Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 89
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, Hạ Nham gặp hai anh em Dương Anh Hùng, bốn người họ cùng nhau dùng bữa.
Trong bữa ăn, Dương Siêu Anh không giấu được vẻ phấn khởi, vui vẻ khoe với Hạ Nham: “Bọn em sắp mua nhà rồi, mai sẽ đi xem, đến lúc đó là có nhà riêng rồi!”
Hạ Nham cũng không nghĩ nhiều, mừng rỡ nói: “Chúc mừng, chúc mừng! Sau này anh sẽ đến ăn ké cơm thường xuyên đấy nhé!”
Nhưng Kim Tú Châu nghe vậy, liền hỏi thêm: “Hai đứa định mua nhà ở đâu?”
Dương Anh Hùng ngượng nghịu đáp: “Chúng cháu định mua một căn nhà cũ ở trung tâm thành phố. Nghe nói giờ có một số nơi sắp xây dựng nhà ở thương mại, nhưng hình như giá khá đắt, phải mấy trăm đồng một căn, mà còn rất nhiều người xếp hàng chờ mua, chắc chắn chúng cháu không thể mua được. Chúng cháu chỉ muốn có một căn nhà của riêng mình thôi, chỉ cần có chỗ ở là được. Chờ sau này kiếm được nhiều tiền, chúng cháu sẽ bỏ tiền sửa sang lại.”
Cậu bổ sung thêm: “Chúng cháu không thạo thành phố này lắm, cứ nghĩ ở trung tâm thì đi đâu cũng tiện, lại gần trường học nữa.”
Kim Tú Châu gật đầu.
Hạ Nham tò mò hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy? Nhà ở chỗ mình cũng phải vài nghìn đồng đấy.”
Dương Anh Hùng đáp: “Cũng cỡ đó, nhưng bọn cháu không có nhiều tiền như vậy nên không mua được những căn nhà tốt như thế. Bọn cháu chỉ định mua những căn nhà tường đất ở trung tâm thành phố thôi, là nhà do người dân tự xây dựng. Ngày mai cháu định qua xem thử, nếu thấy ổn sẽ thương lượng thêm.”
Nói xong, cậu đột nhiên hạ giọng nói nhỏ: “Hiện tại quốc gia đã nới lỏng chính sách, có rất nhiều người muốn sang Hồng Kông hoặc ra nước ngoài, cho nên những căn nhà cũ thế này họ cũng không còn mặn mà, bán được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu thôi. Mấy căn phòng ở các tòa nhà cao tầng hoặc nhà trước kia địa chủ ở, người ta không nỡ bán rẻ nên mới bán giá cao.”
Nghe Dương Anh Hùng nói vậy, Kim Tú Châu lại tỏ vẻ hứng thú: “Ở đó có nhiều nhà bán không?”
“Có ạ, rất nhiều. Trước kia thật ra ở đó là một thôn nhỏ, nói là trung tâm thành phố nhưng chỉ là ở gần trung tâm thôi. Nhà đều do người dân tự xây dựng. Hiện tại phía Đông thành phố phát triển hơn, không ít người muốn dọn sang đó.”
Kim Tú Châu hỏi kỹ hơn về khu đó, cuối cùng nói với Dương Anh Hùng: “Thế này đi, ngày mai cô và cháu cùng đi xem.”
Dương Anh Hùng nghĩ Kim Tú Châu không yên tâm về mình, vội nói: “Cô ơi, cháu tự đi được ạ.”
Kim Tú Châu đáp: “Vừa hay cô cũng không có việc gì làm, nên mới đi xem cùng cháu.”
Hạ Nham ngẩn người ra, “Thế con thì sao? Mẹ, không phải mẹ muốn đưa con đi nhập học à?”
“Ôi chao, đi về rồi sẽ đến chỗ con ngay mà.”
Hạ Nham cạn lời: “Mẹ có phải mẹ ruột con không vậy?”
Kim Tú Châu hừ một tiếng, sau đó gắp thức ăn cho hai anh em Dương Anh Hùng.
