệt với Ngô Tiểu Quân, sợ làm phiền đến công việc của cậu ấy. Ngô Tiểu Quân cũng nói: “Sau này chắc anh sẽ thường xuyên qua đây, đến lúc đó có rảnh, chúng ta ra ngoài ăn một bữa.”
“Được, khi đó anh mời đấy, giờ anh đi làm có tiền rồi.”
“Vinh hạnh cho tôi.”
“Ha ha ha ha.”
Hai mẹ con rời khỏi nhà khách, nụ cười trên mặt Hạ Nham còn chưa tắt. Cậu không khỏi nói với Kim Tú Châu: “Ngô Tiểu Quân như bây giờ thật tốt.”
Lần trước gặp Ngô Tiểu Quân, cả người anh ấy đều tỏa ra sự ảm đạm, không hề có chút phấn chấn nào, đâu được phóng khoáng tự tin như bây giờ. Giờ đây, mặt mày anh ấy đều thấy trầm ổn và quyết đoán, giống một người trưởng thành.
Kim Tú Châu nói: “Ai rồi cũng trưởng thành.”
Hạ Nham lắc đầu, sau đó nghiêm túc nói: “Mẹ, con lại học thêm một điều từ mẹ, đó là tận lực làm việc thiện giúp người. Trước kia mẹ đã từng dạy con đạo lý này, nhưng con còn chưa hiểu được sâu sắc, chỉ biết bắt chước rập khuôn theo mẹ. Nhưng bây giờ con đã nhận ra, giúp đỡ người khác không chỉ có lợi cho họ, mà còn có lợi cho chính bản thân mình. Mẹ xem, khi chúng ta đi, cô Lý đưa thuốc cho con. Cô Uông muốn xây dựng nhà máy, người đầu tiên nghĩ đến cũng là mẹ. Còn cả Ngô Tiểu Quân hiện giờ đã thay đổi, cho dù chưa hoàn toàn tốt hơn hẳn, nhưng nhìn cuộc sống của người khác thay đổi theo chiều hướng tốt, tâm tình của mình cũng thấy tốt theo, cảm giác mình sống cũng có giá trị.”
“Mẹ, mẹ đã từng nói, con người sống phải biết ích kỷ một chút, mỗi một việc mình làm đều phải có mục đích. Ngay cả việc giúp đỡ người khác cũng vậy, cũng đều cần có mục đích của mình. Nhưng mà việc tốt thì luôn là việc tốt, sẽ không vì mục đích phía sau mà thay đổi bản chất của nó.”
Kim Tú Châu nghe xong không nói gì. Cô nhìn chàng trai bên cạnh đã cao hơn mình một cái đầu. Thằng bé đã từng đề nghị mình dạy dỗ nó, giờ đây đã có suy nghĩ và cách nhìn của riêng mình, lại còn phân tích cho cô nghe.
Trong lòng cô nghĩ, đây hẳn là ý nghĩa của việc nuôi dạy con.
Hết chương 88.
Tác giả có lời muốn nói:
Kim Tú Châu: Tiền tới, tiền tới, tiền tới.
Giang Minh Xuyên: Càng nghĩ càng thấy không đúng lắm, sao chỉ có con trai đi cùng với vợ của tôi chứ?
Hạ Nham: Ba à, thật sự chuyện không liên quan đến con, là chuyện riêng của mẹ…
Phó Yến Yến: Anh nghĩ là anh giải thích được sao?
Lục Lục: Giải thích không rõ.
Giang Minh Xuyên: Tất cả là do con trai dạy hư vợ tôi.
Hạ Nham: Con thật oan uổng mà.