Trường học còn chưa chính thức khai giảng, nên hai mẹ con ở tạm nhà khách gần trường học. Hai mẹ con bước đi song song, tay xách theo hành lý lỉnh kỉnh. Dương Anh Hùng đi ngược hướng với hai mẹ con, đi được một đoạn xa, cậu còn quay đầu nhìn lại.
Em trai đi bên cạnh cậu tò mò hỏi: “Anh ơi, không phải anh Hạ Nham bảo rằng cô Kim không phải mẹ ruột anh ấy sao? Sao vừa rồi trên bàn cơm anh ấy còn hỏi mẹ có phải mẹ ruột con không?”
Điều đó khiến cậu nhóc thấy hoang mang, bắt đầu hoài nghi liệu anh Hạ Nham có phải con ruột của cô Kim không.
Dương Anh Hùng nghe xong thì im lặng. Một lúc lâu sau, cậu mới giải thích: “Có lẽ trong lòng anh ấy, đã coi cô Kim là mẹ ruột rồi.”
Dương Siêu Anh trợn tròn mắt, sau đó ngưỡng mộ nói: “Vậy chắc chắn là cô đối xử với anh ấy vô cùng tốt, giống như anh đối với em vậy.”
Trong lòng cậu nhóc, người anh này cũng như một người cha.
Dương Anh Hùng xoa đầu cậu nhóc.
Dương Siêu Anh rất hiểu chuyện, không hỏi về mẹ mình. Từ nhỏ cậu nhóc chưa từng được gặp mẹ ruột, nhưng cậu cảm thấy người phụ nữ kia có thể bỏ lại cậu, chắc chắn không yêu thương gì cậu, nên cậu cũng chẳng cần yêu bà ấy.
Không có kỳ vọng sẽ không có thất vọng. Nhưng khi nhìn cô và anh Hạ Nham ở bên nhau rất vui vẻ, cậu nhóc lại có chút ngưỡng mộ mơ hồ, những điều mà cậu chưa bao giờ được trải qua.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Nham xách đồ đạc đến trường học làm thủ tục nhập học, Kim Tú Châu thì đi tìm hai anh em Dương Anh Hùng.
Ba cô cháu hẹn nhau ở trạm giao thông công cộng. Sau khi gặp nhau, họ đi thẳng đến khu nhà mà Dương Anh Hùng đã nói.
Dương Anh Hùng đi phía trước, dẫn Kim Tú Châu đi qua trạm giao thông công cộng, rẽ vào một con ngõ nhỏ phía sau. Sau khi đi vòng vèo vài lượt, họ nhìn thấy những căn nhà nhỏ biệt lập. Những căn nhà này được xây dựng không theo một thiết kế nào cả, phần lớn tường đều xây bằng đá và đất bùn. May mắn là nhà được lợp mái ngói, nên không phải lo lắng ngày mưa bị dột.
Dương Anh Hùng dẫn Kim Tú Châu đến trước một căn nhà khá cũ kỹ. Chắc hẳn đã lâu rồi căn nhà không có người ở, đám cỏ trước cửa đã mọc cao quá đầu gối.
“Là căn nhà này ạ.”
Cậu nhìn quanh, giải thích: “Chắc là người bán còn chưa đến, chúng ta chờ một chút.”
Kim Tú Châu ừ một tiếng.
Đợi khoảng mười phút, một người đàn ông trung niên vội vàng chạy đến. Anh ta nhìn thấy Kim Tú Châu thì không khỏi sửng sốt, nhưng ngay lập tức hiểu ra, chắc hẳn vị này mới là người lớn trong nhà. Anh ta còn thắc mắc sao hai đứa trẻ con lại muốn mua nhà.
Sau khi chào hỏi xong, anh ta lấy chìa khóa mở cổng. Chiếc khóa hơi rỉ sét, phải thử vài lần mới mở được. Đẩy cánh cổng ra, bên trong cũng không rộng lắm, chỉ có vài cái cây và một gian nhà.
Người đàn ông giới thiệu: “Cái cây kia dạo trước gặp phải cơn bão lớn nên bị quật đổ, còn đè sập mất nửa căn nhà đấy. Nhưng chủ nhà đã sửa lại rồi, bên trong nhà không có vấn đề gì đâu.”
Nói rồi, anh ta lại mở cửa phòng ra. Bước vào là phòng khách, hai bên trái phải đều có phòng, phía sau là phòng bếp. “Nếu mọi người muốn dọn đến ở, cần phải tìm người lắp đặt đường nước và đường dây điện. Còn nhà chỉ cần quét dọn sạch sẽ là có thể ở được rồi. Bàn ghế, giường chiếu đều có cả, giá ba nghìn đồng thật sự là rất hời.”
Kim Tú Châu hỏi: “Theo như anh nói, anh không phải chủ nhà à?”
Người đàn ông khách khí đáp: “Không phải, nhưng tôi cũng là người trong thôn này. Ở đây có vài hộ bán nhà, nếu mọi người không hài lòng, tôi có thể dẫn mọi người đến xem căn khác. Nhưng tôi là người trọng lương tâm, với giá như thế này, trong thôn không thể tìm được căn nào tốt hơn đâu.”
Kim Tú Châu gật đầu, quan sát kỹ căn phòng.
Dương Anh Hùng đi theo sau Kim Tú Châu, vốn định lên tiếng nhưng thấy cô không nói năng gì, cậu cũng im lặng, chỉ đi theo cô quan sát mọi ngóc ngách.
Kim Tú Châu sờ vách tường, mày càng nhíu chặt lại. Người đàn ông thấy sắc mặt Kim Tú Châu không tốt lắm, không nhịn được hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Anh Lâm không thành thật rồi. Căn nhà này không chắc chắn cho lắm, mới moi một cái đã đào ra được cái hang rồi đây này, tường gì mà mềm như đậu hũ vậy. Tôi sợ hai thằng bé ở không biết ngày nào sẽ sụp xuống mất.”
“Nói thật lòng, chúng tôi muốn mua một căn nhà cũng chỉ vì muốn thuận tiện thôi. Công việc của tôi và chồng tôi đều rất bận rộn, anh ấy là quân nhân, tôi thì làm việc cho tòa soạn báo, hai vợ chồng chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Trước đây bọn trẻ vẫn luôn sống dưới quê được ông bà chăm sóc, mà giờ thằng lớn lại giỏi giang, thi đậu vào đại học ở đây. Chúng tôi lo lắng một mình thằng bé sống ở dưới quê, ông bà đã lớn tuổi, không thể quản lý được, nên mới định mua tạm một căn nhà ở đây cho hai anh em nó ở, tiện chăm sóc cho nhau.”
Nghe Kim Tú Châu nói vậy, người đàn ông mới hiểu được nguyên do. Anh ta vốn đang thắc mắc sao Kim Tú Châu trông vừa xinh đẹp lại có khí chất đến vậy, mà hai đứa con trông vừa gầy gò, lại đen thui, hóa ra là lớn lên ở nông thôn.
Người đàn ông cũng biết Kim Tú Châu nói vậy là muốn mặc cả, mà chồng cô ấy còn là quân nhân. Anh ta nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hóa ra là người nhà quân nhân. Tôi cũng không muốn bán đắt cho mọi người, hai nghìn năm trăm đồng, thế nào? Đây đã là giá thấp nhất rồi đấy.”
Dương Anh Hùng nghe vậy, ánh mắt sáng lên.
Nhưng Kim Tú Châu lại nói: “Một nghìn năm trăm đồng. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ mua thêm ba căn nữa.”
Khi người đàn ông nghe thấy số một nghìn năm trăm đồng, vốn định lập tức thay đổi thái độ, nhưng vừa nghe đến câu sau, liền nhịn xuống, sau đó khó hiểu nhìn về phía Kim Tú Châu.
Anh ta thắc mắc Kim Tú Châu mua nhiều nhà như vậy để làm gì? Nhưng nếu đúng là muốn mua bốn căn nhà, với mức giá này vẫn có thể bán được, dù gì nhà ở chỗ hẻo lánh này cũng chẳng có mấy ai muốn mua.
Kim Tú Châu bình tĩnh giải thích: “Tôi có vài người bạn, con của họ cũng đỗ vào đại học ở đây. Bọn họ nhờ tôi đi xem nhà giúp, họ muốn con mình được ở riêng hơn là phải chen chúc với các học sinh khác trong ký túc xá của trường học.”
Người đàn ông nghĩ đến công việc của Kim Tú Châu, ngoài ra chồng cô còn là quân nhân, gia cảnh chắc hẳn rất tốt. Bạn bè của họ e rằng cũng không phải người bình thường.
Anh ta đắn đo một lúc rồi nói: “Chỉ e rằng những căn nhà khác không được sạch sẽ như căn này. Rất nhiều nhà còn để cỏ mọc cao hơn đầu người đấy.”
“Không sao đâu, chỉ cần đủ rộng là được. Chúng tôi cũng chỉ cần mua đất thôi, nhà sẽ tìm người xây lại sau.”
Người đàn ông khẽ cắn môi: “Vậy được, chị không được đổi ý đâu đấy.”
“Nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ không đổi ý. Cũng đều vì con cái cả thôi, chỉ cần bọn trẻ học tập cho tốt, biết vươn lên, tốn chút tiền cũng đâu đáng kể gì. Nhưng kiếm tiền rất vất vả, chúng tôi cũng đâu thể nào vứt tiền qua cửa sổ được. Mấy căn nhà này kiểu gì cũng phải tu sửa một lần, ít nhất cũng phải tốn thêm một hai nghìn đồng.”
Khi Kim Tú Châu nói đến đây, lại nhíu mày gõ gõ vách tường.
Người đàn ông nhận ra vẻ không hài lòng trên mặt Kim Tú Châu. Nghe thấy âm thanh bồm bộp, anh ta cũng nhận ra căn nhà này không thể ở được, hoàn toàn chỉ bán được miếng đất mà thôi, vì căn nhà này bất cứ khi nào cũng có thể sụp xuống, rất nguy hiểm. Trong lòng anh ta có phần chột dạ, nhưng vẫn nói: “Bọn trẻ có tiền đồ rộng mở mới là an ủi lớn nhất. Không cần vội vàng, sau này còn đứa nhỏ ở nữa mà, căn nhà này mua đáng giá đấy.”
“Chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.”
“Thế ba căn khác thì sao?”
“Giờ đi xem luôn được chứ?”
“Được, được.”
Hai anh em Dương Anh Hùng dù đã mở sạp bán hàng suốt một kỳ nghỉ hè, bản lĩnh nhìn mặt đoán ý cũng luyện được phần nào. Ngay từ khi Kim Tú Châu lên tiếng, hai anh em đã không mở miệng nói năng gì. Cho dù sau đó nghe Kim Tú Châu nói muốn mua thêm ba căn nhà nữa, trong lòng khiếp sợ không thôi, nhưng cũng không biểu hiện gì ra ngoài, chỉ cố gắng cúi đầu đi theo sau Kim Tú Châu.
Tiếp theo, hai anh em nhìn thấy Kim Tú Châu dẫn người đàn ông kia đi thẳng đến ngân hàng, lấy ra một miếng vàng đổi thành tiền. Sau đó họ lại đến tổ dân phố để sang tên mấy căn nhà.
Căn nhà ban đầu xem thì được sang tên cho hai anh em Dương Anh Hùng. Còn ba căn nhà kia, một căn sang tên cho Hạ Nham, hai căn còn lại đăng ký dưới danh nghĩa Kim Tú Châu.
Bởi vì người đàn ông trung niên kia khá quen thuộc với khu này, nên mọi thủ tục tiến hành rất thuận lợi, chỉ mất một buổi sáng đã xong xuôi hết.
Sau khi tiễn anh ta đi, Kim Tú Châu dẫn hai anh em đến Tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn cơm.
Hai anh em Dương Anh Hùng và Dương Siêu Anh cầm giấy tờ nhà, nhìn trái ngó phải, cuối cùng Dương Anh Hùng cẩn thận gấp lại bỏ vào trong túi áo.
Cậu nói với Kim Tú Châu: “Cô ơi, hôm nay cảm ơn cô ạ.”
Nói rồi, cậu nhìn khắp xung quanh, thấy không có ai chú ý đến bên này, mới lén lấy tiền trong túi ra, đếm tiền sau đó đưa một nghìn năm trăm đồng cho Kim Tú Châu. Vốn cậu còn nghĩ có thể trả giá xuống hai nghìn năm trăm đồng đã rất khó rồi, không ngờ rằng có thể giảm được một nửa giá.
Kim Tú Châu lắc đầu: “Số tiền này cho cháu nợ trước, cô không cần cháu trả lãi. Sau khi tốt nghiệp đại học cháu trả lại cho cô là được. Hai anh em các cháu cầm tiền này sửa sang lại căn nhà một chút, mua thêm một số đồ đạc cần dùng.”
Dương Anh Hùng do dự nhìn về phía cô.
Kim Tú Châu cười: “Cô vẫn luôn tin tưởng nhân phẩm của cháu. Cứ lo học tập cho tốt, cô sẽ chờ đến ngày cháu công thành danh toại.”
Dương Anh Hùng cắn môi nhìn về phía cô, cuối cùng gật đầu thật mạnh: “Vâng, cảm ơn cô ạ.”
Kim Tú Châu gắp thức ăn cho hai anh em. Không khí lại trở nên thoải mái. Dương Siêu Anh ăn được một lát, sau đó không khỏi tò mò hỏi một câu: “Cô ơi, vì sao cô muốn mua tận ba căn nhà vậy?”
Dương Anh Hùng trừng mắt nhìn em trai: “Siêu Anh!”
Cậu cảm thấy em trai hỏi thẳng thừng như vậy quả thực không lễ phép.
Dương Siêu Anh thè lưỡi.
Kim Tú Châu cười nói: “Không sao đâu, cũng không phải chuyện không thể nói. Sở dĩ cô mua nhà ở đó là vì xem trọng vị trí của nó. Hiện tại đất nước chúng ta đã ban hành chính sách mở cửa, chắc chắn thành phố này sẽ ngày càng phồn hoa. Mà phần lớn nơi phồn hoa nhất của một thành phố đều ở trung tâm. Mấy căn nhà đó tuy rằng vừa cũ nát xập xệ, nhưng sau này thế nào thì còn chưa nói trước được.”
“Sở dĩ mua tận ba căn, là bởi vì cô có tận ba đứa con mà, mỗi đứa một căn, rất công bằng.”
Dương Siêu Anh gật đầu “oa” một tiếng, cảm thán: “Làm con của cô thật là hạnh phúc!”
Chỉ có bàn tay cầm đũa của Dương Anh Hùng đột nhiên khựng lại. Cậu cũng đã từng là con của cô Kim, nhưng chính cậu đã từ bỏ.
Nhưng cậu khôi phục lại cảm xúc rất nhanh, gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng.
Kim Tú Châu dịu dàng nói: “Nhưng cháu lại có một người anh tốt mà.”
Dương Anh Hùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt dịu dàng của Kim Tú Châu, chóp mũi thấy cay cay.
Buổi chiều, Kim Tú Châu đi tìm Hạ Nham. Hạ Nham biết Kim Tú Châu sẽ đến, đã chờ sẵn ở cổng trường. Khi thấy mẹ, cậu mười phần bất mãn nhìn cô: “Mẹ lại đi làm gì thế? Để con mách ba xem mẹ đã làm những gì.”
Kim Tú Châu hừ một tiếng, móc giấy tờ nhà ra đập nhẹ lên người cậu.
Hạ Nham nhận lấy theo bản năng: “Đây là cái gì?”
“Mua cho con một căn nhà.”
“……”